Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 688



Triệu Giai Ninh nghe được lời của anh trai, lập tức chạy về phía Lý Thế Toàn: "Thế Toàn, sao anh không nói tiếng nào đã bỏ đi rồi?"

Triệu Tuế Tuế tỏ vẻ cạn lời với Triệu Giai Ninh đang đắm chìm trong thế giới của mình, đây quả thực là não tàn khi yêu đương, Lý Thế Toàn rõ ràng là lén lút bỏ trốn, bỏ trốn không phải rời đi!

Triệu Gia Hưng và Lưu Lê Hoa nhìn thấy em gái/con gái nói chuyện như vậy, lập tức tức giận, nhưng bọn họ lại không thể đ.á.n.h em gái/con gái mà chỉ có thể đ.á.n.h Lý Thế Toàn và mẹ Lý.

Lưu Lê Hoa vốn cảm thấy Lý Thế Toàn đi càng tốt, dù sao con gái mình không bị thiệt thòi gì vẫn là con gái nhà lành, qua hai năm chờ chuyện qua đi một lần nữa tìm cho con bé một người gả đi là được, nhưng không chịu nổi con gái muốn sống muốn c.h.ế.t muốn tìm đến, hơn nữa bà cũng sớm muốn đ.á.n.h cho hai mẹ con Lý Thế Toàn một trận và đòi tiền liền đồng ý cùng nhau tìm tới.

Mẹ Lý luôn tự cho mình là cao quý, nhìn thấy con trai trêu chọc con gái nhà người ta nên chuẩn bị bắt đầu chế nhạo, còn chưa kịp mở miệng đã bị Lưu Lê Hoa túm tóc, lúc muốn phản kháng trên mặt liên tiếp bị tát mấy cái.

Mẹ Lý và Lưu Lê Hoa, một người là người làm việc ở cơ quan, một người là người làm ruộng quanh năm, trực tiếp sử dụng sức mạnh nguyên thủy để chống lại thì chắc chắn Lưu Lê Hoa chiếm ưu thế.

Lưu Lê Hoa không cho mẹ Lý cơ hội phản kháng, vừa ra tay chính là hành hung, vừa đ.á.n.h vừa nói Lý Thế Toàn đùa bỡn tình cảm con gái nhà người ta.

Những người xung quanh chuẩn bị khuyên can đều dừng lại, ánh mắt nhìn về phía Lý Thế Toàn mang theo khiển trách, nhiều hơn là tò mò.

TBC

"Giai Ninh, em mau bảo mẹ đừng đ.á.n.h nữa, như vậy thật không văn minh." Lý Thế Toàn muốn đi lên can ngăn lại bị Triệu Gia Hưng chặn lại, chỉ có thể cầu cứu Triệu Giai Ninh.

Triệu Giai Ninh nghe xong có chút do dự, cô ta không thích mẹ của Lý Thế Toàn chút nào, nhìn thấy bà ta bị đ.á.n.h trong lòng vui mừng còn không kịp, nhưng mà lời của Lý Thế Toàn cô ta vẫn nghe,"Mẹ, mẹ đừng đ.á.n.h nữa."

"Bốp."

Triệu Gia Hưng không thể nhịn được nữa, trực tiếp hung hăng tát em gái một cái,"Triệu Giai Ninh, em không biết nhìn hay sao, em cho rằng người đàn ông này thật sự sẽ đưa em về thành phố? Hắn đây là chạy trốn! Chạy trốn! Tỉnh lại đi, đồ ngốc!"

"Anh, sao anh lại đ.á.n.h em." Triệu Giai Ninh vẻ mặt không thể tin, từ nhỏ đến lớn trừ bà nội, trong nhà không có ai động tay động chân với cô ta, sau khi bà mất càng không có ai hung dữ với cô ta,"Mẹ, anh đ.á.n.h con!"

Lưu Lê Hoa đương nhiên nhìn thấy con trai đ.á.n.h con gái, nhưng bà cảm thấy con trai đ.á.n.h rất tốt, thời điểm bà còn trẻ thường xuyên bị cha mẹ, ông bà và em trai đánh, cho nên từ nhỏ bà đã thề sau này nếu có con gái nhất định sẽ không động tay động chân với con bé, không chỉ có mình không đ.á.n.h mà ngay cả chồng và con trai cũng không được đánh, chỉ có bà ngoại thì bà không quản được,"Đáng đời, Gia Hưng nếu em gái con còn nói bậy bạ, tiếp tục đ.á.n.h đến khi nào con bé nhận sai thì thôi."

Triệu Tuế Tuế nghe Lưu Lê Hoa nói, hiện tại đ.á.n.h có thể đã muộn rồi, Triệu Giai Ninh đã là bệnh nhân bị ảo tưởng tình yêu nặng rồi.

Lý Thế Toàn nhìn mẹ mình bị đ.á.n.h không hề có sức hoàn thủ, hận không thể chân mình nhanh khỏi để không bị Triệu Gia Hưng hạn chế,"Mấy người làm như vậy là phạm pháp, còn không mau dừng tay!"

"Đùa bỡn tình cảm có phạm pháp hay không, chúng ta chờ công an đến phán xử." Triệu Gia Hưng cười lạnh một tiếng, hai tay nắm chặt hung tợn nhìn Lý Thế Toàn,"Anh nên cảm thấy may mắn vì chân anh là lá bùa hộ mệnh, nếu không tôi đã sớm muốn đ.á.n.h anh rồi."

Lý Thế Toàn nghe thấy lời nói và nắm đ.ấ.m của Triệu Gia Hưng, sợ hãi lùi về phía sau một bước,"Anh muốn gì, tôi là người bệnh đấy."

"Đúng vậy, anh, anh không thể đ.á.n.h Thế Toàn." Triệu Giai Ninh chắn trước người Lý Thế Toàn, làm ra động tác gà mẹ bảo vệ gà con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Tuế Tuế thật sự không thể xem nổi nữa, cô muốn mở đầu óc của Triệu Giai Ninh ra, xem thử bên trong rốt cuộc có phải là chứa toàn bã đậu phụ hay không.

Triệu Gia Hưng nghe được lời của em gái cũng không khách khí, lại một cái tát vang dội giáng xuống,"Còn nói bậy, anh lại đ.á.n.h em đấy!"

Hai bên mặt Triệu Giai Ninh in hằn dấu tay đối xứng, cô ta biết mặc dù mẹ thương mình, nhưng vẫn đứng sau anh trai, nhất thời không dám nói thêm lời nào nữa.

Mãi đến khi công an của ga tàu đến, mẹ Lý mới có thể thoát khỏi tay Lưu Lê Hoa.

"Đồng chí công an, tôi muốn kiện người phụ nữ thô lỗ này đ.á.n.h người." Mẹ Lý mặt mũi bầm dập đứng lên, ỷ vào có công an ở đây muốn đòi lại công bằng cho những cái tát vừa rồi.

Hai vị công an thấy mẹ Lý còn muốn động thủ, vội vàng ngăn lại: "Tất cả dừng tay!"

Chờ sau khi mẹ Lý bình tĩnh lại một chút, đồng chí công an bắt đầu hỏi nguyên nhân đ.á.n.h nhau.

Mẹ Lý căm phẫn chỉ vào Triệu Giai Ninh và nói con trai mình bị con gái nhà bà ta đeo bám, bọn họ không muốn gây phiền phức chỉ mong có thể an toàn rời đi, không ngờ người nhà Triệu Giai Ninh lại đuổi theo.

"Thả cái rắm, chuyện con trai bà và con gái tôi là đối tượng ai ở trong đại đội chúng tôi cũng biết, đây là bội tình bạc nghĩa!" Lưu Lê Hoa không nói ra chuyện con gái mình bắt cá hai tay, dù sao chuyện này cũng không vẻ vang gì, bà cũng không sợ Lý Thế Toàn nói ra, dù sao chuyện này mà ầm ĩ lên thì Lý Thế Toàn cũng bị liên lụy.

"Người của đại đội Phú Hưng đương nhiên sẽ bênh con bé mà bắt nạt con trai tôi, lời bọn họ nói không tính." Mẹ Lý trực tiếp phủ nhận toàn bộ lời khai của người dân đại đội Phú Hưng.

"Nếu em gái tôi và Lý Thế Toàn không phải là đối tượng, vậy mời Lý Thế Toàn trả lại toàn bộ đồ mà em gái tôi đã tặng anh ta, nếu không tôi sẽ kiện anh ta lừa gạt thiếu nữ trộm đồ trong nhà." Triệu Gia Hưng lấy ra một cuốn sổ đưa cho công an, trên đó đều là nhật ký nửa năm nay của Triệu Giai Ninh, bên trong đều là những dòng nhật ký ngây thơ trong sáng của một thiếu nữ, trong đó còn có ghi chép mỗi ngày cô ta đã tặng những gì cho Lý Thế Toàn.

Toàn bộ những món quà mà Triệu Giai Ninh tặng đều được khoanh tròn, nhỏ thì có bánh bao, trứng gà, lớn thì có quần áo, giày dép, nửa năm tích góp lại cũng không ít.

Triệu Tuế Tuế nhướng mày, đúng là tính toán chi li, toàn bộ chi phí trong thời gian yêu đương đều được đòi lại.

Lưu Lê Hoa gắt gao véo vào tay và lưng con gái, không cho cô ta hé răng nói nửa lời.

Lý Thế Toàn không ngờ Triệu Giai Ninh lại ghi chép lại những món quà mình đã nhận, trong lòng hoảng hốt, dưới ánh mắt trấn an của mẹ, hắn đành im lặng không nói gì.

Đồng chí công an nhìn nhật ký, nét chữ không giống nhau, hiển nhiên là được viết vào những ngày khác nhau,"Đồng chí Lý Thế Toàn, anh và Triệu Giai Ninh không phải là đối tượng, vậy tại sao cô ấy mỗi ngày đều tặng đồ cho anh, nếu anh không có ý định với đồng chí Triệu Giai Ninh, tại sao lại nhận đồ của cô ấy."

"Đôi giày trên chân cậu ta vẫn là do tôi làm, vốn là tôi làm cho con trai tôi, là con gái tôi lén lút lấy đi tặng cho cậu ta." Lưu Lê Hoa nhìn thấy đôi giày trên chân Lý Thế Toàn là do chính tay mình làm, lập tức nói với đồng chí công an bên trong đôi giày có thêu một bông hoa lê nhỏ.

Lý Thế Toàn thật sự không phát hiện ra trên giày có thêu hoa gì, nhưng đôi giày này đúng là do Triệu Giai Ninh tặng hắn, vốn dĩ hắn chướng mắt đôi giày vải thô này, từ sau khi chân bị thương phát hiện đi giày vải thô thoải mái hơn rất nhiều nên mới đi đến bây giờ.

Mẹ Lý nhìn thấy nhật ký bị lật từng trang từng trang một, trong lòng thầm mắng Triệu Giai Ninh rảnh rỗi sinh nông nổi, vốn tưởng rằng con bé này là đứa ngốc nghếch dễ dỗ dành, nhiều đồ như vậy, nếu thừa nhận đang yêu đương chính là con trai mình bội tình bạc nghĩa, không thừa nhận thì chính là con trai mình lừa gạt người khác, nếu không xử lý tốt, con trai bà sau khi về nhà cũng sẽ bị ảnh hưởng, nghĩ đến Triệu Gia Hưng đang học ở Học viện Y Quảng Thành, nếu cậu ta dựa vào cuốn nhật ký này mà tìm đến cửa thì hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.