Bánh chưng là do Triệu Lập Văn và Triệu Lập Võ gói, nhà bọn họ mang cá kho và bánh chưng đến để ăn tất niên.
Nghe nói còn một cái bánh chưng có đồng xu, Triệu Lập Minh đang gắp cá bèn chuyển sang gắp bánh chưng.
Triệu Vi Vi và Triệu Lập Ninh cũng tranh thủ gắp bánh chưng ăn, cuối cùng ăn hết cả đĩa cũng không thấy ai ăn trúng đồng xu nữa.
Triệu Lập Ninh chống bụng có chút khó chịu, cậu vì muốn ăn trúng đồng xu nên dù no bụng vẫn cố ăn: "Anh Hai, không ai ăn trúng cả."
"Quả thật là có ba đồng xu, bây giờ còn sáu cái chưa ăn, chắc chắn là nằm trong sáu cái này." Triệu Lập Văn nhìn bát của mọi người, nói.
"Cho con này." Tiền Xuân Phân thấy con trai đã lớn như vậy mà vẫn còn tin vào những điều này, hiếm khi năm mới đến nên gắp hai cái bánh chưng trong bát mình sang bát của con trai.
"Cảm ơn mẹ." Triệu Lập Minh cười hì hì nói lời cảm ơn.
Tuy nhiên, đồng xu vẫn không đến lượt Triệu Lập Minh ăn.
Dư Giai Giai thấy vậy liền gắp hai cái bánh chưng trong bát mình chia cho con gái và con trai,"Ăn đi."
Triệu Lập Ninh không ăn nổi nữa, nhưng vì muốn nhận được may mắn từ đồng xu nên vẫn cầm đũa lên, c.ắ.n một miếng liền biết bên trong không có.
"Của con cũng không có." Triệu Vi Vi có chút thất vọng nói.
Bây giờ chỉ còn lại hai cái bánh chưng trong bát của Trần Tú Hòa, chắc chắn một trong hai cái đó có đồng xu.
Trần Tú Hòa đưa cả hai cái bánh chưng cho con trai cả, con trai út và con gái út đều đã ăn trúng đồng xu, con trai cả cũng không thể ngoại lệ: "Tiểu Văn, con ăn đi."
Triệu Lập Văn hiểu ý của mẹ, c.ắ.n hai miếng ăn hết một cái rồi lại gắp cái cuối cùng: "Đồng xu cuối cùng chắc chắn là ở trong này."
Triệu Lập Ninh có chút tiếc nuối, nhưng dù sao bánh chưng có đồng xu hay không nhìn bề ngoài cũng giống nhau, chỉ là do cậu không gặp may mà thôi.
Dư Giai Giai mím môi, bánh chưng là do nhà bác Ba mang đến, kết quả ba đồng xu đều bị người nhà bác Ba ăn trúng, thật là trùng hợp.
Ông Triệu nhìn ba đứa con trai của con trai thứ ba, gia tộc họ Triệu có hưng thịnh hay không đều dựa vào ba đứa cháu này, nghĩ vậy ông thấy cuộc đời mình thật đáng giá: "Mọi người về đi, bốn người nhà anh cả ở lại."
Triệu Tuế về đến nhà, mân mê đồng xu trong tay, dự định sẽ đi sưu tầm thêm vài đồng có giá trị.
"Tuế Tuế, em thích đồng xu này à?" Triệu Lập Võ xách bàn sưởi nhà mình trở về, thấy em gái đang nhìn chằm chằm đồng xu vừa mới ăn sủi cảo lấy được, bèn hỏi.
"Bình thường thôi, chỉ là em quen dùng tiền giấy, quên mất còn có tiền xu." Triệu Tuế Tuế nghĩ đến Đại Hắc Thập và Đại đoàn kết trong không gian, đồng xu một phân ở thời hiện đại có thể bán được 2000 tệ, bỏ qua chuyện tiền tệ bị giảm giá thì ước chừng tăng 200000 lần, so với vàng còn chống lạm phát hơn.
Nhưng vật hiếm thì quý, vẫn phải cất giữ đồng xu có giá trị mới được.
"Này, cho em một đồng của anh." Triệu Lập Võ thấy em gái còn đang nhìn chằm chằm đồng xu, đưa đồng xu của mình cho cô.
Triệu Tuế do dự một chút, vẫn nhận lấy, nếu như đưa cho anh trai, nói không chừng lúc nào đó có thể bị anh ấy dùng mất,"Vậy lúc nào anh muốn thì nói với em."
"Chỉ một phân tiền, em cứ cầm lấy." Triệu Lập Võ giơ tay chỉnh lại tóc mái rẽ ngôi giữa cho em gái, nghĩ đến cái gì đó liền điểm một nốt ruồi son lên mi tâm cô,"Năm mới phải thêm chút vui mừng."
Triệu Tuế soi gương sửa sang lại tóc mái, có tóc mái che chắn nốt ruồi son cũng không quá lộ liễu,"Cũng được."
Triệu Lập Văn mở radio, sau khi dò kênh xong thì lấy ra một bộ cờ vây: "Ai chơi?"
"Em, lần này em nhất định phải thắng." Triệu Lập Võ giơ tay biểu thị mình là người chơi trước.
TBC
Triệu Lập Văn liếc mắt nhìn em trai, trải bàn cờ lên bàn sưởi,"Em đ.á.n.h trước đi."
Triệu Tuế ngồi bên cạnh xem, phát hiện lần này anh cả ngay từ đầu đã dùng lối chơi tấn công dồn dập, trong mắt nhìn về phía cậu em trai mang theo vẻ đồng tình.
Triệu Lập Võ không ngờ ngay từ đầu mình đã rơi vào thế phòng thủ, mỗi lần muốn chuyển biến đều bị chặn lại.
"Thế nào, có phải trước đây anh quá hiền rồi hay không." Triệu Lập Văn nhíu mày, thấy em trai không hề bối rối vẫn luôn nghĩ cách phá giải thế cờ, rất đỗi hài lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Lập Võ không nói gì, những điều này đều là đối thủ muốn quấy nhiễu mình.
Mãi cho đến khi Triệu Quảng Thúc từ nhà chính trở về, Triệu Lập Võ vẫn không nghĩ ra cách phá giải thế cờ.
"Em thua." Triệu Lập Võ trực tiếp nhận thua.
"Anh mày dù sao vẫn là anh mày." Nói xong, Triệu Lập Văn đổi quân trắng của mình cho quân đen của em trai,"Xem anh này."
Triệu Lập Văn cầm quân đen đặt vào bàn cờ, ra hiệu cho em trai đi quân trắng.
Triệu Lập Võ cầm quân trắng ăn quân đen xong mới phát hiện quân trắng đã rơi vào vòng nguy hiểm,"Trong cái c.h.ế.t tìm sự sống."
"Đúng." Triệu Lập Văn tiếp tục vây hãm quân trắng.
Triệu Quảng Thúc nhìn con trai út bị con trai cả "hành hạ" có chút vui mừng, chí ít thằng út đã biết học hỏi.
Gần đến 0 giờ, Triệu Quảng Thúc gọi con trai cả ra sân trước đốt pháo.
Pháo năm nay nổ khá lâu, Triệu Tuế Tuế nhìn đồng hồ, ước chừng nổ 20 phút.
Trần Tú Hòa thấy con gái út không ngừng dụi mắt,"Đừng cố nữa, về phòng ngủ đi, ngày mai là mùng Một phải dậy sớm không được ngủ nướng."
"Con biết rồi." Triệu Tuế Tuế cầm bao lì xì trong tay, dụi mắt trở về phòng mình.
Tiểu Hôi nghe tiếng mở cửa, mở mắt ra thấy là Triệu Tuế Tuế bèn nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.
Hôm sau, Triệu Tuế Tuế bị tiếng pháo đ.á.n.h thức.
Mùng Một Tết, Triệu Tuế Tuế vừa tỉnh đã đá chăn ra, mặc quần áo chải đầu rồi đi vào bếp rửa mặt.
"Lạ thật." Triệu Lập Văn đang định mở nắp nồi sắt ra thì thấy em gái đi vào, không nhịn được trêu chọc.
Triệu Tuế Tuế phân biệt rất rõ ràng việc học ở trường và sinh hoạt ở nhà, ở trường đúng giờ thức dậy, đôi khi còn dậy sớm hơn phần lớn mọi người, lúc ở nhà có thể 8 giờ thức dậy đã là sớm rồi.
Triệu Tuế Tuế không để ý đến anh trai, tự mình rửa mặt.
7 giờ đúng, mọi người tề tựu trong nhà chính chúc Tết ông nội Triệu.
Triệu Lập Thương nhận được lì xì còn chưa kịp giữ nóng đã bị mẹ lấy đi,"Mẹ, những người khác đều tự mình cầm, con cũng muốn tự mình cầm."
"Con nít con nôi, cầm nhiều tiền làm gì, cho con 2 hào tự mình đi chơi đi." Lưu Chiêu Đệ từ trong túi móc ra 2 hào đưa cho con trai.
Triệu Lập Thương muốn nhõng nhẽo nhưng lại nghĩ đến lời cảnh cáo của cha, chỉ đành bất đắc dĩ nhận lấy.
Ông nội Triệu ho khan một tiếng, con cháu tự có phúc của con cháu, ông không muốn quản cũng chẳng quản được nữa,"Lão đại, sang nhà mấy ông chú của con đi."
Triệu Tuế Tuế đưa mắt nhìn ông nội dẫn theo bốn người con trai đến nhà mấy ông chú chúc Tết, những năm trước đều dẫn theo các cháu trai, năm nay là lần đầu tiên dẫn theo tất cả con trai đi.
Trần Tú Hòa gọi con gái út đang đứng trước cửa tiền viện về nhà,"Tuế Tuế, có khách đến nhà."
"Dạ." Triệu Tuế Tuế đáp, cha cô là một vị lãnh đạo lớn như vậy ở quê, mùng Một chắc chắn có rất nhiều người đến chúc Tết.
"Ôi, đây là Tuế Tuế sao, đúng là gái mười tám bỗng chốc hóa thành thiên nga."
"Cháu chào bà Bảy ạ." Triệu Tuế Tuế hướng về phía bà cụ cúi chào.
"Ai, chào năm mới."
Triệu Tuế không muốn lãng phí thời gian ở đây, đều là người gặp mặt mỗi năm một lần, không có kết giao gì, cô tình nguyện vào bếp đun nước làm việc.
Đến trưa, nhà Triệu Tuế có không ít người đến chúc Tết, có cảm giác như hương thơm của thịt lan tỏa khắp ngõ hẻm, khó trách cấp phó sư là một ranh giới quan trọng.