Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 700



Sau đó Triệu Tuế Tuế mới biết phạm vi ảnh hưởng của trận mưa này là thành phố H cùng với mấy thị, huyện xung quanh.

Tóm lại, lương thực nửa năm sau của thành phố H chắc chắn là không đủ ăn.

"Mẹ, rượu trắng còn muốn đi đổi không ạ?" Triệu Tuế Tuế thấy thời tiết tốt, nghĩ đến chuyện mấy hôm trước muốn ngâm rượu sâm.

"Vẫn phải đi đổi, nhưng muộn mấy ngày rồi mới đi, sáng mai con đến bưu điện gửi bưu kiện cho Nhị bá nhé." Trần Tú Hòa chỉ vào bao tải đã được buộc chặt trên giường, đồ vật bên trong là tối hôm qua bà đã thu dọn xong.

Triệu Tuế Tuế nhìn thoáng qua bưu kiện trên giường, dự định lát nữa tiện đường đến trạm thu mua phế liệu xem sao.

Kênh phát thanh trong phòng truyền thông vang lên, là có khách của Vương Thủy Sinh và Vương Thủy Hoa, nhưng Vương Thủy Sinh đi lính không có ở khu nhà tập thể, sáng sớm Lâm Phán Nhi đã đưa Vương Thủy Nghiêu và Vương Thủy Hoa về quê ngoại ở huyện bên cạnh, Vương phó đoàn đi làm nhiệm vụ đổi phòng thủ, nhà bọn họ bây giờ là không có ai ở đó.

"Ai mà đến tìm người mà không biết nhà Vương phó đoàn không có ai ở khu tập thể vậy không biết." Trần Tú Hòa buông bát đũa xuống, cảm thấy khách nhân bên ngoài hẳn là đến đột ngột, không có báo trước.

Từ khi Trần Tú Hòa lên làm chủ nhiệm của khu nhà tập thể, cũng từng gặp người không báo trước đã đến, những người này trên cơ bản là đến tìm "phiền phức".

"Chắc là họ hàng đến nhờ vả gì đó." Triệu Tuế Tuế ăn uống no đủ bắt đầu dọn dẹp bát đũa.

Sau khi Triệu Lập Võ trở lại khu nhà tập thể phần lớn thời gian đều cùng Nguyên Thịnh đến bộ đội rèn luyện, tối hôm qua đã theo Vương phó đoàn đi biên giới đổi phòng thủ.

Lúc đi đến cổng khu nhà tập thể, Triệu Tuế Tuế nhìn thấy một bà lão dẫn theo một chàng trai trẻ tuổi đứng dưới bóng cây cách đó không xa chỗ phòng bảo vệ để đăng ký, ba cây này được trồng dành riêng cho những người đến thăm.

Bà lão thấy Triệu Tuế Tuế trẻ trung tràn đầy sức sống, liền mỉm cười với cô.

Triệu Tuế Tuế lễ phép gật đầu đáp lại, đẩy xe đạp ra khỏi cổng nhỏ rồi đạp về hướng huyện.

Từ lúc nhìn thấy Triệu Tuế Tuế, ánh mắt của Hoàng Ninh Lương đã dính chặt vào người cô, nhìn theo bóng lưng của cô mãi cho đến khi cô chỉ còn là một chấm nhỏ mới thu hồi tầm mắt: "Nữ đồng chí trong quân đội xinh thật đấy, không biết Thủy Hoa có quen nữ đồng chí vừa rồi không, nếu quen thì giới thiệu cho tôi."

Người lính phụ trách truyền tin đã chạy một vòng đến nhà Vương phó đoàn, xác định trong nhà không có ai: "Gia đình Vương phó đoàn không có ở khu nhà tập thể, không rõ khi nào về, mọi người có thể chờ hoặc là hôm khác quay lại."

"Không sao, tôi đợi được." Bà lão khách sáo nói, tiếp tục dẫn cháu trai đứng đợi dưới tàng cây, trong lòng thầm mắng.

Triệu Tuế Tuế một đường đạp xe đến bưu điện trong huyện, sau khi điền đơn gửi bưu kiện xong, chuẩn bị rời đi thì gặp Chu Vũ đến gửi thư.

"Lớp trưởng, lâu rồi không gặp." Triệu Tuế Tuế lên tiếng chào hỏi.

Chu Vũ đang cúi đầu kiểm tra địa chỉ gửi thư trong tay xem có viết sai không, nghe thấy giọng nói của Triệu Tuế Tuế thì ngẩng đầu lên cười nói: "Triệu Tuế Tuế, lâu rồi không gặp."

Triệu Tuế Tuế nói vài câu khách sáo rồi định rời đi, nhưng bị Chu Vũ giữ lại.

"Triệu Tuế Tuế, tôi có chuyện muốn hỏi cậu, có thể cho tôi mười phút được không?" Chu Vũ biết Triệu Tuế Tuế đang ở trong quân đội, muốn hỏi thăm tình hình trong đó một chút.

Triệu Tuế Tuế cũng đang muốn biết tình hình hiện tại của Đại học Sư phạm, bèn chỉ vào một góc của bưu điện: "Chúng ta đến đó nói chuyện."

Hóa ra Chu Vũ hiện tại vẫn chưa tốt nghiệp, trường học cũng chưa có phương án giải quyết, gia đình bàn bạc muốn anh đi theo con đường tòng quân, vào có thể thăng chức, ra cũng có công việc, có tiếng xuất ngũ cũng dễ tìm việc hơn.

"Phương pháp này cũng được, tòng quân không cần trường học phân công công tác, chắc là có thể xin cấp bằng tốt nghiệp." Triệu Tuế Tuế không ngờ Chu Vũ lại chọn cách giải quyết trực tiếp như vậy, kỳ thực nếu chịu đựng thêm hai, ba năm nữa, trường học không chịu được áp lực tự nhiên sẽ phân công công việc để sinh viên ở lại trường tốt nghiệp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Có lẽ là do mấy khóa trước năm 65 đều chưa tốt nghiệp đã được phân công công tác, Chu Vũ lo lắng cứ tiếp tục như vậy sẽ bị phân công xuống nông thôn, hiện tại đã có một bộ phận sinh viên bị điều động xuống nông thôn làm thanh niên xung phong.

Tham gia quân đội thì khác, sinh viên tòng quân có cơ hội thăng chức rất lớn, cho dù không thăng chức, xuất ngũ chuyển nghề cũng được, dùng ba năm để đổi lấy tấm bằng tốt nghiệp, tham gia quân đội, xuất ngũ cũng là một điểm cộng, dù sao cũng tốt hơn là ở lại trường học làm "lãng tử" mấy năm.

Chu Vũ suy nghĩ một chút rồi nói: "Nghe nói quân đội Tung Sơn đang tuyển quân."

"Đúng là đang tuyển quân, anh đến Ban chỉ huy quân sự đăng ký là được." Triệu Tuế Tuế nghe ra Chu Vũ muốn nhờ cô mở đường cho, nhưng quan hệ của hai người chưa đến mức đó, nếu cô có năng lực thì còn có thể cân nhắc, nhưng hiện tại cô đồng ý người xuất lực lại là cha cô.

Chu Thiến Thiến có thể trực tiếp vào quân đội Tung Sơn là do cha cô ấy đã sắp xếp.

Chu Vũ nghe Triệu Tuế Tuế nói vậy thì có chút thất vọng, trước kia ở trường học nên giao lưu với Triệu Tuế Tuế nhiều hơn một chút, nói không chừng có thể trở thành bạn bè, trực tiếp lấy được đơn đăng ký của quân đội Tung Sơn và đến Ban chỉ huy quân sự huyện đăng ký là khác nhau, một cái là vào thẳng quân đội Tung Sơn, một cái là phân bổ cơ động, nhưng quân đội Tung Sơn đang tuyển quân, Ban chỉ huy quân sự huyện chắc chắn có chỉ tiêu của quân đội Tung Sơn.

Dù sao Chu Vũ đi lính không phải là vì muốn cống hiến, mà chỉ là vì không muốn lãng phí thời gian ở trường học mà thôi, có thể đi lính ở gần nhà đương nhiên là tốt nhất.

"Anh có thể đến hỏi Ban chỉ huy quân sự hiện tại đang tuyển quân cho đơn vị nào." Triệu Tuế Tuế đề nghị, cô biết mục đích Chu Vũ đi lính là gì, nhưng đây cũng không phải vấn đề tư tưởng gì, dù sao người ta cũng phải lựa chọn con đường có lợi cho mình.

Theo như Triệu Tuế Tuế được biết, Ban chỉ huy quân sự thường có chỉ tiêu tuyển quân của nhiều đơn vị, người đăng ký tòng quân chỉ có thể lựa chọn trong số các đơn vị đó, sau khi chọn xong còn phải xem xét đến tình hình thực tế, không phải cứ chọn đơn vị này là chắc chắn được vào.

Chu Vũ biết là không thể nhờ vả được gì Triệu Tuế Tuế nên không tiếp tục chủ đề này nữa, hai người lại nói chuyện thêm vài câu rồi tách ra.

Khi Triệu Tuế Tuế đến trạm thu mua phế liệu, bên trong có rất nhiều người đang đến và đi, hỏi thăm một số người bên cạnh mới biết là lại có một gia đình bị tịch thu tài sản.

Mỗi khi đến lúc này, trạm thu mua phế liệu lúc nào cũng có người canh me, chờ người ta chuyển đồ đi rồi sẽ lao vào "mót" trước.

Tuy rằng những thứ này đã bị chọn lọc qua một lượt, nhưng vì có quá nhiều thứ nên cũng có lúc người ta bỏ sót.

Triệu Tuế Tuế không có ý định tham gia vào cuộc vui này, có thể bị nhiều người canh me như vậy, chắc là đồ đạc trong trạm thu mua phế liệu đều đã bị chọn lọc kỹ càng rồi, có muốn "mót" cũng không "mót" được gì tốt, nghĩ đến đây, Triệu Tuế Tuế liền dắt xe đạp rời đi.

Lúc đi ngang qua một con hẻm nhỏ thì bất ngờ bị người ta lao ra đụng phải, Triệu Tuế Tuế dùng sức giữ chặt ghi đông xe mới không bị ngã.

Người đụng trúng Triệu Tuế Tuế không nói gì, chọn đại một hướng rồi bỏ chạy.

Triệu Tuế Tuế vốn định xem như mình xui xẻo rồi bỏ đi, nhưng nghe thấy tiếng bước chân trong hẻm nhỏ bèn thay đổi chủ ý, lên tiếng: "Này, đụng trúng người ta mà không xin lỗi à!"

Rất nhanh, người trong hẻm nhỏ đã chạy ra theo tiếng gọi của Triệu Tuế Tuế.

Trong số đó có một người quen, Trương Lan đeo băng đỏ trên tay cùng với mấy người đồng nghiệp chạy đến hỏi: "Này cô, người vừa rồi chạy về hướng nào?"

"Bên kia." Triệu Tuế Tuế chỉ về hướng người nọ vừa chạy, không biết Trương Lan là thật sự đang bắt người hay là đang diễn kịch, dù sao thì hắn ta cũng là trùm chợ đen trong huyện.

Lúc chuẩn bị rời khỏi huyện, ở một nơi vắng vẻ, Triệu Tuế Tuế nhìn thấy mấy người Trương Lan đang áp giải một người.

Khi đi ngang qua, Triệu Tuế Tuế nghe thấy Trương Lan đang tra hỏi: "Nói, đồ đâu?"

"Lúc chạy tôi tiện tay vứt rồi."

"Vứt cái con khỉ, nói mau, nếu không thì đừng trách sao tôi ác."

TBC