Kế hoạch leo núi Hoa Lương đã định, vì chuyện kem dưỡng da nên bị hoãn lại đến ngày hôm sau.
Sáng sớm, Triệu Tuế đã cùng các bạn đến núi Hoa Lương.
Lúc đi ngang qua chân núi, Triệu Tuế còn nhìn thấy bạn học cấp ba Đào Thúy, nhìn dáng vẻ của cô ấy dường như đang ghi chép gì đó.
Đào Thúy nhìn thấy Triệu Tuế và Vương Thủy Hoa, chủ động chào hỏi: "Triệu Tuế, Vương Thủy Hoa, lâu rồi không gặp."
"Lâu rồi không gặp, dạo này thế nào rồi?" Triệu Tuế lịch sự hỏi thăm.
"Cũng tạm, mọi người ở quân khu sự chắc là rất tốt." Đào Thúy mỉm cười hỏi.
TBC
"Đều là đang học tập, cũng không khác mấy so với hồi cấp ba." Triệu Tuế nhìn ra được Đào Thúy đã chấp nhận công việc ở nông trường.
Năm họ thi đại học, Đào Thúy vốn định thi đại học nhưng bị bố mẹ nhốt ở nhà không cho đi thi, Đào Thúy bỏ lỡ một môn thi nên không bất ngờ khi thi trượt, nghe nói lúc ấy náo loạn rất lớn.
Bố mẹ Đào Thúy thiển cận, chỉ thấy Đào Thúy đi làm ở nông trường kiếm được tiền, liền độc đoán chặn đứng con đường học hành của con gái.
"Vậy sao, vậy thì chắc là..." Đào Thúy còn chưa nói xong, đã nghe thấy giáo sư Viên gọi mình, vội vàng lên tiếng chào Triệu Tuế rồi nói tạm biệt rời đi.
Lục Thiền đợi Đào Thúy đi xa, nhỏ giọng nói: "Bây giờ cậu ấy là trợ lý của giáo sư Viên, trước đó nửa đêm còn ngủ ở ngoài ruộng để theo dõi mầm non, còn bắt được gián điệp của phía bên kia nữa."
Triệu Tuế nhướng mày, đây cũng coi như là cơ duyên của Đào Thúy, biết đâu sau này sẽ có cơ hội được đề cử vào trường đại học nông nghiệp hoặc chờ thi đại học, đại học nông nghiệp là ước mơ của Đào Thúy.
Đi đến con suối nhỏ trên núi Hoa Lương, mấy người Triệu Tuế nghỉ ngơi một lát rồi mới tiếp tục đi.
"Lần này không gặp ai cả, hiếm thấy thật." Chu Thiến Thiến lấy chiếc hũ đã giấu đi ra rửa sạch, chuẩn bị lát nữa dùng để nấu nước.
"Thanh niên tri thức đều phải đi làm, lấy đâu ra thời gian rảnh mà lên núi." Triệu Tuế nhét cho Tiểu Hôi một chiếc xúc xích, lát nữa còn phải nhờ nó tìm con mồi.
Tiểu Hôi ăn uống no nê duỗi lưng một cái rồi chạy vào núi.
Không bao lâu sau đã chạy về ra hiệu cho Triệu Tuế đi theo.
"Nhanh vậy sao?" Triệu Tuế cầm cung tên đuổi theo.
Mấy người Trịnh Nguyệt cũng theo sau.
Kết quả phát hiện một người đàn ông đang hôn mê trong hố, chân phải của người nọ còn bị bẫy thú kẹp chặt.
"Mọi người đã từng gặp người này chưa?" Triệu Tuế nhìn về phía Lục Thiền và Trịnh Nguyệt, hai người bọn họ ở khu nhà đã lâu, cơ hội quen biết mọi người tương đối nhiều.
"Chưa từng gặp." Trịnh Tinh lắc đầu.
Lục Thiền cũng lắc đầu: "Cứu người lên trước đã rồi tính."
"Để tớ xuống." Trịnh Nguyệt nói xong, ba bước hai bước đã leo xuống, lay lay người đàn ông: "Tỉnh lại đi."
Người đàn ông vẫn hôn mê, nhưng vẫn còn hơi thở.
Trịnh Nguyệt tách bẫy thú ra, sơ cứu vết thương cho anh ta rồi đứng dậy, ước chừng độ cao, quyết định mình sẽ đỡ ở phía dưới, để Triệu Tuế và những người khác kéo lên.
Được rồi, đẩy lên đi, chúng tôi kéo lên trên. Triệu Tuế thử chiều dài tay chân, không cần mượn dây thừng cũng có thể kéo người đàn ông lên.
Cũng may người đàn ông không nặng lắm, mấy cô gái mười mấy tuổi như Triệu Tuế vẫn kéo được anh ta lên.
"Mang về bộ đội không?" Chu Thiến Thiến nhìn người đàn ông nằm trên đất, Lục Thiền đang đắp thảo d.ư.ợ.c lên mắt cá chân cho anh ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ngoại trừ mắt cá chân bị bẫy thú kẹp, những chỗ khác không phát hiện vấn đề gì, mạch đập cũng bình thường." Lục Thiền phủi tay, phủi đi vụn thảo d.ư.ợ.c trên tay, theo lý mà nói cái hố này không đến mức làm người ta ngất xỉu mới đúng.
"Mang về đi." Trịnh Nguyệt suy nghĩ một chút, quyết định làm một chiếc cáng đơn giản.
Mọi người thấy động tác của Trịnh Nguyệt là biết cô ấy muốn làm gì, bèn cùng nhau tìm đồ làm cáng.
Triệu Tuế vừa tìm vừa nghĩ có gì đó không đúng, bàn tay người đàn ông mặc trang phục nông dân kia có những vết chai giống như người cầm s.ú.n.g lâu ngày, giống hệt cha cô. Nghĩ tới đây, cô bỗng quay đầu lại thì thấy người đàn ông vừa rồi còn nằm bất động trên mặt đất đã đứng lên, trong tay còn cầm d.a.o đi về phía Chu Thiến Thiến.
Khi người đàn ông sắp sửa thành công, khớp chân bị thương của anh ta bị đá đập trúng, lập tức mất kiểm soát, đầu gối quỵ xuống.
Chu Thiến Thiến quay đầu lại liền thấy người đàn ông ngã nhào trên mặt đất, cô không bỏ lỡ con d.a.o trong tay anh ta, không kịp suy nghĩ nhiều đã đè người đàn ông xuống.
Mấy người Trịnh Nguyệt quay đầu lại liền thấy Chu Thiến Thiến đang đè lên người đàn ông vừa được họ kéo lên: "Có chuyện gì vậy?"
"Người kia vừa rồi cầm d.a.o muốn tấn công Thiến Thiến." Triệu Tuế thuật lại tình huống vừa rồi cô nhìn thấy cho mấy cô gái nghe.
"Cái gì?" Trịnh Nguyệt chạy tới liền nhìn thấy trên tay người đàn ông còn nắm chặt con d.a.o nhỏ, nhưng cổ tay đã bị Chu Thiến Thiến nắm chặt, cô liền ra tay giật lấy con dao.
Sợi dây leo trong tay Vương Thủy Hoa vốn để làm cáng được dùng để trói chặt người đàn ông.
"Các người làm gì vậy, mau thả tôi ra." Người đàn ông giãy giụa không thoát, cộng thêm cơn đau ở mắt cá chân và đầu gối khiến anh ta nói chuyện rất nhỏ.
"Vậy vừa rồi anh làm gì, con d.a.o này không phải người bình thường có thể có, thành thật khai báo đi." Trịnh Nguyệt thay đổi khí thế, bắt đầu thẩm vấn người đàn ông.
Trịnh Tinh nhận được tín hiệu của chị gái, đã chạy xuống chân núi gọi người.
Triệu Tuế khi còn ở trường quân đội đã được nghe qua lớp học của anh trai, có một môn chuyên về thẩm vấn nghi phạm.
Người đàn ông đối diện với những lời của Trịnh Nguyệt, trả lời đều rất mạch lạc, chỉ là không giải thích được hành động giơ d.a.o về phía Chu Thiến Thiến lúc đầu.
Triệu Tuế phát hiện mắt trái của người đàn ông dường như nhỏ hơn một chút, tiến lại gần nhìn, thì ra là mí mắt được dán lên: "Anh là nông dân, sao lại có thứ này?"
"Đây là băng dính trong suốt dùng trong y tế, cắt thành một miếng nhỏ dán lên mí mắt là có thể biến từ mắt một mí thành mắt hai mí." Trịnh Nguyệt nhận băng dính từ tay Triệu Tuế, thứ này không phổ biến, hiện tại trong nước chủ yếu là nhập khẩu, bệnh viện trong nước đều dùng băng vải.
Nơi này là biên giới, mấy người Triệu Tuế đều nghĩ đến khả năng người đàn ông là gián điệp.
"Còn có cái này." Lục Thiền nhận thấy quần áo của người đàn ông có chút kỳ quái, lật áo anh ta ra thì thấy trên đó đều là nét bút bi vẽ.
"Cởi ra xem." Trịnh Nguyệt nói xong liền động thủ cởi quần áo người đàn ông.
Lúc Trịnh Tinh dẫn người chạy tới thì thấy một đám con gái đang cởi quần áo của một người đàn ông.
Trịnh Nguyệt giũ chiếc áo ra,"Để tôi xem."
Trên áo là bản đồ huyện Hà, chỉ có khu vực của bộ đội Tung Sơn là trống nhiều hơn, có lẽ là chưa kịp thăm dò, xem ra người đàn ông này chắc chắn là gián điệp.
Người bình thường chẳng ai lại vẽ những thứ này.
Người lính được Trịnh Tinh gọi đến ho nhẹ một tiếng: "Khụ, cho chúng tôi xem nào."
Trịnh Nguyệt giao bản đồ, chuyện tiếp theo không liên quan đến họ nữa.
Chu Thiến Thiến đi ngang qua người đàn ông, hung hăng giẫm một cái lên chân anh ta,"Tên kia, đây là cái giá phải trả vì dám tấn công tôi."
Triệu Tuế chứng kiến cảnh tượng đó, đột nhiên nhận ra trong nhóm bạn gái của mình, không ai là người con gái yếu đuối, trước đây Vương Thủy Hoa còn là một cô gái nhu nhược, nhưng sau khi vào quân đội thì sự nhu nhược đó đã biến mất.