Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 658



"Bảo Châu, thật sự là cậu à?" Triệu Tuế Tuế chạy tới ôm Triệu Bảo Châu, nhưng họ hiện tại đang ở trong doanh địa nên rất nhanh liền tách ra đứng ngay ngắn.

"Tuế Tuế, vừa rồi mình ở sau đài chủ tịch nhìn thấy cậu, chỉ là cách quá xa không dễ tìm." Triệu Bảo Châu hai tay nắm tay Triệu Tuế Tuế, hai người cách lần trước đã hơn một năm không gặp,"Năm nay ăn tết sao cậu không về đại đội Phúc Hưng?"

"Bố mình không được nghỉ, mẹ mình còn có việc nên không về, bây giờ cậu đến Sư Sơn bộ đội biểu diễn sao?" Triệu Tuế Tuế đứng một bên nhìn nữ binh.

"Ừm, nhưng hiện tại mình còn chưa thể lên sân khấu biểu diễn." Triệu Bảo Châu nói ra chuyện cô chỉ là diễn viên dự bị.

"Không sao, cơ hội là dành cho người có chuẩn bị, luyện cho tốt." Triệu Tuế Tuế an ủi.

"Tuế Tuế, đi ăn cơm trước đã." Triệu Lập Võ nhìn em gái muốn trò chuyện hồi lâu, nhắc nhở bọn họ đi ăn cơm trước.

Triệu Lập Võ vừa đi vào liền nhìn thấy sinh viên của Đại học quân sự hình như có sự phân cách khá rõ ràng với binh sĩ trong quân đội, nhưng ngẫm lại cũng đúng, top 3 cuộc thi võ đều bị sinh viên của Đại học quân sự bao trọn, ý của lãnh đạo bộ đội cũng rất rõ ràng, muốn sinh viên Đại học Quân sự bọn họ đến huấn luyện tân binh.

Nguyên Thịnh đang xếp hàng lấy cơm, nhìn thấy mấy người Triệu Lập Võ tiến đến: "Lập Võ, lại đây."

"Vị này là chị họ của em, tên Triệu Bảo Châu." Triệu Tuế Tuế giới thiệu Triệu Bảo Châu cho Nguyên Thịnh.

Triệu Bảo Châu và Nguyên Thịnh chào hỏi lẫn nhau, phía sau Triệu Bảo Châu là nữ binh của đoàn văn công, nam binh phía trước nhìn thấy, đều giả vờ có việc rời khỏi, từ Nguyên Thịnh bắt đầu nhường đường cho đến tận cửa sổ lấy cơm.

Triệu Tuế Tuế đột nhiên nghĩ đến một câu, lính tráng ở lâu trong quân ngũ đều coi heo nái như Điêu Thuyền.

Những người nhường chỗ trước đều là binh sĩ của Sư Sơn bộ đội, sinh viên của Đại học Quân sự còn có thể nhìn thấy bạn học nữ trong trường, binh sĩ trong Sư Sơn bộ đội chắc hẳn mấy tháng rồi cũng chưa nhìn thấy nữ đồng chí nào nên mới vậy.

Triệu Tuế Tuế vừa mới lấy cơm ngồi xuống, Lý Mạn Lệ liền tiến lại.

"Tuế Tuế, chiều nay cậu có tham gia không?"

"Tham gia, Bùi tham mưu trưởng đã tới nói rồi." Triệu Tuế Tuế gật gật đầu, nhìn về phía binh sĩ đối diện, không biết bên trong có cao thủ b.ắ.n s.ú.n.g nào không.

"Haiz, lại thêm một đối thủ, không biết lần này vào top 12 có còn cơ hội hay không." Lý Mạn Lệ có chút nhụt chí, võ nghệ của cô đôi khi còn có thể đ.á.n.h ngang tay với Triệu Tuế Tuế, nhưng b.ắ.n s.ú.n.g luôn kém hơn.

"Cố lên, tâm thái tốt hơn bất cứ thứ gì, chúc cậu trăm phát trăm trúng." Triệu Tuế Tuế vỗ vỗ bả vai Lý Mạn Lệ.

Triệu Bảo Châu nghe Lý Mạn Lệ nói, chờ cô ấy rời đi mới nhìn về phía Triệu Tuế Tuế,"Tuế Tuế, chiều nay cậu phải ra sân sao?"

"Ừ, đến lúc đó cậu cứ chờ xem mình biểu diễn nhé." Triệu Tuế Tuế gắp miếng thịt nửa nạc nửa mỡ trong bát mình cho Triệu Bảo Châu,"Ăn thịt đi."

"Cậu cũng ăn đi." Triệu Bảo Châu gắp miếng thịt nạc trong hộp cơm của mình cho Triệu Tuế Tuế.

Triệu Lập Võ nhìn thấy công việc vốn thuộc về mình bị Triệu Bảo Châu chiếm mất, không nói gì thêm, chỉ gắp thịt nạc trong bát mình cho em gái.

Ăn cơm trưa xong, Triệu Tuế Tuế dẫn Triệu Bảo Châu đi đến chỗ ở của cô khi trước kia xuống liên đội,"Chính là chỗ này, trước kia lúc mình xuống liên đội ở ngay tại đây."

"Hiện tại là chỗ ở tạm thời của đoàn văn công chúng mình, bây giờ mình đang ở trong căn phòng này, bên trong đều là giường tầng, giống như chỗ ở của thanh niên trí thức đến đại đội mình vậy." Triệu Bảo Châu dẫn Triệu Tuế Tuế đến chỗ của mình ngồi xuống.

"Đây là vết mình vô tình khắc lên đấy, bây giờ nghĩ lại thấy thật hoài niệm." Triệu Tuế Tuế đang định hỏi chuyện đại đội thanh niên trí thức Phú Hưng, liền nhìn thấy dấu vết lúc trước mình để lại, tay không tự chủ được mà đưa lên sờ soạng.

"Vậy tối nay xem xong biểu diễn cậu sẽ quay về sao?" Triệu Bảo Châu ôm Triệu Tuế Tuế cọ cọ.

"Chắc chắn rồi, bây giờ mình cũng đâu còn là lính của Sư Sơn bộ đội nữa, lần này cậu ở lại Kinh đô mấy ngày?" Triệu Tuế Tuế đoán chừng Triệu Bảo Châu ở lại không lâu, đoàn văn công thường phải đi biểu diễn khắp nơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Hai tuần, chờ đến chủ nhật cậu được nghỉ, mình sẽ đến tìm cậu." Triệu Bảo Châu còn muốn cùng Triệu Tuế Tuế đi xem Vạn Lý Trường Thành, trước kia nghe rất nhiều câu chuyện về Trường Thành, lần này đến nhất định phải đi xem một lần cho biết.

"Được thôi, ngày kia mình rảnh cả ngày, cậu muốn đi đâu cũng được." Triệu Tuế Tuế hứa hẹn.

"Đúng rồi, cậu có muốn biết đại đội chúng ta có bao nhiêu thanh niên trí thức đến không?" Triệu Bảo Châu hỏi.

"Đến bao nhiêu người?" Triệu Tuế Tuế cũng đang muốn hỏi chuyện này.

"Tổng cộng có 8 thanh niên trí thức, 5 nam 3 nữ." Triệu Bảo Châu nói cho Triệu Tuế Tuế biết số lượng thanh niên trí thức đến từ đại đội Phúc Hưng.

"Nhiều vậy sao?" Triệu Tuế Tuế nghĩ đến đợt đầu tiên đã có nhiều người như vậy, sau này chẳng phải càng lúc càng đông sao.

"Vốn dĩ chỉ có 4 nam thanh niên trí thức đến thôi, nhưng đại đội mình lại ở gần công xã, nhóm thanh niên trí thức đều muốn đến đại đội mình , náo loạn mãi, ông nội bất đắc dĩ đành phải nhận họ vào." Triệu Bảo Châu nghĩ đến lúc rời khỏi nhà, ông nội lúc nào cũng bận rộn giải quyết chuyện của đám thanh niên trí thức, bọn họ thật sự rất khó quản lý.

"Ông nội tự mình quản lý đám thanh niên trí thức sao?" Triệu Tuế Tuế có thể tưởng tượng ra được Triệu Căn Sinh đau đầu nhường nào.

Suy nghĩ và giá trị sống của người thành phố và người nông thôn khác nhau, Triệu Căn Sinh nên chọn ra một thanh niên trí thức làm đại diện thì hơn.

Hai thanh niên trí thức đến đại đội Phúc Hưng trước đó đã sớm trở về thành phố, hơn nữa thanh niên trí thức lúc bấy giờ đều là sinh viên đại học, cũng không gây ra chuyện gì lớn.

"Chọn tổ trưởng? Ý kiến này hay đấy chứ, đúng là nên để bọn họ tự quản lý lẫn nhau, ngày nào cũng làm phiền ông bằng mấy chuyện nhỏ nhặt, công việc đồng áng thì nhiều, đám thanh niên trí thức này đến chỉ thêm vướng chân, điểm công mỗi ngày đều không đạt, nếu không phải năm đầu tiên được công xã trợ cấp lương thực, bọn họ đã c.h.ế.t đói rồi." Triệu Bảo Châu bĩu môi, kể lại mấy chuyện dở khóc dở cười của đám thanh niên trí thức trong tháng đầu tiên mới đến.

"Chọn một người làm đại diện trao đổi công việc với ông nội, dù sao cũng tốt hơn là để bọn họ từng người đến làm phiền ông." Triệu Tuế Tuế gật đầu đồng ý,"Lương thực của thanh niên trí thức năm đầu tiên là do công xã cấp phát à?"

Triệu Tuế Tuế nhớ lúc sau chỉ có trợ cấp bằng tiền, lương thực phải mua từ đội sản xuất.

"Ừ, năm đầu tiên công xã trợ cấp lương thực, năm thứ hai phải dựa vào hai bàn tay trắng của mình mà làm việc, ngoài trợ cấp lương thực hình như còn có tiền nữa, khoảng mấy chục tệ." Triệu Bảo Châu cũng không rõ cụ thể là bao nhiêu, dù sao cũng có trợ cấp, vừa có tiền vừa có lương thực.

"Triệu Bảo Châu, những gì cậu nói đều là thật sao?"

"Đúng vậy, làm thanh niên trí thức lại được nhiều trợ cấp như vậy, cảm giác làm thanh niên trí thức cũng không tệ."

"Bây giờ mình hối hận rồi, lúc trước nên đi xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, như vậy mình đã không phải ngày nào cũng luyện tập vất vả thế này."

Triệu Tuế Tuế nghe mọi người trong phòng bàn tán làm thanh niên trí thức sướng như vậy, khóe miệng giật giật,"Chỉ có năm đầu tiên mới được trợ cấp lương thực, tiền chỉ là trợ cấp một lần thôi, đúng không?"

Thanh niên trí thức xuống nông thôn chắc chắn sẽ được trợ cấp, trợ cấp lúc này khá cao, sau này sẽ giảm dần.

"Đúng vậy." Triệu Bảo Châu gật đầu, cô không cho rằng làm thanh niên trí thức sung sướng hơn vào đoàn văn công,"Làm việc rất vất vả, nhất là vào mùa gặt và mùa thu hoạch."

TBC

Một đám nữ sinh líu ríu trò chuyện, cho đến khi tiếng còi báo hiệu cuộc thi b.ắ.n s.ú.n.g vang lên, Triệu Tuế Tuế phải đi tham gia cuộc thi, bèn dẫn Triệu Bảo Châu đi đến trường bắn.

"Mọi người cũng muốn đi sao?" Triệu Bảo Châu nhìn đồng đội phía sau, hỏi.

"Xem b.ắ.n s.ú.n.g thú vị hơn xem đ.á.n.h võ, chúng tôi cũng đang rảnh."

"Đúng vậy, chúng ta đi cổ vũ cho em gái của cậu."

Tại trường bắn, những người tham gia cuộc thi đã bắt đầu bốc thăm.

"Bảo Châu, mình đi trước đây." Triệu Tuế Tuế nhìn thấy anh trai mình, nói với Triệu Bảo Châu một tiếng rồi chạy tới xếp hàng.