"Chu học muội, có chuyện gì vậy?" Triệu Tuế Tuế kỳ thực không có thiện cảm với Chu Tuệ Huệ, chủ yếu là do thái độ của Chu Tuệ Huệ luôn cho rằng người khác phải giúp đỡ mình khiến Triệu Tuế Tuế khó hiểu, cô ta không có khái niệm về giới hạn.
Nói tóm lại, Chu Tuệ Huệ là kiểu người nghĩ rằng cả thế giới đều là mẹ mình, ai cũng phải giúp đỡ cô ta vô điều kiện.
"Em chỉ muốn hỏi Triệu học tỷ kết quả phỏng vấn thế nào?" Chu Tuệ Huệ nhíu mày, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười.
Triệu Tuế biết Chu Tuệ Huệ muốn biết mình có thông qua phỏng vấn hay không, bèn nói thẳng: "Nhà xuất bản chưa cho kết quả."
Nói xong, không đợi Chu Tuệ Huệ lên tiếng, Triệu Tuế Tuế khoác tay Vương Thủy Hoa rời đi.
"Chu Tuệ Huệ người này... Vẫn có bản lĩnh, chỉ là hơi tự cho mình là đúng." Vương Thủy Hoa suy nghĩ một chút rồi nhận xét.
"Cứ như cả thế giới đều là mẹ cô ta, ai cũng phải nhường nhịn và giúp đỡ cô ta vậy." Triệu Tuế Tuế hiểu ý của Vương Thủy Hoa, nói thẳng ra suy nghĩ của mình.
"Cũng không hẳn, ít nhất Chu Tuệ Huệ không dám yêu cầu những người phỏng vấn khác như vậy, cô ta chỉ dám yêu cầu những người là đàn anh đàn chị như chúng ta, chỉ dám bắt nạt những người xung quanh." Vương Thủy Hoa lúc đợi Triệu Tuế phỏng vấn đã thấy Chu Tuệ Huệ đứng đợi người ở dưới tòa nhà nhà xuất bản, ngoại trừ bạn học cùng lớp Lý Ngô Ngữ bị Chu Tuệ Huệ chặn lại ra thì những người khác đều không ai nói chuyện với cô ta.
Những người đến phỏng vấn ngoài bốn sinh viên đại học Quân sự Hoa Hạ ra thì những người khác đều đã đi làm, phỏng vấn xong là rời đi ngay.
"Trông chúng ta dễ bắt nạt vậy sao?" Triệu Tuế nhíu mày, xem ra cô phải thường xuyên đến sân tập luyện hơn, kẻo người khác quên mất cô rất biết đ.á.n.h nhau.
"Có lẽ là do Chu Tuệ Huệ chỉ quen chúng ta, nếu cô ta quen những người phỏng vấn khác, có lẽ cô ta cũng sẽ muốn "bắt nạt" họ." Vương Thủy Hoa không biết tại sao, luôn cảm thấy Chu Tuệ Huệ sẽ còn tìm đến.
Triệu Tuế Tuế không để ý đến Chu Tuệ Huệ nữa, cô cùng Vương Thủy Hoa đến ngõ Quế Viên ăn ngon.
"Cốc cốc cốc."
Một lúc sau, cửa được mở ra từ bên trong.
"Tuế Tuế đến rồi, chỉ có hai đứa thôi sao?" Vương Mập nhìn sau lưng Triệu Tuế, không thấy Lưu Hạo Dương đâu.
"Anh Mập, anh quên Hạo Dương đi nghĩa vụ quân sự rồi à?" Triệu Tuế trêu chọc.
Tổ tiên của Vương Mập là đầu bếp trong cung, ông là đầu bếp ở nhà hàng Chương Hoa Đài, nơi thường tiếp đãi khách quý và khách nước ngoài, có thể coi là nhà hàng quốc doanh phiên bản cao cấp.
Triệu Tuế và Vương Mập quen biết nhau qua Lưu Hạo Dương, chỉ có người quen giới thiệu thì Vương Mập mới tiếp đãi.
Vương Mập mời Triệu Tuế Tuế và Vương Thủy Hoa vào nhà: "Anh cứ tưởng cậu ấy đã về, hôm nay có món dạ dày heo và gà tươi, để anh nấu món gà hầm dạ dày heo cho hai đứa nhé?"
"Hôm nay em trai em và ba bạn nam nữa cũng đến, anh xem nấu thêm mấy món ngon nữa nhé." Triệu Tuế lấy túi vải đựng thịt thỏ khô và gạo ra,"Anh cứ nấu đi, thiếu gì em trả thêm."
"Mấy đứa Lập Võ đi đâu rồi?" Vương Mập mở túi gạo ra, bên trong đúng là gạo đặc biệt.
"Bọn ảnh đi bắt vịt trời." Triệu Tuế cũng không giấu giếm, nói cho Vương Mập biết hành tung của anh trai.
Vương Mập nhướn mày hỏi: "Vịt trời ở công xã Bạch Vân à?"
"Vâng, mấy ảnh đến đó bắt ạ." Triệu Tuế gật đầu, nếu bắt được hai con vịt trời thì bữa ăn này coi như không cần trả tiền.
TBC
Vương mập cột túi gạo lại, để Triệu Tuế Tuế và Vương Thủy Hoa ngồi chơi trong sân: "Hai người tự uống chút trà đi, có Bích Loa Xuân mới sao năm nay đấy, tôi sẽ làm đồ ăn ngon cho."
Trong ao nhỏ trong sân nuôi mấy con cá, Triệu Tuế Tuế tìm một ít thức ăn cho cá ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong bếp là bóng dáng bận rộn của Vương Mập, trước kia khi Triệu Tuế Tuế mới tới lần đầu tiên còn muốn vào giúp đỡ, nhưng bị Vương Mập từ chối, còn nói đùa rằng sợ tay nghề bị Triệu Tuế Tuế học được, bát cơm của anh ấy sẽ không giữ được.
Giọng điệu tuy chỉ là nói đùa, nhưng Triệu Tuế Tuế cũng biết thành phần đùa giỡn trong đó không nhiều, tay nghề nấu ăn của đầu bếp là kế sinh nhai của họ, sẽ không dễ dàng để lộ ra ngoài.
Triệu Tuế Tuế cho cá trong ao ăn xong, cửa sân liền có tiếng gõ.
Triệu Lập Võ mang theo Nguyên Thịnh và Triệu Trụ Tử tiến vào, Triệu Trụ Tử cõng một bao tải sau lưng, xem ra lần này bọn họ thu hoạch được kha khá.
Vương Mập cũng nhìn thấy mấy người Triệu Lập Võ tiến vào, đeo tạp dề đi ra khỏi bếp, vừa vặn nhìn thấy Triệu Trụ Tử đang giữ cổ một con vịt hoang lấy nó từ trong bao tải ra: "Ồ, vẫn còn sống à, có bao nhiêu con thế?"
"Tổng cộng có ba con, đều là sống, anh Vương xem này." Triệu Lập Võ đưa vịt hoang cho Vương Mập.
Vương Mập nhận lấy, sờ thử một cái, xác định con vịt còn sống,"Mọi người đặt chúng vào trong lồng đi."
"Có mùi sữa, thơm quá!" Đây là lần đầu tiên Triệu Trụ Tử ngửi thấy mùi này, ánh mắt nhìn thẳng vào phòng bếp.
"Đừng có đến gần bếp, nếu không anh Vương có thể đuổi cậu ra ngoài đấy, chúng ta chờ ăn là được." Triệu Tuế Tuế nhìn thấy vẻ mặt say mê của Triệu Trụ Tử, nhắc nhở.
"Tôi không nhìn, chỉ ngửi thôi." Triệu Trụ Tử hiểu rõ, công thức nấu ăn là bí mật của đầu bếp, chuyện dạy học đồ c.h.ế.t đói sư phụ cậu biết.
Mọi người vừa nuốt nước bọt vừa nhìn cá trong nước, chờ đợi đến khi Vương Mập gọi bọn họ vào bàn ăn.
"Gà tiềm t.h.u.ố.c bắc, cá chua ngọt, lòng gà xào ớt, thịt ba chỉ luộc, cải xào tỏi và bánh bao dưa muối." Vương Mập mỗi lần bưng lên một món ăn đều giới thiệu tên, tổng cộng năm món mặn và một món phụ, nhìn thấy mấy người Triệu Tuế Tuế không động đũa, giục: "Còn nhìn gì nữa, ăn đi."
Vừa dứt lời, Triệu Tuế Tuế dẫn đầu múc cho mình một bát canh.
"Ngon quá, có thêm sữa bò." Triệu Tuế Tuế uống một ngụm, sau đó hai mắt sáng lên, đây là lần đầu tiên cô được ăn canh gà tiềm t.h.u.ố.c bắc cho thêm sữa bò ở thời đại này.
"Miệng lưỡi tinh thật, uống canh trước đi, món gà tiềm này phải kể đến nước canh là ngon nhất." Vương Mập nhìn Triệu Tuế Tuế ăn ngon lành, trong lòng rất vui vẻ.
Dáng vẻ ăn cơm của Triệu Tuế Tuế toát ra sự vui vẻ, khiến người nấu ăn rất có cảm giác thành tựu, nhìn Triệu Tuế Tuế ăn cơm đều cảm thấy đồ ăn mình làm ngon hơn không ít: "Anh Vương, trong bếp còn nữa không?"
"Còn một bàn cho buổi tối." Vương Mập thở dài, nói ra chuyện anh bị đầu bếp mới tới có quan hệ chèn ép, hiện tại đang trong thời gian tạm nghỉ việc.
Triệu Tuế Tuế không ngờ Vương Mập lại rời khỏi nhà hàng Chương Hoa, dừng một chút, nói đùa: "Vậy sau này tôi có thể thường xuyên đến đây."
"Hừ, muốn ăn cơm Vương Mập này nấu phải xếp hàng dài đấy, nhưng mọi người mà có thời gian thì cứ đến." Vương Mập kiêu ngạo nói mình rời khỏi Chương Hoa tuy không còn làm ở nhà hàng lớn nhưng vẫn rất đắt khách, nói xong lại mời mọi người khi nào rảnh cứ đến.
Triệu Trụ Tử ban đầu ăn có chút nhanh, sau khi nhìn thấy mọi người đều ăn chậm rãi, cậu cũng điềm tĩnh lại, ăn chậm mới phát hiện đồ ăn càng thêm ngon, khó trách nhiều người muốn lên thành phố như vậy.
Trước kia ở quân đội cậu cảm thấy đồ ăn của quân đội ngon hơn ở nhà, khi đến trường Đại học Quân sự cảm thấy đồ ăn của trường ngon hơn ở quân đội, bây giờ đến nhà Vương Mập mới biết thế nào là món ăn ngon tuyệt đỉnh.
Lúc rời đi, Vương Mập còn đưa cho Triệu Tuế Tuế hai gói đồ ăn, đây là quà đáp lễ.
"Có mùi dầu mỡ, có thể là đồ chiên." Triệu Tuế Tuế ngửi ngửi đồ ăn bên trong túi giấy dầu, vừa rồi ăn quá no, bây giờ cô không muốn ăn, dự định để dành đến buổi tối thêm món.
"Tuế Tuế, mọi người mỗi tuần đều đến đây ăn một bữa sao?" Triệu Trụ Tử cảm thấy bữa cơm này là bữa ăn ngon nhất từ trước đến nay của mình, còn muốn đến nữa.
"Chỉ khi nào có việc gì đó cần chúc mừng hoặc là lâu ngày không đến mới đến thôi." Triệu Tuế Tuế nhìn ra ý nghĩ của Triệu Trụ Tử, dặn dò cậu ta không nên tùy tiện dẫn người đến, dù sao hiện tại việc kinh doanh dịch vụ ăn uống tại nhà là không được phép.
"Yên tâm, tớ biết rồi." Triệu Trụ Tử vỗ vỗ ngực, tỏ vẻ mình biết nặng nhẹ.