Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 650



"Cô gái, bọn họ là gia đình Hắc Ngũ, cháu tuyệt đối không nên nói chuyện với bọn họ."

Triệu Tuế Tuế nhìn theo hướng phát ra âm thanh, là một bà lão tóc hoa râm,"Cảm ơn bà đã nhắc nhở."

Hai đứa trẻ vốn còn đang rửa bình thủy tinh nghe được, có chút sợ hãi nhìn về phía cửa sân.

Triệu Tuế Tuế nhìn tay cô gái là biết tay cô ấy bị nứt nẻ, trời lạnh như vậy mà rửa chai thì làm sao tránh khỏi nứt nẻ, trong phòng có tiếng người lớn ho khan truyền ra. Cậu bé nghe thấy thì đặt chai xuống, chắc là gia đình bị ảnh hưởng bởi trận vận động này, không bị quy thành phần xấu đã là may mắn rồi.

Sau khi về nhà, Triệu Tuế Tuế thấy Chu Thiến Thiến đã ngồi xổm trước lò đất, vẻ mặt ngẩn ngơ.

"Sao vậy?" Triệu Tuế Tuế cũng ngồi xổm xuống, cô đại khái biết Chu Thiến Thiến đang nghĩ gì.

Đáng lẽ năm ngoái sinh viên khóa 64 ở các trường đại học ở thủ đô đã tốt nghiệp, nhưng đến giờ họ vẫn chưa được nhận bằng và cũng chưa được phân công công việc. Triệu Tuế Tuế còn nghe nói ngay cả sinh viên đại học Y cũng không được nhận bằng đúng hạn, mà bị điều động tham gia đội y tế lưu động, bị phái đến vùng sâu vùng xa vừa tiếp nhận giáo d.ụ.c cải tạo vừa khám chữa bệnh.

Người nói đến chuyện này chính là viện trưởng bệnh viện Nhân dân số 1. Hôm đó, giáo sư Lư dẫn Triệu Tuế Tuế đến giúp đỡ việc hướng dẫn sử dụng thiết bị y tế nhập khẩu, cô nghe viện trưởng than thở bệnh viện thiếu người trầm trọng, đã gửi công văn xin sinh viên tốt nghiệp từ lâu mà trường đại học y không hồi âm, chỉ nói là chờ.

Một bên là bác sĩ của các bệnh viện bị quy chụp thành phần xấu, bị đ.á.n.h đập, một bên là sinh viên tốt nghiệp trường Y không được bố trí việc làm. Bệnh viện Nhân dân số 1 lớn như vậy mà số bác sĩ lại ít đến t.h.ả.m thương.

Lúc này, sinh viên tốt nghiệp đại học Sư phạm về cơ bản đều được phân phối vào ngành giáo dục, nhưng ngành giáo d.ụ.c hiện tại đang bị tàn phá nặng nề, đến lúc đó Chu Thiến Thiến cũng không biết liệu có được phân công công tác hay không, hay lại bị đưa đi cải tạo.

"Hiện tại bọn tớ vẫn chưa biết có được tốt nghiệp hay không, sinh viên năm nhất bây giờ đều không cần thi cử mà được lựa chọn theo diện "con em cán bộ". Những sinh viên này nói chúng tớ là "đồ thi cử", là nạn nhân của nền giáo d.ụ.c cũ, gán ghép sinh viên các khóa trước năm 65 vào thành phần "cửu vạn bất đắc dĩ". Tuế Tuế, không cần thi cử mà có thể vào đại học, vậy sau này có phải chỉ cần có quan hệ là có thể được tiến cử vào đại học?" Chu Thiến Thiến kể cho Triệu Tuế Tuế nghe những chuyện xảy ra ở trường trong thời gian qua. Ban đầu, họ rất hoan nghênh tân sinh viên, không ngờ tân sinh viên năm nhất lại phát động phê phán, đấu tố họ.

Triệu Tuế Tuế không biết nên nói gì, từ khi biết Chu Thiến Thiến không thi vào trường quân đội, cô đã biết Chu Thiến Thiến sẽ phải đối mặt với những chuyện này, thậm chí hồ sơ của Chu Thiến Thiến sẽ bị gắn mác "đen" trong vài năm.

Chế độ tuyển chọn sinh viên đại học hiện tại vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm. Từ năm 1970 trở đi, con em công nhân, nông dân được tiến cử vào đại học ngày càng nhiều, khi đó sẽ là thời đại của những "sinh viên công nông". Nhưng thời kỳ hoàng kim của họ cũng chẳng kéo dài được bao lâu. Sau này, khi mọi chuyện được minh oan, những sinh viên công nông không qua thi cử mà được vào thẳng đại học sẽ phải đối mặt với tình huống rất xấu hổ, các đơn vị tuyển dụng có thể sẽ không tuyển dụng họ, hoặc nếu có trúng tuyển thì cũng khó có cơ hội thăng tiến.

"Bây giờ trường học do ai quản lý?" Triệu Tuế Tuế hỏi.

"Bộ tư lệnh quân khu đã cử người xuống tiếp quản trường. Đảng ủy và ban giám hiệu nhà trường không còn quyền quản lý nữa. Ngoài ra còn có Ủy ban Cách mạng nhà trường mới được thành lập. Hiện tại ý kiến của quân đội và Ủy ban Cách mạng nhà trường bất đồng, sinh viên bọn tớ chỉ có thể chờ họ thương lượng xong mới biết mình sẽ bị phân bổ đi đâu." Chu Thiến Thiến bứt tóc, cô đang học năm tư, học kỳ sau sẽ tốt nghiệp, bây giờ đến các anh chị khóa trên còn chưa được bố trí công tác, cô không biết con đường tương lai của mình sẽ đi về đâu.

"Hay là về nhà hỏi chủ nhiệm Chu, để thím ấy giúp cậu." Triệu Tuế Tuế gỡ tóc rối cho Chu Thiến Thiến, sau đó lại tết b.í.m tóc cho cô ấy.

"Haizzz, chỉ có thể như vậy." Chu Thiến Thiến thở dài, tiếp tục nhìn ngọn lửa trong lò đất.

Triệu Tuế Tuế kéo một chiếc ghế đẩu qua ngồi cạnh Chu Thiến Thiến cùng nhìn ngọn lửa. Bỗng nhiên Chu Thiến Thiến nói:

"Tốt nghiệp rồi tớ cũng muốn đi bộ đội, tớ có linh cảm đơn vị mà trường học phân bổ chắc chắn không phải là đơn vị tốt." Ánh mắt Chu Thiến Thiến trở nên kiên định.

Triệu Tuế Tuế gật đầu,"Đây đúng là một con đường tốt."

Chỉ là không biết đến lúc Chu Thiến Thiến tốt nghiệp, liệu hồ sơ của cô ấy có bị bôi đen hay không, nếu bị bôi đen thì liệu có ảnh hưởng đến việc nhập ngũ hay không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Bây giờ tớ thấy hơi ghen tị với Quan Tuyết, ít nhất sinh viên tốt nghiệp trường quân đội đều được phân công công tác trong quân đội." Chu Thiến Thiến cho thêm một khúc củi vào lò sưởi, trước đây cô ấy cảm thấy Quan Tuyết thật đáng thương, nhưng bây giờ lại không còn cảm giác đó nữa.

"Cô ấy là người có ý chí, có thể sau một năm rèn luyện trong quân đội đã trưởng thành hơn. Mỗi ngày cô ấy chỉ ở trong ký túc xá, căng tin, lớp học và thư viện, cuối tuần cũng ít khi ra ngoài. Trước kia cô ấy rất thích ăn diện, bây giờ thì ăn mặc giản dị, đúng là thay đổi thành người khác." Triệu Tuế Tuế kể chuyện mỗi lần đến thư viện đều gặp Quan Tuyết.

"Dùng hai năm để sửa chữa sai lầm trước đây, đương nhiên cô ấy phải tiếp tục cố gắng." Chu Thiến Thiến vừa tiếc nuối vừa ngưỡng mộ Quan Tuyết, nói cho cùng, Quan Tuyết đã kịp thời nhận ra sai lầm và quay đầu lại.

Lúc này, Quan Tuyết, người bị họ nhắc đến, đang dựa theo địa chỉ tìm đến nhà Triệu Tuế Tuế.

Triệu Tuế Tuế mở cửa, thấy Quan Tuyết mặc áo khoác quân đội, cô ngạc nhiên hỏi: "Cậu tìm mình à?"

"Không mời mình vào nhà sao?" Quan Tuyết hai tay ôm một hộp giấy, cô ấy muốn vào nhà nói chuyện.

Triệu Tuế Tuế mở cửa, mời Quan Tuyết vào phòng khách ngồi.

"Không cần đâu, mình ngồi đây là được." Quan Tuyết ngồi xuống trước lò đất, mở hộp giấy ra, bên trong là hai chiếc áo len lông cừu đã đan và một chiếc khăn quàng cổ cùng màu."Mình nghe nói cậu sắp về huyện Hà, phiền cậu mang những thứ này về cho mẹ mình nhé."

"Được." Nghĩ đến bác sĩ Quan là người được người khác khen ngợi, Triệu Tuế Tuế gật đầu đồng ý.

"Cậu không về huyện Hà ăn Tết sao?" Chu Thiến Thiến vừa dứt lời liền muốn tự tát vào miệng mình, cô ấy gãi đầu cười ngượng ngùng.

TBC

Nhìn dáng vẻ của Chu Thiến Thiến, Quan Tuyết biết cô ấy đang nghĩ gì."Mình không về quê ăn Tết là vì muốn đến bệnh viện phụ giúp, học hỏi thêm, không phải vì sợ gặp Ngô Hưng."

Triệu Tuế Tuế nhướng mày, xem ra Quan Tuyết đã hoàn toàn buông bỏ chuyện cũ, cô ấy nhắc đến Ngô Hưng mà sắc mặt không chút thay đổi."Mình sẽ mang giúp cậu."

Bây giờ là cuối tháng 1, nếu gửi bưu phẩm, có lẽ khi đến tay bác sĩ Quan thì trời cũng đã bắt đầu ấm lên, lỡ đâu gặp trục trặc, bưu phẩm có thể bị thất lạc trên đường vài tháng cũng không chừng.

"Cảm ơn cậu, đây là quà cho cậu, ăn cho vui." Nói xong, Quan Tuyết để lại một túi giấy rồi rời đi.

Chu Thiến Thiến đợi Quan Tuyết đi khuất liền mở túi giấy ra, bên trong là kẹo mạch nha."Hiếm khi mình thấy loại kẹo mạch nha này."

Triệu Tuế Tuế cầm một chiếc kẹo lên, bên trong còn có cả đậu phộng giã nhỏ."Đúng là hiếm thấy, mình mới chỉ thấy một lần ở cửa hàng bách hóa."

Kẹo được làm từ mạch nha nóng, kéo thành sợi trắng, sau đó cho đậu phộng rang vào giữa, gấp đôi lại là thành kẹo mạch nha nhân đậu phộng, hay còn gọi là kẹo kéo.

Triệu Lập Võ đi tới, cầm một chiếc kẹo lên ăn."Ngon quá, ngon hơn cả kẹo mạch nha bí đỏ mà anh Hạo Dương mua cho lần trước."

"Chỉ là cách chế biến khác nhau thôi, nhưng mà có vẻ như làm kẹo kéo dễ hơn làm kẹo mạch nha bí đỏ." Triệu Tuế Tuế nghĩ đến dịp Tết có thể thử làm loại kẹo này.

Triệu Lập Võ vừa ăn vừa quan sát cây kẹo trên tay, trong đầu đang nghĩ cách làm loại kẹo này, cậu chưa từng kéo kẹo bao giờ, nếu làm hỏng thì đưa cho bố ăn vậy.