Trương Minh Sảng thấy không có ai đi ngang qua, lo lắng Triệu Tuế Tuế thật sự muốn đi, bèn nói thẳng ra lời trong lòng: "Đồng chí Triệu Tuế Tuế, tôi thích cô, tôi muốn hẹn hò với cô."
"Cảm ơn anh, nhưng tôi không thích anh, cũng không muốn tìm thanh niên tri thức làm đối tượng." Triệu Tuế Tuế dứt khoát từ chối, trong đầu bất chợt hiện lên hình ảnh một lon kẹo trong không gian.
Nói xong, Triệu Tuế Tuế không đợi Trương Minh Sảng trả lời, liền dẫn Tiểu Hôi đi về phía bờ sông.
Trương Minh Sảng không ngờ Triệu Tuế Tuế lại từ chối mình nhanh như vậy, muốn đuổi theo níu kéo nhưng đột nhiên bị Tiểu Hôi quay đầu lại nhe răng dọa, trong đầu anh ta hiện lên hình ảnh Triệu Nhị Lại vừa đến đại đội Phú Hưng đã c.h.ế.t vì bệnh dại, không dám đuổi theo nữa, nhỡ bị ch.ó c.ắ.n thì thật không đáng.
Triệu Tuế Tuế cầm giỏ cá đi đến bờ sông, vừa hay gặp Triệu Giai Ninh và Lý Thế Toàn đang ở bờ sông, hôm qua sau khi bị vạch trần, hai người họ liền công khai ở bên nhau.
Xung quanh không có một ai, Triệu Tuế Tuế chợt cảm thấy hôm nay mình không nên ra ngoài, đại đội Phú Hưng rõ ràng chỉ có 12 thanh niên tri thức, sao đi đâu cũng gặp những người này, may mà mình không ở lại đại đội Phú Hưng quá lâu, nếu không ngày nào cũng có chuyện phiền phức, cuộc sống này còn gì là yên ổn nữa.
"Thế Toàn, quả trứng gà này cho anh ăn." Triệu Giai Ninh lén lấy quả trứng gà mẹ cô ta luộc cho mình ăn đưa cho Lý Thế Toàn, chỉ cần chân Lý Thế Toàn khỏi, bọn họ sẽ mau chóng vào thành.
Mới ngày đầu tiên, dưới gốc cây tùng lớn đầu đội đã bắt đầu bàn tán chuyện của mình, Triệu Giai Ninh bây giờ chỉ muốn rời đi cùng Lý Thế Toàn, chỉ cần kết hôn với Lý Thế Toàn là cô ta có thể ở lại thành phố hưởng phúc.
TBC
"Cảm ơn Giai Ninh, hôm qua để em chịu khổ rồi, em yên tâm, anh sẽ không phụ lòng em đâu." Lý Thế Toàn nhận lấy quả trứng gà của Triệu Giai Ninh, bây giờ anh ta cần bồi bổ, thủ tục xuất ngũ vì bệnh của anh ta đã được giải quyết từ lâu, đáng tiếc người nhà không có thời gian tới đón, hơn nữa ở đại đội Phú Hưng chẳng có gì bổ dưỡng để ăn, chân anh ta mãi không khỏi, bây giờ chỉ có thể chờ chân khỏi hẳn hoặc người nhà tới đón mới có thể về.
"Thế Toàn, khi nào chúng ta về thành phố?" Triệu Giai Ninh đỡ Lý Thế Toàn đi dạo, quay đầu lại nhìn thấy Triệu Tuế Tuế đang cầm giỏ cá, coi Triệu Tuế Tuế như không khí, quay lại nhìn Lý Thế Toàn, vừa nhìn thấy, trong lòng cô ta bỗng chốc bùng lên ngọn lửa giận.
Lý Thế Toàn hai mắt sáng rực nhìn Triệu Tuế Tuế, đang định lên tiếng thì bị lời nói của Triệu Tuế Tuế chặn họng.
"Còn dám nhìn tôi bằng ánh mắt đó, tôi sẽ chọc mù mắt anh." Triệu Tuế Tuế lạnh lùng nói, cô vô cùng phản cảm với ánh mắt Lý Thế Toàn nhìn chằm chằm vào mình.
Thật kinh tởm, trong đầu Lý Thế Toàn lúc này chắc chắn toàn là suy nghĩ bẩn thỉu.
Nghe thấy Triệu Tuế Tuế nói vậy, Triệu Giai Ninh lập tức phản bác: "Cô nói gì vậy, rõ ràng là cô..."
"Cô không cần mặt mũi thì tôi còn muốn, không quản được "đối tượng" của mình thì đừng có giận cá c.h.é.m thớt, tôi không chỉ đ.á.n.h đàn ông mà còn đ.á.n.h cả phụ nữ." Triệu Tuế Tuế nhấn mạnh hai chữ "đối tượng", không muốn nói chuyện với hai kẻ ngốc này nữa, cô dẫn Tiểu Hôi đi sang chỗ khác.
"Đứng lại, Triệu Tuế Tuế, cô dựa vào... Á!" Triệu Giai Ninh nghe Triệu Tuế Tuế nói mình không biết xấu hổ, nghĩ đến việc hôm qua bị từ hôn nhục nhã, không kìm được cơn tức giận, cô ta liền cầm hòn đá dưới đất ném về phía lưng Triệu Tuế Tuế.
Dù có tức giận đến mấy, Triệu Giai Ninh cũng không dám ném vào đầu Triệu Tuế Tuế, chỉ dám ném vào lưng, dù sao thì Triệu Tuế Tuế cũng không thể làm gì được cô ta.
Triệu Tuế Tuế nhận thấy động tĩnh phía sau, cô nhanh chóng né người, xoay người đá hòn đá bay ngược trở lại, hòn đá sượt qua mặt Triệu Giai Ninh rồi rơi xuống nước.
Nhìn thấy Triệu Giai Ninh sợ hãi ngồi xổm xuống, Triệu Tuế Tuế đi tới, kéo cô ta đến một bãi cạn ven sông rồi đẩy xuống.
Lý Thế Toàn ở bên cạnh bị hành động mạnh mẽ của Triệu Tuế Tuế dọa sợ, anh ta chống gậy, trốn sang một bên, đang định nói gì đó thì thấy Triệu Tuế Tuế lôi Triệu Giai Ninh như lôi một con ch.ó c.h.ế.t, anh ta càng thêm chán ghét Triệu Giai Ninh, đồng thời hình tượng dịu dàng về Triệu Tuế Tuế trong lòng anh ta cũng hoàn toàn sụp đổ.
Triệu Giai Ninh muốn thoát khỏi Triệu Tuế Tuế, nhưng sức lực quá chênh lệch, cô ta vùng vẫy một lúc lâu trong nước mới đứng dậy được: "Cô điên rồi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Phải đấy, muốn biết tôi có thể điên đến mức nào không?" Triệu Tuế Tuế ngồi xổm bên bờ, đẩy Triệu Giai Ninh vừa muốn lên bờ xuống nước, đẩy liên tục ba lần mới chịu tha: "Đừng có đến trước mặt tôi gây sự nữa, thứ mà cô nhìn trúng trong mắt tôi chỉ là rác rưởi."
Triệu Giai Ninh ném đá về phía mình, nhưng Triệu Tuế Tuế lại không ném lại, cô sợ mình không khống chế được lực đạo sẽ khiến Triệu Giai Ninh bị thương, đẩy xuống nước là cách trả thù tốt nhất lúc này, chút nước này sẽ không khiến Triệu Giai Ninh bị thương, cũng tránh được việc Lưu Lê Hoa lại tìm đến gây phiền phức.
Rác rưởi. Lý Thế Toàn không ngờ Triệu Tuế Tuế trông có vẻ dịu dàng, vậy mà lại động tay động chân, mọi suy nghĩ về Triệu Tuế Tuế trong lòng anh ta đều tiêu tan,"Có... có ai nói chuyện như cô không?"
"Gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, gặp rác rưởi thì không nhịn được phải ra tay." Nói xong, Triệu Tuế Tuế ngồi xổm xuống, nhặt một hòn đá ném ra ngoài.
Triệu Giai Ninh và Lý Thế Toàn tưởng Triệu Tuế Tuế còn muốn đ.á.n.h người, hai người đồng loạt ôm đầu.
Triệu Tuế Tuế nhìn thấy động tác ôm đầu giống hệt nhau của Triệu Giai Ninh và Lý Thế Toàn, phải công nhận lúc này hai người họ trông rất xứng đôi.
Một tiếng "quạc" t.h.ả.m thiết vang lên, có thứ gì đó rơi xuống nước, Triệu Giai Ninh và Lý Thế Toàn mở mắt ra thì thấy Triệu Tuế Tuế đã xuống nước, trong tay còn cầm một con vịt trời.
Triệu Giai Ninh và Lý Thế Toàn đồng thời nuốt nước bọt, hai chân vẫn còn run rẩy.
Triệu Tuế Tuế nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi của hai người, cô định ra oai một phen: "Cút! Còn dám xuất hiện trước mặt tôi, tôi sẽ đ.á.n.h cho một trận."
Nghe thấy chữ "cút", Triệu Giai Ninh và Lý Thế Toàn như được giải trừ phong ấn, vội vàng bỏ chạy.
Lý Thế Toàn chống gậy còn chạy nhanh hơn cả Triệu Giai Ninh, Triệu Giai Ninh muốn đuổi theo cũng không kịp.
Nhìn bóng lưng bỏ chạy của hai người, Triệu Tuế Tuế thầm nghĩ, lúc nguy hiểm Lý Thế Toàn chỉ biết lo cho bản thân, không biết Triệu Giai Ninh bị anh ta bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì mà lại mê muội đến vậy.
Rõ ràng Lý Thế Toàn sẽ không đưa Triệu Giai Ninh về thành phố, không biết sau khi bị vứt bỏ, Triệu Giai Ninh sẽ làm ra chuyện gì, nhưng kẻ yêu đương mù quáng như cô ta thật không đáng để thương hại.
Triệu Tuế Tuế vỗ vỗ đầu con vịt trời, thấy nó đã bị hòn đá cô ném trúng lúc nãy đ.á.n.h c.h.ế.t, cô quyết định tối nay sẽ làm món vịt nấu chanh, mùa hè cô rất thích ăn món trộn chua chua, cay cay.
Tiểu Hôi ở bên bờ đạp nước, lùa đám tép nhỏ vào một chỗ nước cạn rồi kêu lên với Triệu Tuế Tuế.
Triệu Tuế Tuế đang định đi tới thì bị một giọng nói cắt ngang.
"Giỏi đấy, không ngờ đại đội Phú Hưng lại có người thú vị như vậy."
Triệu Tuế Tuế nhìn theo hướng phát ra giọng nói, lại là một người lạ mặt, nhưng người này mặc áo sơ mi trắng, quần xanh bộ đội, khả năng cao là thanh niên tri thức, bây giờ cô rất ghét thanh niên tri thức, không muốn có bất kỳ liên quan gì đến bọn họ, vì vậy cô không để ý đến người nọ, tiếp tục dùng giỏ bắt tép.
Ngọc Thành Bạch vốn định chào hỏi Triệu Tuế Tuế, nhưng thấy cô toát ra khí chất "người sống chớ gần", anh ta chỉ đành hậm hực sờ mũi, xoay người rời đi.
Triệu Tuế Tuế không ngờ người này lại thức thời như vậy, anh ta rời đi khiến tốc độ bắt tép của cô nhanh hơn, bắt đủ một đĩa, cô liền dừng lại.
Triệu Lập Võ từ công xã trở về, nhìn thấy em gái đang bắt tép dưới sông, khi đến gần, anh thấy trong nước có một con vịt trời: "Tìm được vịt trời ở đâu vậy? Thiết Đản nói hai năm nay hiếm khi thấy vịt trời xuất hiện."