Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 734



Hôm sau, Triệu Tuế dậy từ sớm được mẹ cô sắp xếp đi bệnh viện đưa bữa sáng cho Hách Cường.

Trong phòng bệnh của Hách Cường có thêm một người, Triệu Tuế nhìn khuôn mặt người nọ liền nhận ra là người hôm qua Lưu Hạo Dương đưa tới bệnh viện cấp cứu.

Triệu Tuế đặt từng hộp cơm lên bàn, nhỏ giọng hỏi: "Anh ấy vào từ lúc nào vậy?"

"Vừa nãy thôi, khoảng nửa tiếng trước." Hách Cường cầm lấy một cái bánh bao gặm, phát hiện trong cháo còn có thịt băm thì thấy bữa sáng có thịt thế này hơi xa xỉ,"Sao lại có thịt thế này?"

"Không chỉ có thịt mà còn có trứng gà, anh bóc được không?" Triệu Tuế chỉ vào quả trứng luộc trong hộp cơm, thịt thực ra chỉ có hai lạng, nhưng băm nhỏ cho vào cháo trông có vẻ nhiều hơn.

"Cái đó... Tuế Tuế, em bóc giúp anh được không?" Hách Cường nhìn tay trái mình, năn nỉ Triệu Tuế, chủ yếu là lo lắng tay trái anh thao tác khó khăn, lỡ tay bóc mất cả lòng trắng thì lãng phí.

Triệu Tuế nhìn tay phải bị treo lên của Hách Cường, cầm lấy quả trứng luộc bắt đầu bóc.

"Đây." Triệu Tuế đưa quả trứng đã bóc xong cho Hách Cường.

Cảnh tượng này đúng lúc bị Lưu Hạo Dương xách hộp cơm bước vào nhìn thấy, ánh mắt anh nhìn về phía Hách Cường mang theo vài phần dò xét.

"Anh Hạo Dương." Triệu Tuế thấy Lưu Hạo Dương bước vào, lên tiếng chào.

"Ừ." Lưu Hạo Dương đặt hộp cơm lên tủ, đẩy người đồng đội đang ngủ say như c.h.ế.t, anh ta mở mắt nhìn một chút rồi lại ngủ tiếp, Lưu Hạo Dương cũng không gọi dậy nữa.

"Anh ấy tên Hách Cường, là con của đồng đội bố em." Triệu Tuế giới thiệu với Lưu Hạo Dương.

"Chào anh." Hách Cường lễ phép chào hỏi Lưu Hạo Dương.

"Chào cậu." Lưu Hạo Dương gật đầu với Hách Cường.

"Vị đồng chí này là Lưu Hạo Dương, cũng là con của đồng đội bố em." Triệu Tuế giới thiệu với Hách Cường, lúc này cô mới nhận ra hai người đều là con của đồng đội bố mình, nhưng hai người đều không quen biết nhau, nghĩa là Hách Văn Học và Lưu Minh Phong không quen biết nhau.

Hách Cường nhìn trang phục của Lưu Hạo Dương là biết anh đã là cán bộ, hỏi han một lúc mới biết anh là sinh viên tốt nghiệp trường quân đội,"Tháng 7 năm nay em nhất định sẽ cố gắng."

Lưu Hạo Dương ngẩn người ra vì câu nói đột ngột của Hách Cường, sau đó liên tưởng đến kỳ thi tháng 7 của quân đội liền hiểu vì sao cậu ta muốn tòng quân,"Cậu tranh thủ lúc này dưỡng bệnh đọc sách đi."

Như vậy thì Tuế Tuế không cần phải đến đây chăm cậu nữa, Lưu Hạo Dương thầm nghĩ.

"Anh Hạo Dương, khi nào anh đi?" Triệu Tuế nghĩ Lưu Hạo Dương hiện tại vẫn đang làm nhiệm vụ, cũng không phải thuộc biên chế của quân khu Tung Sơn, chắc là vài hôm nữa sẽ phải rời đi.

"Hai ngày nữa." Lưu Hạo Dương không tiện nói với Triệu Tuế về nhiệm vụ của mình, chỉ nói hai ngày nữa anh phải rời khỏi đây, là do cấp trên sắp xếp.

"Em biết ngay là anh sẽ không ở lại khu tập thể đón Tết mà, nhưng Tết năm nay nhà em cũng không ở lại khu tập thể, cả nhà em về quê ăn Tết." Triệu Tuế nói với Lưu Hạo Dương về việc năm nay nhà cô không đón Tết ở khu tập thể.

Lưu Hạo Dương và Triệu Tuế trò chuyện, chủ yếu là anh kể về những nơi anh đã đi qua trong nửa năm nay.

Triệu Tuế nghe có chút quen thuộc, giống như những gì bố cô thường kể sau mỗi lần đi công tác về, nhất thời cô cảm thấy hình ảnh Lưu Hạo Dương và bố mình như trùng lên nhau.

"Khụ khụ."

TBC

Lưu Hạo Dương còn định nói gì đó thì nghe thấy tiếng ho khan của đồng đội, vội vàng bước tới đỡ anh ta dậy: "Sao thế?"

"Khụ, nước."

Triệu Tuế vội vàng chạy ra trạm y tá báo với y tá là đồng đội của Lưu Hạo Dương vừa tỉnh lại.

Rất nhanh, vị bác sĩ phụ trách phẫu thuật cho đồng đội của Lưu Hạo Dương đã đến phòng bệnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Tuế đứng ngoài nghe lỏm được một lúc, đại khái là đồng đội của Lưu Hạo Dương cần phải nằm trên giường bệnh nghỉ ngơi một tháng, sau đó phải xem xét tình hình hồi phục cụ thể mới biết có thể tiếp tục ở lại quân đội hay không.

"Khụ khụ, bác sĩ, khả năng tôi có thể khôi phục là bao nhiêu phần trăm?" Trương Minh Hưởng muốn biết mình còn có thể khôi phục hay không, chủ yếu là muốn biết liệu cậu còn có thể ở lại trong quân đội hay không.

"Nghỉ ngơi thật tốt, kết hợp điều trị thì có 6 phần cơ hội." Trần Tiểu Mễ hiểu tâm lý của Trương Minh Hưởng, có những quân nhân rất coi trọng việc tòng quân, làm việc trong bệnh viện nhiều năm như vậy, cô từng tiếp xúc với rất nhiều quân nhân vì bị thương mà không thể không xuất ngũ chuyển nghề.

Trương Minh Hưởng nghe thấy tỷ lệ khôi phục của mình coi như lớn, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Dù sao cũng vừa trải qua một cuộc phẫu thuật lớn, sau khi cho Trương Minh Hưởng uống một bát canh xương, Lưu Hạo Dương lại ngủ thiếp đi.

Chờ Hách Cường ăn sáng xong, Triệu Tuế Tuế liền mang theo hộp cơm rời đi,"Nghỉ ngơi cho tốt, trưa tôi lại mang cơm đến cho cậu."

"Ừ, hai ngày nữa tôi sẽ xuất viện." Hách Cường có chút ngượng ngùng nói.

Triệu Tuế Tuế và Lưu Hạo Dương gật đầu rồi rời đi. Đến cổng bệnh viện, Lưu Hạo Dương đuổi theo: "Sao anh lại ra đây?"

"Minh Hưởng tiêm t.h.u.ố.c an thần, còn phải ngủ rất lâu, anh về nhà dọn dẹp đồ đạc." Lưu Hạo Dương giải thích.

"Ồ." Triệu Tuế Tuế nghĩ đến số kẹo trong không gian, cảm thấy cảnh tượng hiện tại có chút gượng gạo khi đứng chung với Lưu Hạo Dương, đưa tay nới lỏng chiếc khăn quàng cổ vừa mới quấn lên.

Lưu Hạo Dương cầm lấy túi lưới trong tay Triệu Tuế Tuế, hai người cùng nhau đi về phía khu nhà ở.

Triệu Tuế Tuế liếc mắt nhìn Lưu Hạo Dương đi nhanh hơn mình nửa bước: "Anh..."

Lưu Hạo Dương bất ngờ lên tiếng: "Ăn kẹo ngon không?"

"Ừ, ngon." Triệu Tuế Tuế gật đầu, chocolate đều là hàng thật, quả thật rất ngon.

"Ngon thì lần sau anh lại mua cho em." Lưu Hạo Dương không phát hiện ra cảm xúc khác trong mắt Triệu Tuế Tuế, trong lòng cảm thán cách mình biểu đạt quá mơ hồ, Triệu Tuế Tuế không giống người sẽ đi đếm kẹo, dù sao cô cũng không thích ăn ngọt giống Triệu Lập Võ.

Triệu Tuế Tuế nhìn ra Lưu Hạo Dương có chút mất mát, cũng không trêu chọc anh nữa,"124 viên socola và kẹo sữa Thỏ Trắng mà anh tặng em là có ý gì, nghĩ kỹ rồi trả lời, anh chỉ có một cơ hội."

Lưu Hạo Dương trong nháy mắt bối rối, phát hiện bọn họ hiện tại đang ở dưới gốc cây liễu lớn trên sân thể d.ụ.c của khu nhà, anh hắng giọng nói,"Ý là anh thích em."

Triệu Tuế Tuế nghe vậy không tỏ ra bất ngờ, cô hơi ngẩng đầu lên lắc lắc,"Không đúng."

"I love you, tiếng Anh." Lưu Hạo Dương dùng tiếng Anh nói.

"Anh muốn em trả lời thế nào?" Triệu Tuế Tuế không nghĩ đến chuyện yêu đương sớm như vậy, thời đại này yêu đương đồng nghĩa với việc rất nhanh sẽ kết hôn, rất ít khi xảy ra tình huống yêu lâu, kế hoạch của cô là sau 25 tuổi mới kết hôn.

"Anh biết anh Lập Văn dặn em trước 18 tuổi không được yêu đương, anh có thể đợi em đến 18 tuổi." Lưu Hạo Dương khẩn trương nhìn Triệu Tuế Tuế, bàn tay đeo găng tay bất giác đổ mồ hôi.

"Ừm, điều này quả thật phải tuân thủ, vậy tại sao anh lại tặng em món quà dễ bị phát hiện như vậy?" Triệu Tuế Tuế trừng mắt nhìn Lưu Hạo Dương.

"Anh lo lắng mình không kịp tham dự lễ thành nhân 18 tuổi của em, không ngờ em thông minh như vậy, lập tức đã nhìn ra." Lưu Hạo Dương bắt đầu khen ngợi Triệu Tuế Tuế, không nói ra nhiệm vụ lần này của anh có thể một hoặc hai năm sau mới trở về.

Triệu Tuế Tuế nghĩ đến lời mình đã đồng ý với bố và anh cả,"Bây giờ em còn vị thành niên, nhưng có thể cho anh một cơ hội."

Lưu Hạo Dương nghe Triệu Tuế Tuế nói "vị thành niên" thì bắt đầu mất mát, nhưng lại nghe thấy cô nói "cho anh một cơ hội", trong mắt anh lóe lên tia sáng, vui mừng hỏi: "Thật sao?"

Triệu Tuế Tuế rụt rè gật đầu, Lưu Hạo Dương đối xử với cô rất tốt, mấy năm nay học đại học cô đã quen với sự chăm sóc của anh, cô phân biệt rất rõ ràng tình cảm này khác với hai anh trai của mình, trừ phi sau này xuất hiện người cô thích, có một người ưu tú ở mọi mặt luôn ở bên cạnh mình, tại sao phải bỏ gần tìm xa,"Nếu em muốn yêu đương, người đầu tiên em sẽ xem xét là anh."

Nói tóm lại là Triệu Tuế Tuế lười đi tìm hiểu, phán đoán người khác, trước mắt đã có người biết rõ ràng tại sao phải tìm một người xa lạ, sau này cũng không lo lắng bị bắt nạt, tốt biết bao.