Sau khi xác định có thể về nhà đúng hạn, nhóm Triệu Tuế tiếp tục chuẩn bị đồ dùng cần thiết cho chuyến đi.
"Lần này chúng ta coi như lập công rồi nhỉ?" Trịnh Nguyệt vừa thu dọn đồ đạc vừa hỏi.
"Tớ cũng không biết, chắc là có, dù sao cậu cũng là người phát hiện ra vấn đề, lại còn ngăn cản tên gián điệp bỏ chạy." Triệu Tuế cũng không rõ lắm, không được tính lập công thì chắc chắn cũng có chút khen thưởng.
Bây giờ bọn họ là quân nhân dự bị, có quân tịch hẳn hoi, thế nào cũng oai hơn vụ phát hiện gián điệp đốt kho ở nông trường trước kia. Lúc đó Triệu Tuế chỉ cung cấp tin tức, còn tặng thẳng công lao cho bố.
"Mọi chuyện phải đợi đến khi kết thúc mới biết được, dù sao phần sau chúng ta cũng không tham gia. Nhưng trường học chắc chắn sẽ không để chúng ta chịu thiệt đâu." Triệu Lập Võ xách một rương mây và một vali da vào,"Tuế Tuế, em thích cái nào?"
"Rương mây." Triệu Tuế liếc mắt nhìn, cô thích chất liệu của rương mây hơn.
Thu dọn hành lý xong, cả nhóm ăn cơm trưa rồi xuất phát ra ga tàu.
"Đồng chí Triệu, mọi người muốn đi đâu vậy?" Chúc Tiểu Lâu lái xe hơi về, nhìn thấy mấy người Triệu Tuế xách hành lý, giống như muốn đi xa.
"Về quê, bọn tôi vội lắm, không nói chuyện nữa." Triệu Lập Võ nói với Chúc Tiểu Lâu rồi dẫn em gái và những người khác rời đi.
Chúc Tiểu Lâu nghe lời bố dặn phải kết thân với nhà Triệu Tuế, người nào người nấy đều là sĩ quan dự bị, có thể làm quen với bọn họ thì chỉ có lợi chứ không có hại. Cậu ta đang định mở miệng nói muốn đưa bọn họ ra ga thì phát hiện bọn họ có năm người, lại còn thêm một con ch.ó to, đành ngậm ngùi nuốt lời vào bụng.
Nhóm Triệu Tuế tập hợp ở nhà ga với Quan Tuyết. Bởi vì có Tiểu Hôi, hơn nữa Quan Tuyết cũng muốn nghỉ ngơi thoải mái trên tàu nên đã chủ động tìm nhóm Triệu Tuế để cùng về huyện Hà.
"Cậu đến lâu chưa?" Triệu Tuế đặt rương mây xuống, hỏi.
"Tớ đến trước các cậu 10 phút." Quan Tuyết nhìn thấy rương mây của mình và Triệu Tuế giống hệt nhau, không ngờ Triệu Tuế cũng mua loại này.
Triệu Tuế cũng nhận ra, chiếc rương mây này là hàng mới của cửa hàng bách hóa."Hay là tớ buộc một sợi dây vào làm dấu đi, kẻo lại cầm nhầm."
"Ừ, cậu buộc đi." Quan Tuyết thôi không tìm dây nữa.
Bọn họ đến sớm, tàu còn một tiếng nữa mới chạy.
Nhưng hiện tại người đi lại không nhiều, ghế trống trong phòng chờ còn khá nhiều.
Triệu Tuế đang vuốt ve Tiểu Hôi, nghĩ xem có nên làm giày cho nó đi không, nhưng nghĩ đến tinh lực của nó lúc ở trên tuyết thì chắc là không cần.
"Nhường đường một chút."
Triệu Tuế ngẩng đầu, thấy một người đàn ông bảo cô nhường chỗ. Phòng chờ nhiều ghế trống như vậy, cố tình muốn ngồi cạnh cô. Nhưng dù sao đây cũng là nơi công cộng, Triệu Tuế vẫn cầm rương mây trên ghế lên, để trống chỗ ngồi.
Người đàn ông nói cảm ơn rồi ngồi xuống, nhưng khi ngồi xuống lại tiện tay đặt bọc đồ của mình lên rương mây của Triệu Tuế.
Triệu Tuế đã nhìn thấy từ lúc người đàn ông đặt hành lý, cô không nhịn nữa mà lên tiếng: "Này anh kia, hành lý của anh để nhầm chỗ rồi."
Người đàn ông nhìn Triệu Tuế, không nói gì nhưng vẫn ôm bọc đồ vào lòng.
Vốn tưởng chỉ là một vấn đề nhỏ, ai ngờ người đàn ông ngồi chưa được hai phút đã đứng dậy, lúc đứng dậy còn tiện tay cầm luôn rương mây của Triệu Tuế.
Triệu Tuế luôn để ý hành lý của mình, thấy vậy liền lập tức đứng dậy, giữ vai người đàn ông lại: "Này anh kia, anh cầm nhầm đồ rồi."
"Cầm nhầm cái gì, đây rõ ràng là đồ của tôi, bỏ tay ra." Người đàn ông không ngờ Triệu Tuế lại phát hiện nhanh như vậy, liền cau mày quát. Con gái thường hay ngại ngùng, hắn đã dựa vào điểm này để chiếm không ít tiện nghi.
Triệu Tuế tăng thêm lực tay: "Anh nói lại lần nữa xem?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Lập Võ đứng bên cạnh nhìn, không nói gì. Chuyện nhỏ này để em gái tự xử lý là được rồi.
TBC
"Đánh người, đ.á.n.h người." Người đàn ông bị Triệu Tuế bóp đau quá, bắt đầu kêu la.
Triệu Tuế không để ý đến hắn, trực tiếp giật lấy rương mây của mình: "Anh nói rương mây là của anh, vậy anh nói xem bên trong có gì? Tôi thấy anh là kẻ quen tay hay làm rồi đấy, vừa rồi chiêu "thuận tay mượn đường" rất thành thục."
"Cô nói bậy gì đấy? Cô lấy đồ người khác còn vu khống người ta." Người đàn ông định giật lại, nhưng bị Triệu Tuế né tránh.
Nguyên Thịnh thấy tình hình không ổn, bèn chạy đi gọi công an nhà ga đến.
Phòng chờ không có nhiều người, cũng không có ai vây quanh, người qua đường chỉ liếc nhìn rồi rời đi.
Công an đến rất nhanh, thấy Triệu Lập Võ giữ một người đàn ông liền hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?".
Triệu Tuế lấy giấy chứng nhận học sinh và thư giới thiệu của mình ra, kể lại sự việc vừa xảy ra: "Đồng chí công an, tôi nghi ngờ người này là tội phạm quen mặt".
Người đàn ông nghe Triệu Tuế nói xong toát mồ hôi lạnh, không ngờ công an lại đến nhanh như vậy. Nghĩ đến tờ hóa đơn vừa nhặt được, hắn ta trấn tĩnh: "Cái rương mây này là của tôi, tôi vừa mua rương mây mới, không tin anh xem hóa đơn này".
Người công an nhận lấy tờ hóa đơn, xác định là do cửa hàng bách hóa xuất, liền hỏi: "Anh có chứng cứ gì chứng minh cái rương mây này là của anh?".
"Bên trong rương mây có một đôi giày đi tuyết, một chiếc áo len lông cừu, hai bộ quần áo thu đông, ba đôi tất và một số vật dụng nhỏ". Triệu Tuế nói xong, mở hòm ra.
Người công an ra hiệu cho Triệu Tuế tự kiểm tra đồ đạc trong hòm. Thực ra chỉ cần nhìn đôi giày đi tuyết và chiếc áo len lông cừu là biết ngay đồ của phụ nữ, hơn nữa những thứ Triệu Tuế nói đều có đủ: "Cái rương mây này là của một cô gái".
"Vậy... Vậy rương mây của tôi đâu?". Người đàn ông vẫn cố diễn, dù sao hắn ta có hóa đơn, cùng lắm là lấy nhầm.
Người công an nhìn người đàn ông với ánh mắt thông cảm, đoán chừng rương mây của anh ta đã bị trộm. Hôm nay anh ta đã gặp năm người cầm rương mây kiểu y hệt nhau.
"Anh nói dối, lúc nãy tôi nhường chỗ cho anh, trong tay anh không hề có rương mây". Triệu Tuế chỉ ra ngay lỗ hổng trong lời nói của người đàn ông.
"Cô nhìn nhầm rồi, tôi có rương mây của tôi, hóa đơn đây". Người đàn ông giơ tờ hóa đơn trong tay lên phản bác.
"Có hóa đơn cũng không chứng minh được anh có rương mây, biết đâu anh nhặt được tờ hóa đơn thì sao?". Triệu Tuế vừa nghĩ cách vạch trần trò lừa đảo, vừa thuận miệng nói.
Nghe Triệu Tuế nói vậy, ánh mắt người đàn ông thoáng hiện vẻ bối rối: "Cô nói bậy gì vậy, không phải là tôi cầm nhầm rương mây của cô sao? Ai bảo cô lại rương mây hòm giống hệt tôi? Hơn nữa, rương mây của tôi cũng không cánh mà bay rồi".
Triệu Tuế và Triệu Lập Võ không bỏ lỡ vẻ bối rối thoáng qua của người đàn ông, lập tức biết ngay lời nói dối vừa rồi của Triệu Tuế đã vô tình trúng phóc.
Triệu Lập Võ lên tiếng: "Cái rương mây này không rẻ đâu nhỉ, chắc phải mua bằng ngoại tệ".
"Đương nhiên, tôi mua mất những mười tám đồng". Người đàn ông thuận miệng đáp lời Triệu Lập Võ.
Triệu Tuế cười lạnh, cái rương mây này rõ ràng không phải hàng nhập khẩu, sao có thể mua ở cửa hàng ngoại tệ được?
Người công an cũng nhận ra điểm bất hợp lý trong lời nói của người đàn ông: "Cái rương mây này đẹp thật đấy, anh mua mất bao nhiêu ngoại tệ?".
"Mất hai đồng ngoại tệ, đồng chí công an, cô phải giúp tôi tìm lại cái rương mây ". Người đàn ông vẫn tiếp tục nói dối mà không hề nhận ra sai lầm của mình.
Vị công an vừa đi vừa cởi còng tay trên người xuống: "Để tôi đưa anh đi tìm".
Vừa dứt lời, chiếc còng tay đã được khóa chặt.