Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 754



Buổi chiều, lại có một đợt người đến chúc Tết, Triệu Tuế Tuế lần này tiếp tục trốn trong bếp.

Đến mùng hai Tết, Trần Tú Hòa phải về nhà mẹ đẻ.

Cả nhà lái xe Jeep đến đại đội Quang Minh.

Người dân đại đội Quang Minh nhìn thấy xe Jeep đi vào, nhao nhao tiến lên xem là ai.

Trần Tú Hòa thở dài một hơi, bà vẫn cảm thấy lái xe về quê có chút phô trương.

Trần Mãn Thương đã sớm chờ ở ngoài cửa, thấy xe dừng lại nhưng chị gái không có động tĩnh gì, liền tiến lên gọi: "Chị, xuống xe đi."

Triệu Quảng Thúc khóa cửa xe lại rồi đi theo sau lưng vợ vào nhà.

Ông ngoại Trần nhìn thấy con gái hai năm không gặp, cả khuôn mặt cười rạng rỡ,"Con gái về rồi à, ngồi đi con."

Triệu Tuế Tuế nhận được lì xì của ông ngoại và cậu mợ, vui vẻ cất vào túi, cô nhìn sang mẹ mình thấy bà nói chuyện có chút khác thường, đúng là con gái được cha yêu thương lúc nào cũng là bảo bối, bất luận bao nhiêu tuổi.

Trong phòng chủ yếu là tiếng nói chuyện của Trần Tú Hòa và ông ngoại, Trần Mãn Thương vẫn luôn muốn xen vào nhưng không có cơ hội.

Triệu Tuế Tuế nghe lâu cảm thấy nhàm chán, định ra ngoài đi dạo một chút.

Trần Vệ Dân nhìn thấy chị họ muốn ra ngoài, cũng đứng lên: "Chị họ, em đi với."

Triệu Tuế Tuế nhìn sang hai anh trai: "Anh cả, anh hai, hai anh có muốn đi không?"

"Không đi đâu, em nhớ về ăn trưa đấy." Triệu Lập Văn ngẩng đầu nhìn em gái một cái rồi tiếp tục sửa máy phát điện.

Chiếc máy phát điện này là do Triệu Lập Văn tặng cho cậu vào năm bọn họ xây nhà, tính đến nay cũng đã 9 năm, có thể dùng được lâu như vậy cũng được coi là chất lượng tốt.

Trần Vệ Dân vừa mở cửa sân đã nhìn thấy một nhà bốn người đứng trước cửa, không cần suy nghĩ liền muốn đóng cửa lại.

"Vệ Dân, ngày Tết ngày nhất không được đuổi khách, nếu không cả năm nay sẽ không có ai đến nhà mình chơi đâu." Trần Bảo Căn nhanh chân chặn cửa sân lại.

"Họ là khách gì chứ, hôm nay là ngày cô tôi về nhà mẹ đẻ, biết điều thì mau rời khỏi đây." Trần Vệ Dân giẫm chân lên chân Trần Bảo Căn.

Trần Bảo Căn không ngờ Trần Vệ Dân lại ra tay đ.á.n.h người vào ngày đầu năm mới, hai tay chống đỡ cửa sân sắp bị đóng lại.

Trần Vệ Dân dù sao cũng mới 14 tuổi, sức lực không bằng Trần Bảo Căn.

Ngay khi cửa sân sắp bị đẩy ra, Triệu Lập Võ đưa tay ra chặn lại.

Trần Bảo Căn tưởng mình sắp thành công, không ngờ dù đẩy thế nào cũng không thể đẩy cửa ra, nhìn vào khe cửa thì thấy một người đàn ông cao to: "Ông là ai? Đây là chuyện nhà tôi."

"Cậu là Lập Võ phải không? Tôi là bà ngoại con đấy, con còn nhớ không?" Tôn Tiểu Đông liếc mắt một cái đã nhận ra Triệu Lập Võ , lên tiếng nói.

"Bà ngoại tôi mất lâu rồi, bà là bà ngoại nào chứ?" Triệu Lập Võ nhìn bốn người trước cửa, biết ngay là đến nhà mình không có ý tốt, sự toan tính và tham lam trong mắt họ đều thể hiện rõ ràng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đứa nhỏ này, bà ngoại sau cũng là bà ngoại, mau cho chúng tôi vào nhà." Tôn Tiểu Đông bị Triệu Lập Võ nói nghẹn họng, liền lấy tư cách trưởng bối ra để lên mặt dạy dỗ.

Đáp lại bà ta là tiếng cửa sân bị khóa trái.

"Tuế Tuế, hay là chúng ta không ra ngoài nữa nhé?" Triệu Lập Võ nhìn em gái, hỏi.

"Vâng, không đi nữa." Triệu Tuế Tuế thở dài, vốn dĩ cô còn muốn đi ngắm rừng liễu, lúc này trên cành liễu phủ đầy băng tuyết, trông rất đẹp mắt.

"Tối hôm 30, nhà bà nội còn muốn ăn cơm cùng nhà mình, nhưng bị nhà mình từ chối, mùng Một họ không đến nên em cứ tưởng là họ sẽ không đến nữa, không ngờ hôm nay lại đến, thật là xui xẻo." Trần Vệ Dân bắt đầu mắng c.h.ử.i mấy người ngoài cửa, chỉ muốn đến nhà người khác ăn chực.

"Đừng để ý đến họ nữa, chúng ta về nhà thôi." Triệu Tuế Tuế cũng biết nhà bà ngoại sau muốn bám víu vào nhà cậu, may mà nhà cậu đã sớm chuyển đến thành phố sinh sống.

Tôn Tiểu Đông nhìn thấy Trần Vệ Dân khóa cửa nhốt mình ở ngoài, tức giận định đập cửa, nhưng nghĩ đến hiện tại đang là ngày đầu năm, đành phải từ bỏ.

Trần Bảo Căn nhìn chiếc xe Jeep đậu dưới tường viện, trong mắt tràn đầy ánh sáng: "Bà nội, nghe nói chiếc xe này là của cô, bà nói nhà cô có phải rất giàu có không?"

"Chuyện đó còn phải nói, dượng cháu hiện tại ít nhất cũng là thủ trưởng." Tôn Tiểu Đông nhìn xe Jeep khí phái, nghĩ xem làm thế nào có thể cùng Trần Tú Hòa hàn gắn quan hệ, sớm biết con gái riêng có tiền đồ như vậy, lúc trước bà nên đối xử tốt với nó như con gái ruột thì tốt rồi.

"Thủ trưởng? Là doanh trưởng hay là đoàn trưởng?" Trần Bảo Căn tiếp tục hỏi.

"Chắc là đoàn trưởng, dượng cháu đã hơn 40 tuổi, không thể nào là doanh trưởng." Tôn Tiểu Đông đưa tay sờ lên xe Jeep, bà ta không biết chuyện Triệu Quảng Thúc đã sớm thăng chức, sau đó lại gõ cửa xe Jeep: "Thật đúng là cứng như sắt."

"Bà ơi, nếu nhà mình có quan hệ tốt với cô thì có thể lái được xe như vậy không, thật oai phong." Trần Bảo Căn cởi găng tay của mình ra, trực tiếp sờ lên thân xe Jeep.

Hai bà cháu vây quanh xe Jeep trầm trồ khen ngợi, Tôn Chiêu Đệ ở bên cạnh nghe thấy cũng động lòng.

"Không biết đời này tôi có thể ngồi loại xe này một lần hay không." Nói xong, Tôn Tiểu Đông thở dài một hơi, nhìn con trai rồi lại nhìn cháu trai, lắc đầu, quá khó.

Tôn Chiêu Đệ nghe mẹ chồng nói, nghĩ đến dự định trước kia của nhà mình, bắt đầu nhắc lại chuyện cũ: "Mẹ, nếu Tuế Tuế làm vợ Bảo Căn nhà mình, chiếc xe này chúng ta muốn ngồi lúc nào chẳng được sao."

"Thật sao?" Trần Bảo Căn nghe mẹ nói xong ánh mắt sáng lên, vừa rồi lúc cậu ta dùng chân đẩy cửa đã nhìn thấy Triệu Tuế Tuế ở trong sân, quả thực là cô gái xinh đẹp như hoa, còn xinh đẹp hơn cả nữ thanh niên trí thức của đại đội bọn họ.

"Nghĩ vớ vẩn, ngay cả nữ thanh niên trí thức từ thành phố đến còn chê Bảo Căn nhà mình, con nghĩ con bé nhà họ Triệu có thể để mắt đến con sao?" Tôn Tiểu Đông không phản bác cháu trai, trực tiếp lấy con dâu ra mắng: "Nếu bụng cô đẻ được con gái gả vào nhà họ Triệu thì còn có thể kiếm chút lợi cho nhà mẹ đẻ."

Tôn Tiểu Đông từ khi cháu trai 16 tuổi đã bắt đầu tìm đối tượng cho nó, nhiều năm như vậy, kén cá chọn canh, bà ta cũng biết cháu trai mình có bao nhiêu khả năng, nhà họ Triệu chắc chắn sẽ không coi trọng cháu trai nhà mình.

Tôn Chiêu Đệ nghe mẹ chồng nói vậy lập tức cúi đầu tự trách, đời này bà ta chỉ sinh được một đứa con trai, những năm qua có cố gắng thế nào cũng không thể m.a.n.g t.h.a.i đứa thứ hai, thật sự là có lỗi với chồng.

Trần Phong Thương vẫn luôn im lặng bỗng lên tiếng: "Công khai không được thì chúng ta làm bí mật."

"Làm bí mật gì?" Trần Bảo Căn vốn không nghĩ theo hướng đó, nghe bố nói lập tức thấy hứng thú, vợ là sinh viên đại học thì oai phong biết bao, lại có bố vợ là thủ trưởng, quả thực là đối tượng hoàn hảo, nếu cưới được Triệu Tuế Tuế, biết đâu còn có thể chuyển từ hộ khẩu nông thôn thành hộ khẩu thành phố, được ăn gạo theo tiêu chuẩn.

TBC

Tôn Tiểu Đông nghe con trai nói cũng muốn biết làm bí mật như thế nào, liếc mắt thấy có người đi qua vội vàng ra hiệu cho con trai im lặng: "Về nhà rồi nói."

Triệu Tuế Tuế đang ngồi trên giường đất nghe ông ngoại nói chuyện, không hiểu sao lại cảm thấy sau lưng hơi lạnh, nghĩ chắc là do lúc nãy ra ngoài bị lạnh, bèn nhích m.ô.n.g ngồi sát vào trong.