Thứ bảy tan học, Triệu Tuế Tuế đang chuẩn bị đến khu nhà đón Tiểu Hôi về ngõ Cát Tường, thì gặp một người lạ ở cửa sau.
"Bạn học, bạn tìm tôi?"
Nữ sinh kia nhìn Triệu Tuế Tuế, do dự mở miệng: "Triệu Tuế Tuế, bạn có thể giúp tôi chuyển lá thư này cho Lưu Hạo Dương được không?"
Triệu Tuế Tuế nhìn đối phương giơ hai tay đưa thư về phía mình, có chút do dự. Cô có thể giúp anh trai gửi thư tình, nhưng giúp Lưu Hạo Dương thì thấy lạ lạ."Việc này... không ổn lắm."
"Không phải cậu cũng đang giúp anh trai gửi sao? Sao không thể giúp tôi?" Nữ sinh sốt ruột, cô lấy hết can đảm mới dám đến tìm Triệu Tuế Tuế. Sang năm Lưu Hạo Dương tốt nghiệp sẽ nhập ngũ, đến lúc đó cách xa ngàn dặm, cơ hội của cô càng thêm mong manh.
"Vậy cậu cũng biết tôi chỉ giúp anh trai ruột thôi." Triệu Tuế Tuế nhấn mạnh chữ "ruột". Thật ra Lưu Hạo Dương không có quan hệ huyết thống với cô, gọi anh một tiếng là vì bối phận của hai nhà, có thể xem như anh em họ xa.
Mà họ hàng xa phải là hai nhà có giao tình hai đời trở lên. Nói chính xác thì ông nội Triệu và thủ trưởng Lưu không có giao tình, chỉ là Triệu Quảng Thúc và cha con thủ trưởng Lưu là bạn bè, không tính là thế giao thực sự.
"Mình... cầu xin cậu." Nữ sinh cũng biết là đang làm khó Triệu Tuế Tuế, nhưng cô đã bị Lưu Hạo Dương từ chối một lần, chỉ có thể đặt hy vọng vào Triệu Tuế Tuế. Nếu Lưu Hạo Dương xem thư mà vẫn không chấp nhận, cô sẽ từ bỏ chấp niệm này.
Bên cạnh Lưu Hạo Dương chỉ có Triệu Tuế Tuế và Vương Thủy Hoa là con gái, rõ ràng anh đối xử với Triệu Tuế Tuế tốt hơn một chút.
"Cầu xin cũng vô dụng." Triệu Tuế Tuế từ chối chiêu bài tình cảm của đối phương. Nếu đưa thư cho anh trai cô thì còn được, chứ anh trai cô ở trường cũng có khối cô mê.
Nữ sinh không ngờ cầu xin như vậy mà Triệu Tuế Tuế vẫn không đồng ý, bèn nhét thư vào tay cô rồi bỏ chạy: "Cầu xin cậu đấy!"
Triệu Tuế Tuế sao có thể để cô ta chạy thoát, trong trường nhiều người như vậy, cô còn chưa biết mặt mũi đối phương. Cô lập tức đuổi theo, đang định tóm lấy thì đối phương rẽ ngoặt, cô cũng vội vàng rẽ theo, suýt chút nữa đ.â.m sầm vào người phía trước.
Lưu Hạo Dương đang định lùi lại thì nhận ra Triệu Tuế Tuế, bèn đứng im, hai tay giữ vai cô: "Cô ta giật đồ của cậu à?"
Triệu Tuế Tuế thấy người kia đã chạy khuất, biết ngay là có chuẩn bị từ trước, nếu không phải vừa rồi suýt đ.â.m vào Lưu Hạo Dương thì cô đã tóm được rồi. Thôi thì đưa luôn cho Lưu Hạo Dương vậy."Không có gì... Cái này... cho cậu."
Lưu Hạo Dương thấy trên phong bì không đề tên, bèn mở thư ra xem, càng xem mặt càng đỏ, cho đến khi nhìn thấy chữ ký không phải của Triệu Tuế Tuế thì như bị dội một gáo nước lạnh: "Cái gì lung tung vậy?"
"Lung tung cái gì? Tôi thấy cậu xem chăm chú lắm mà." Triệu Tuế Tuế ngẩng đầu nhìn Lưu Hạo Dương, rõ ràng lúc nãy anh ta xem rất vui vẻ.
Lưu Hạo Dương ho nhẹ một tiếng: "Tôi tưởng là thứ khác. Về thôi."
Triệu Tuế Tuế nhún vai, đi theo Lưu Hạo Dương về khu nhà tập thể.
Đi qua cửa sau đến sân thể dục, Triệu Tuế Tuế thấy Tiểu Hôi đang cãi nhau với một nam sinh.
La Xuân Lâm tức giận mắng c.h.ử.i Tiểu Hôi. Đánh thì đ.á.n.h không lại, chỉ có thể mắng nhiếc cho hả giận.
"Tiểu Hôi!" Triệu Tuế Tuế gọi Tiểu Hôi, ý bảo nó đừng chấp nhặt với kẻ tiểu nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu Hôi nghe thấy tiếng Triệu Tuế Tuế bèn ngừng cãi nhau, ngoạm quả bóng huấn luyện chạy về phía cô.
Chiều thứ bảy nào Triệu Tuế Tuế cũng quay lại khu tập thể, Tiểu Hôi cũng sớm ra sân thể d.ụ.c chờ cô."Sao lại cãi nhau với cậu ta? Không c.ắ.n ai đấy chứ?"
Nếu Tiểu Hôi c.ắ.n La Xuân Lâm thì cô phải bỏ tiền túi ra đền.
Tiểu Hôi nhìn động tác tay của Triệu Tuế Tuế, lắc đầu, sau đó buông quả bóng xuống, nhe răng với La Xuân Lâm.
Lúc này La Xuân Lâm mới biết chủ của Tiểu Hôi là Triệu Tuế Tuế. Ban nãy anh ta thấy Tiểu Hôi nằm im thin thít một góc sân, bộ dạng oai phong lẫm liệt, đúng là chú ch.ó trong mộng của anh ta. Bên cạnh còn có một quả bóng nhiều màu, định nhặt lên chơi với nó, không ngờ Tiểu Hôi lại giữ khư khư không cho, giằng co một lúc lại còn bị nó làm lơ, không hiểu sao lại cãi nhau um lên.
Triệu Tuế Tuế thấy bộ dạng của Tiểu Hôi là biết La Xuân Lâm chưa chiếm được gì, bèn dắt nó ra phía cổng.
La Xuân Lâm thấy Triệu Tuế Tuế định đi, vội vàng gọi giật lại: "Khoan đã! Chó nhà cậu cào rách áo tôi rồi đấy, không định nói gì sao?"
"Cậu bắt nạt ch.ó của tôi, còn muốn tôi chịu trách nhiệm à?" Đây là lần đầu tiên Triệu Tuế Tuế chính thức đối mặt với La Xuân Lâm. Theo cô, anh ta là kiểu người cuồng chị gái mù quáng, hễ gặp La Ngọc Phân là mất não.
"Tôi bắt nạt nó? Rõ ràng là nó cào rách áo tôi!" La Xuân Lâm từ chỗ không thèm đếm xỉa gì đến Tiểu Hôi đã chuyển sang hơi ghét nó, nhất là khi biết nó là ch.ó của Triệu Tuế Tuế.
"Tiểu Hôi ngoan như vậy, chắc chắn là cậu chọc giận nó, nó mới cào rách áo cậu." Triệu Tuế Tuế để Tiểu Hôi ở khu tập thể lâu như vậy, nó chưa từng cào ai bao giờ. Cô nghi ngờ là do La Xuân Lâm khiêu khích nên mới bị cào.
"Một con súc sinh..." La Xuân Lâm khinh thường nói, nhưng chưa dứt lời đã bị Triệu Tuế Tuế quát.
"Tiểu Hôi là quân khuyển xuất ngũ từng lập công đấy, tôi khuyên cậu ăn nói cẩn thận một chút, nếu không tôi không ngại đến gặp giáo viên chủ nhiệm của cậu đâu." Triệu Tuế Tuế lạnh lùng nhìn La Xuân Lâm. Loại đàn ông hẹp hòi này khiến cô nhớ đến Uông Khải ở đại đội. Bọn họ là cùng một loại người. Năm hai đại học Uông Khải tham gia diễn tập, thao tác sai nên bị bỏng, nghỉ học một năm đến giờ vẫn chưa thấy về.
Tiểu Hôi cảm nhận được ác ý của La Xuân Lâm, sủa về phía anh ta.
Triệu Tuế Tuế bỗng nhiên muốn biết tiếng chó, như vậy có thể giúp Tiểu Hôi phiên dịch.
"Tuế Tuế, cháu đừng chấp nhặt với cậu ta, Tiểu Hôi ngoan ngoãn ở sân thể d.ụ.c chờ cháu, là do cậu thanh niên này tự kiếm chuyện đấy. Bà Chung có thể làm chứng cho cháu."
Triệu Tuế Tuế ngẩng đầu nhìn lên tầng hai. Bà Chung đang nhặt rau hẹ: "Cảm ơn bà ạ."
La Xuân Lâm biết mình đuối lý, chỉ đành trơ mắt nhìn Triệu Tuế Tuế dắt Tiểu Hôi đi. Anh ta liếc mắt thấy Lưu Hạo Dương đi sau Triệu Tuế Tuế, bước chân chậm rãi để phù hợp với cô, trong lòng thầm nghĩ: Hình như chị nói Lưu Hạo Dương có người mình thích là thật, chẳng lẽ là cô nhóc Triệu Tuế Tuế này?
Không biết là ai phao tin, thư tình Triệu Tuế Tuế đưa cho Lưu Hạo Dương đã bị anh ta mở ra xem, từ đó về sau, trong ngăn bàn của Triệu Tuế Tuế ngoài thư của Triệu Lập Võ ra, lại có thêm thư của Lưu Hạo Dương.
Triệu Tuế Tuế bất quá chỉ là đi vệ sinh một lát, trong ngăn bàn đã có thêm một bức thư tình mới tinh."Sao không ai viết cho mình nhỉ?"
Vương Thủy Hoa nghe vậy không nói gì. Với cái tuổi của Triệu Tuế Tuế bây giờ, ai dám viết thư tình cho cô chứ, không sợ bị Triệu Lập Võ đ.á.n.h cho lăn quay ra à.
TBC