Đội trưởng vốn đang nằm trên ghế trong sân nghỉ trưa, đột nhiên bị tiếng khóc của Trần Tiểu Nga đ.á.n.h thức, rửa mặt đi ra đối mặt với Triệu Tuế Tuế vừa mới tiến vào.
Triệu Tuế Tuế lắc đầu, tỏ vẻ cô không để lộ hướng đi của người khác.
Đội trưởng bảo Trần Tiểu Nga trước tiên đừng khóc, chờ sau khi bà bình tĩnh lại, mở miệng nói: "Chuyện gì xảy ra? Bản Điền và Quả Nhi sao không thấy? Không thấy từ lúc nào?"
"Tuế Tuế nói tối hôm qua lúc con bé đi nhà xí nhìn thấy Bản Điền và Quả Nhi đi đến công xã, quần áo trong nhà cũng không thấy, đây là muốn bỏ rơi tôi và Lập Xuân nhà tôi, hai đứa con bất hiếu này, nuôi nấng lớn lên, hiện tại cứng cánh thì không cần tôi nữa." Trần Tiểu Nga càng nói càng thương tâm, nhưng lại không có động tác tìm kiếm gì, chỉ mong đội trưởng có thể giúp bà tìm người trở về.
Nếu có người không biết tình huống thực tế sẽ cảm thấy Triệu Bản Điền và Triệu Quả Nhi không nên, nhưng đại đội Phúc Hưng đều biết Triệu Bản Điền và Triệu Quả Nhi sống nhiều năm như vậy, tuyệt đối không đồng tình với Trần Tiểu Nga, ngược lại cảm thấy Triệu Bản Điền và Triệu Quả Nhi nên rời khỏi nhà như vậy.
Đều nói con cái là ruột thịt của cha mẹ, câu nói này hoàn toàn không thể hiện ra ở trên người Triệu Lập Xuân và Trần Tiểu Nga.
Triệu Bản Điền và Triệu Quả Nhi là long phượng thai, từ khi sinh ra đã dựa vào bà nội của hai đứa nhỏ xin sữa khắp nơi, sau này mới biết sữa của Trần Tiểu Nga đều bị Triệu Lập Xuân uống hết.
Triệu Lập Xuân thật sự làm được chuyện tranh ăn với con của mình, khó trách hiện tại mắc chứng tiểu đường, không phải là ăn quá ngon sao, nếu không một nông dân sống dựa vào trồng trọt sao lại mắc chứng tiểu đường.
"Đi cả nửa ngày rồi bà mới phát hiện, không phải nên phát hiện lúc ăn sáng sao?" Đỗ Chi Lan giữa trưa ăn quá no, đi ra ngoài tiêu thực liền nhìn thấy nhà đội trưởng có một đám người vây quanh, đến gần vừa nhìn phát hiện Triệu Tuế Tuế cũng ở đây, lập tức đứng ở bên cạnh Triệu Tuế Tuế nghe trộm.
"Bởi vì lúc nông nhàn, nhà bọn họ chỉ có Triệu Lập Xuân là được ăn sáng." Triệu Tuế Tuế nghĩ tới cái gì, nhất thời cảm thấy Triệu Lập Xuân cực kỳ ích kỷ lại cực kỳ may mắn.
"Không ăn sáng làm sao làm việc?" Đỗ Chi Lan không nghĩ ra mình bị đói bụng thì làm sao có sức mà làm việc.
"Nguyên nhân không ăn sáng là vì trong nhà không đủ lương thực, Triệu Lập Xuân ăn không đủ no đã tham lam ăn hết lương thực của con trai con gái cùng con dâu." Triệu Tuế Tuế không muốn nhìn Trần Tiểu Nga khóc lóc kể lể, xoay người rời đi.
"Đợi đã, cô còn chưa nói hết đâu." Đỗ Chi Lan cũng không muốn nghe người bên trong mắng con của mình, đi theo Triệu Tuế Tuế ra ngoài.
"Chính là Triệu Lập Xuân không làm việc lại muốn chiếm dụng hơn phân nửa lương thực trong nhà, Triệu Bản Điền cùng Triệu Quả Nhi không chịu đựng được liền rời nhà trốn đi." Triệu Tuế Tuế một câu tổng kết.
"Triệu Lập Xuân còn phải làm việc nặng gì khác sao?" Đỗ Chi Lan chỉ có thể nghĩ đến điều này, ánh mắt nhìn về phía Triệu Tuế Tuế mang theo nghi hoặc.
Triệu Tuế Tuế thở dài một hơi, nhắm chừng mấy ngày nay mọi người đều là đang thảo luận chuyện nhà Triệu Lập Xuân, cũng không có gì không thể nói,"Không có, suốt ngày ăn no thì ngủ, ngủ no thì ăn, lao động và việc nhà gì cũng không làm."
Đỗ Chi Lan nghe xong vẻ mặt buồn nôn, bất quá trong lòng vẫn còn may mắn, hỏi tiếp: "Triệu Lập Xuân bị bệnh?"
"Đúng vậy, bệnh tiểu đường." Triệu Tuế Tuế nói xong lại cảm thấy giải thích như vậy có chút không đúng, tiếp tục nói,"Lương thực Triệu Lập Xuân kiếm được lúc trẻ đều chỉ đủ cho ông ta ăn, chờ lúc Triệu Bản Điền cùng Triệu Quả Nhi có thể xuống đất kiếm công điểm Triệu Lập Xuân liền nhàn rỗi ở nhà, bệnh tiểu đường là về sau mới mắc phải."
"Không làm việc sao phải ăn nhiều như vậy?" Đỗ Chi Lan không hiểu người nhà Triệu Lập Xuân nghĩ như thế nào, dốc hết sức cả nhà nuôi một kẻ vô tích sự, đầu óc bị úng nước rồi, cũng không phải là thời đại cả nhà nuôi một người đọc sách, một kẻ vô tích sự có thể ăn cơm đã không tệ rồi còn chiếm lấy lương thực của người nhà.
"Trần Tiểu Nga bằng lòng nuôi, ai biết bà ấy nghĩ như thế nào, Triệu Bản Điền và Triệu Quả Nhi không muốn bị hút m.á.u nên chỉ có thể đi xa tha hương." Triệu Tuế Tuế cũng không hiểu suy nghĩ của Trần Tiểu Nga, tự mình nuôi là chuyện của mình, liên lụy đến hai đứa con cũng không biết ai mới là con của Trần Tiểu Nga.
"Con ruột?" Đỗ Chi Lan chỉ có thể nghĩ ra khả năng này, trong suy nghĩ của cô, cha mẹ đối với con cái của mình hẳn là yêu thương từ tận đáy lòng, bởi vì yêu thương cho nên sẽ để cho con cái ăn no mặc ấm.
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Con ruột, không phải con ruột, cô cho rằng Triệu Lập Xuân ích kỷ kia có thể dùng lương thực nuôi Triệu Bản Điền cùng Triệu Quả Nhi sao?"
Kỳ thật, khi còn bé Triệu Tuế Tuế đã hoài nghi Triệu Bản Điền và Triệu Quả Nhi không phải do Trần Tiểu Nga sinh ra, nhưng Triệu Bản Điền và Triệu Quả Nhi là một cặp long phượng thai duy nhất của đại đội Phúc Hưng, chuyện này khiến người đại đội Phúc Hưng hâm mộ rất lâu.
Hiện tại không có camera giám sát, muốn tìm người rất khó rất tốn thời gian.
Vốn tưởng rằng sự tình cứ như vậy chấm dứt, không ngờ buổi tối Triệu Tuế Tuế ở trong sân hóng mát thì nghe thấy tiếng kêu cứu hỏa.
Triệu Tuế Tuế chuẩn bị ra ngoài nhìn một chút thì nghe thấy có người gõ cửa nhà mình.
"Tuế Tuế, mau mở cửa, chúng tôi muốn múc nước."
Triệu Tuế Tuế vội vàng chạy tới mở cửa, người bên ngoài đều xách thùng, nườm nượp chạy đến giếng nước nhà Triệu Tuế Tuế múc nước.
Ngoài sân là nam nhân người đến người đi, nhà nào có giếng đều mở rộng cửa.
Nhìn theo hướng lửa, là nhà Triệu Lập Xuân cháy rồi!
Triệu Lập Võ xách hai thùng nước chạy ra sân về phía nhà Triệu Lập Xuân,"Tuế Tuế, dựa vào tường nhìn, đừng cản đường."
Triệu Tuế Tuế leo lên cầu thang góc tường nhìn về phía đám cháy, trong lòng nghĩ là không cẩn thận bị cháy hay là vợ chồng Triệu Lập Xuân muốn tự sát.
Nhà của Triệu Lập Xuân ngoại trừ mái nhà chính là ngói, còn lại đều lợp bằng cỏ tranh và lá cây, loại mái nhà này bình thường chỉ dùng cho nhà kho.
Thật ra, vào năm Triệu Tuế Tuế vừa ra đời, có người đã lợp ngói cho nhà mình, cách này nhanh chóng được mọi người học theo, nhà nhà trên cơ bản đều sẽ tự lợp ngói, đáng tiếc Triệu Lập Xuân lười biếng không chịu đi đào đất sét, đợi sau khi Triệu Bản Điền lớn lên muốn đi đào đất sét cũng không còn, ngay cả nhà chính lợp ngói cũng là do nhặt nhạnh ngói của người khác.
Cũng may người đông lực lượng lớn, lửa nhà Triệu Lập Xuân cuối cùng cũng được dập tắt.
Lúc Triệu Tuế Tuế đi qua phát hiện Trần Tiểu Nga đứng ở trong sân nhà mình khóc, Triệu Lập Xuân ngồi dựa vào tường viện thờ ơ như thể ngôi nhà bị cháy không phải nhà mình.
"Đi thôi, đi thôi, chúng ta ở chỗ này hỗ trợ cứu hỏa, Triệu Lập Xuân người ta giống như không có việc gì, thật sự là xui xẻo."
"Đúng vậy, lúc chúng ta cứu hỏa chủ nhà vẫn ngồi đấy, thật là không công..."
Đội trưởng nhìn từng người rời khỏi, lắc đầu, cũng không mở miệng sai người đi hỗ trợ thu dọn,"Lập Xuân, hai người tự thu dọn đi."
Trần Tiểu Nga nhìn thấy mọi người rời đi, mong đợi nhìn đội trưởng: "Đội trưởng, Lập Xuân nhà tôi bị bệnh không thể làm việc, một mình tôi không làm được, có thể để mọi người giúp đỡ một chút hay không."
"Đã dập lửa giúp rồi còn muốn thế nào?" Đội trưởng tức giận nhìn Trần Tiểu Nga, nhưng mà đã quen với việc Trần Tiểu Nga bao che cho Triệu Lập Xuân, khoát tay áo xoay người rời đi.
Triệu Tuế Tuế không nhìn nổi Trần Tiểu Nga bao che cho Triệu Lập Xuân như vậy, cuộc sống tốt hay xấu đều do Trần Tiểu Nga tự mình lựa chọn, cô thương hại Trần Tiểu Nga nói không chừng người ta trong lòng rất vui vẻ.