Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 763



Vì Triệu Tuế Tuế ngày mai sẽ về huyện Hà nên công an đại đội Hồng Kỳ cũng không yêu cầu cô đến xã lấy lời khai mà trực tiếp lấy giấy bút ra ghi chép ngay tại chỗ.

Tôn Chiêu Đệ nhìn thấy tình hình này thì lập tức lao đến trước mặt Triệu Quảng Thúc định quỳ xuống. Triệu Tuế Tuế thấy vậy liền tiến lên đỡ bà ta dậy.

"Tuế Tuế, tôi xin cô, Bảo Căn nhà tôi chỉ là nhất thời hồ đồ, hơn nữa cô cũng không có chuyện gì, xin cô tha cho con tôi, tôi quỳ xuống xin cô." Tôn Chiêu Đệ thấy quỳ xuống trước mặt Triệu Quảng Thúc không được liền túm lấy Triệu Tuế Tuế cầu xin tha thứ.

Triệu Tuế Tuế cố gắng gỡ tay Tôn Chiêu Đệ ra, nhưng không được nên liền nhanh chóng điểm huyệt khiến bà ta buông tay,"Tôi không sao là vì đã sớm nhận ra ý đồ xấu của Trần Bảo Căn. Nếu tôi thực sự bị chuốc t.h.u.ố.c mê thì hậu quả sẽ không chỉ như thế này. Gieo nhân nào gắt quả nấy, mọi chuyện cứ để pháp luật giải quyết."

Vị công an đang ghi lời khai từ một thanh niên chứng kiến toàn bộ sự việc nghe vậy thì động tác viết càng nhanh hơn.

Bản ghi chép nhanh chóng được hoàn thành, bởi vì Trần Bảo Căn khai báo thành khẩn, vụ án cũng không có gì phức tạp.

Tôn Chiêu Đệ thấy con trai bị đưa đi, vội vàng đuổi theo cầu xin.

"Bà còn tiếp tục như vậy thì tôi sẽ đưa cả bà về đồn đấy." Công an xã mất kiên nhẫn trước sự dai dẳng của Tôn Chiêu Đệ, liền nghiêm giọng cảnh cáo.

Tôn Chiêu Đệ nghe vậy thì không dám làm loạn nữa, chỉ biết đi theo sau mọi người.

Đợi mọi người rời đi, Tôn Thiên Minh chống gậy đến trước mặt Triệu Tuế Tuế,"Năm mới mà để cháu phải chịu chuyện này, thật là..."

"Chú Tôn, đây không phải lỗi của chú, Trần Bảo Căn đã có ý đồ xấu với cháu từ hôm mùng Hai, khi cháu về nhà cậu. Trước đó, cháu cũng từng thấy hắn ta lảng vảng ở đại đội, lần này chỉ là trùng hợp mà thôi. Hơn nữa, cháu chỉ dùng một chiêu đã khống chế được hắn ta rồi." Triệu Tuế Tuế cắt ngang lời Tôn Thiên Minh, không để ông áy náy.

"Nhưng..." Tôn Thiên Minh biết Triệu Tuế Tuế không muốn ông áy náy nhưng ông vẫn thấy có lỗi, đáng lẽ ra ông nên đảm bảo an toàn cho cô khi cô đến nhà làm khách. Nếu lần sau Triệu Tuế Tuế không đến nữa thì phải làm sao? Ông rất quý cô cháu gái này.

Từ ngày Tôn Thiên Minh mất đi đôi chân trở về quê, mọi người đều thương hại ông, ngoại trừ đồng đội cũ, chỉ có Triệu Tuế Tuế là luôn coi ông như người bình thường. Trò chuyện với cô bé, ông cảm thấy vui vẻ hơn rất nhiều.

"Còn nhưng nhị gì nữa, con gái tôi giỏi võ lắm, ở cả trường quân đội Hoa Hạ cũng thuộc hàng top đấy. Về thôi, lát nữa hai chúng ta uống vài chén, con bé cũng hứa là sẽ uống với tôi rồi." Triệu Quảng Thúc dắt con gái về phía nhà Tôn Thiên Minh.

Triệu Tuế Tuế quay đầu lại vẫy tay với Tôn Thiên Minh vẫn còn đang đứng yên tại chỗ: "Chú Tôn, chúng ta về thôi, hôm nay dì đi vắng, chú tha hồ uống rượu."

Bữa cơm trưa hôm đó, Triệu Tuế Tuế vừa ăn vừa say sưa nghe cha cô và Tôn Thiên Minh uống rượu, ôn lại chuyện cũ trong quân ngũ.

Cha cô ngày mới vào lính rất vất vả, không phải ai cũng có thể kiên trì đến ngày hôm nay. Cô còn nhớ rõ có bốn người chú đã bị thương phải xuất ngũ, ba người khác đã hy sinh.

Họ mải miết ôn chuyện cũ cho đến tận bốn giờ chiều, hai cha con Triệu Quảng Thúc mới cáo từ ra về.

"Tuế Tuế, cầm lấy cái này, coi như là quà đền bù." Tôn Thiên Minh lấy ra một đôi mèo đen nhỏ bằng ngón tay cái nhét vào tay Triệu Tuế Tuế.

Nhìn đôi mèo đen nhỏ xinh xắn, Triệu Tuế Tuế cảm thấy rất thích,"Cảm ơn Chú Tôn."

Triệu Quảng Thúc thấy vậy cũng không nói gì. Trên đường về, ông mới kể cho con gái biết, đôi mèo đen này thực chất là Kim Miêu, Ngân Miêu được làm bằng vàng.

"Cái gì ạ?" Triệu Tuế Tuế kinh ngạc thốt lên.

"Đây là vật mà cha và Chú Tôn con nhặt được trong một lần đi chiến đấu. Khi đó, bọn cha bị lạc khỏi đơn vị, định bụng sẽ bán nó đi để lấy tiền mua lương thực. May mắn là sau đó bọn cha đã gặp lại đồng đội nên giữ lại được. Lúc Chú Tôn con xuất ngũ, cha đã tặng Kim Miêu cho ông ấy, phòng khi gặp lúc khó khăn có thể dùng đến. Nhưng bây giờ, gia đình ông ấy cũng đã khá giả, con cứ nhận lấy đi." Thực ra Triệu Quảng Thúc cũng không ngờ Tôn Thiên Minh lại tặng Kim Miêu, Ngân Miêu cho con gái mình, nhưng ông nghĩ đã là vật người ta tặng thì cứ nhận lấy, dù sao bây giờ vàng cũng không còn quá giá trị như trước.

"Như vậy có quá quý giá không ạ?" Triệu Tuế Tuế do dự. Cô thích vàng, nhưng Tôn Thiên Minh chỉ sống dựa vào tiền trợ cấp, Kim Miêu, Ngân Miêu là một gia tài lớn đối với ông, nếu không phải hiện tại không thể bán được thì ông cũng sẽ không bôi đen chúng thành như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Bọn cha đã bôi đen chúng từ lâu rồi, nếu không thì đã bị người ta dòm ngó từ lâu." Như hiểu được suy nghĩ của con gái, Triệu Quảng Thúc giải thích.

"Hóa ra là vậy." Triệu Tuế Tuế không ngờ Kim Miêu, Ngân Miêu đã bị bôi đen suốt ba mươi năm.

Triệu Quảng Thúc cười, trong thời buổi loạn lạc lúc bấy giờ, nếu không bôi đen thì rất dễ bị mất,"Trông thì to vậy thôi, nhưng cũng chỉ khoảng ba mươi gram."

"Vậy là bằng một cây vàng nhỏ ạ?" Lúc này, Triệu Tuế Tuế mới nhớ khi nãy cầm trên tay thấy rất nhẹ. Kim Miêu khiến cô liên tưởng đến câu "Mèo thích ăn cá","Ngoài Kim Miêu ra, còn có cây vàng nhỏ nào khác không ạ?"

Triệu Quảng Thúc xoa đầu con gái,"Kim Miêu và Ngân Miêu đều được bọn cha nhặt được bên bờ sông. Hôm đó, cha và Chú Tôn con bị lạc đường, đói đến mức lả người, định bụng xuống sông bắt cá lên ăn, không ngờ lại nhặt được chúng. Bọn cha cũng đã tìm kỹ dưới sông rồi, không còn thứ gì khác."

Công xã Hồng Kỳ cách đại đội Phú Hưng không xa, Triệu Tuế Tuế nhanh chóng lái xe về đến nhà.

Tuy nhiên, vừa đến cổng, cô đã nghe thấy tiếng ai đó đang gọi. Hóa ra là bà ngoại kế của cô, Tôn Tiểu Đông.

Mỗi lần Tôn Tiểu Đông gọi một tiếng, Tiểu Hôi trong sân lại sủa vang một tiếng. Từ xa, Triệu Tuế Tuế đã có thể nghe thấy, nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn hàng xóm sẽ phàn nàn.

"Âm hồn bất tán." Triệu Tuế Tuế bất đắc dĩ dừng xe, bấm còi một cái để Tôn Tiểu Đông chú ý.

Đợi khi bà ta nhìn về phía mình, Triệu Tuế Tuế liền quay đầu xe, phóng về phía đại đội Quang Minh.

TBC

Tôn Tiểu Đông thấy Triệu Tuế Tuế rời đi, lại lo lắng con ch.ó lớn trong sân thực sự lao ra, cũng chẳng quản bản thân có đuổi kịp hay không, cất bước chạy đuổi theo chiếc xe Jeep.

Triệu Tuế Tuế từ gương chiếu hậu nhìn thấy Tôn Tiểu Đông đuổi theo, nghĩ bà lão chân nhỏ này chạy cũng nhanh thật.

"Đại đội trưởng đội sản xuất Hướng Dương." Triệu Quảng Thúc nhìn thấy Trần đội trưởng cách đó không xa, lên tiếng nhắc nhở.

Triệu Tuế Tuế lập tức dừng xe, mở cửa bước xuống chờ người.

Trần đội trưởng nhìn thấy Triệu Quảng Thúc ngồi ở ghế phụ, sau khi dừng xe đạp, ông đi đến trước cửa sổ ghế phụ, mở miệng nói: "Đồng chí Triệu, tôi có chuyện muốn bàn bạc với ông."

"..."

Triệu Tuế Tuế thầm nghĩ: Đã là người trong cuộc rồi mà còn không chịu tìm mình nói chuyện, Trần đội trưởng này trước sau vẫn không phân biệt được nặng nhẹ.

"Chuyện này, ông nói với con gái tôi đi." Triệu Quảng Thúc liếc nhìn Trần đội trưởng một cái rồi nhắm mắt lại.

Trần đội trưởng không còn cách nào khác, nghĩ đến cô gái nhỏ Triệu Tuế Tuế mềm lòng, ông nghiêm mặt đi đến trước mặt cô, còn chưa kịp mở miệng đã bị lời nói của cô chặn lại.

"Nếu các người còn muốn dây dưa, tôi không chỉ khiến cho Trần Bảo Căn nhận hình phạt thích đáng, mà còn báo cáo lên công an xử lý nghiêm minh." Triệu Tuế Tuế không muốn lãng phí thời gian với Trần đội trưởng, nhà cậu cô đâu có sống ở đội sản xuất, cô cần gì phải nhìn sắc mặt ông ta mà làm việc. Hơn nữa, Trần đội trưởng cũng đã lớn tuổi, sắp phải nghỉ hưu rồi.

"Chuyện này..." Trần đội trưởng cũng thấy phiền phức, cháu trai và cháu cố của ông đang yên đang lành lại muốn đi theo con đường phạm pháp, ông cũng biết dựa vào năng lực của nhà họ Triệu, Triệu Tuế Tuế hoàn toàn có thể nói được làm được, nhất thời không biết nên nói gì.

"Mời ông đưa Tôn Tiểu Đông về nhà, đừng đến dây dưa nữa, nếu không tôi nhất định sẽ làm như đã nói." Triệu Tuế Tuế không để ý đến Trần đội trưởng nữa, để mặc ông ta ngăn Tôn Tiểu Đông đang chạy theo phía sau lại.

Chờ sau khi Tôn Tiểu Đông đuổi kịp, Triệu Tuế Tuế mới quay đầu xe tiếp tục về nhà.

Từ gương chiếu hậu nhìn thấy Tôn Tiểu Đông đã bị chặn lại, Triệu Tuế Tuế cũng không còn để ý đến nữa.