Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 765



Ngày hôm sau tỉnh lại, Triệu Tuế Tuế nhìn thấy Vương Thủy Hoa và Lục Thiền đang đọc sách bên cạnh mình.

"Hai cậu đến lúc nào thế?" Triệu Tuế Tuế ngồi dậy duỗi lưng một cái.

"8 giờ, tối hôm qua cậu về lúc mấy giờ?" Vương Thủy Hoa đặt bản thảo trong tay xuống, hỏi.

"Ngay trước lúc tắt đèn." Triệu Tuế Tuế nghĩ đến tối hôm qua vừa đến cổng khu tập thể liền gặp phải lúc tắt đèn.

Triệu Tuế Tuế đặt đặc sản mình mang về trên bàn để cho Vương Thủy Hoa và Lục Thiền tự chọn ăn, phát hiện Tiểu Hôi không có trong ổ,"Tiểu Hôi đi đâu rồi nhỉ?"

"Không biết, lúc bọn tớ đến thì Tiểu Hôi đã không thấy đâu rồi." Lục Thiền đang mở túi giấy Triệu Tuế Tuế đưa, nghe xong mới nhớ ra ngay từ đầu Tiểu Hôi không ở trong phòng Triệu Tuế Tuế.

"Vậy có thể đi đâu được nhỉ?" Triệu Tuế Tuế ở phòng phía Tây cũng không thấy Tiểu Hôi, đành phải vào bếp lấy nước rửa mặt.

Rửa mặt xong, Triệu Tuế Tuế cầm một cái bánh bao trở lại phòng mình,"Cái này gọi là kẹo rồng râu hay kẹo mạch nha sợi."

"Kẹo? Là kẹo gì?" Lục Thiền một tay cầm kẹo rồng râu một tay để ngang hứng vụn kẹo và bột đậu.

"Kẹo mạch nha, trước đây chúng ta không phải đã từng làm kẹo kéo sao, chính là kéo mạch nha thành sợi kẹo mảnh như sợi mì, cậu chưa từng ăn sao?" Triệu Tuế Tuế chưa từng ăn ở thủ đô, Lưu Hạo Dương thường xuyên cho cô ăn một ít đồ ăn lạ miệng, nhưng không có kẹo rồng râu.

"Chưa từng, khi còn bé mình ở thủ đô ăn uống đều thanh đạm, những thứ như kẹo rất ít khi được ăn." Lục Thiền lắc đầu, đây là lần đầu tiên cô được ăn kẹo rồng râu.

Triệu Tuế Tuế mới nhớ ra khi còn bé sức khỏe của Lục Thiền không tốt, chủ yếu là sau khi đến khu tập thể, cô ấy cùng bọn họ leo núi lội suối khiến cô theo bản năng xem nhẹ chuyện sức khỏe của Lục Thiền khi còn bé: "Thích ăn thì ăn nhiều một chút."

"Cái này hẳn là rất dễ làm." Lục Thiền xác thực rất thích ăn, giống như làm mì sợi kéo mạch nha thành sợi, ngẫm lại liền cảm thấy thú vị.

"Lúc Tết mình đến cửa hàng mậu dịch mua mạch nha được thông báo mấy tháng nay mạch nha không có hàng, trừ khi tự mình ủ." Triệu Tuế Tuế biết Lục Thiền muốn làm gì, nhắc nhở.

"Lúa mạch phải đến nông trường hoặc đổi từ đội sản xuất gần đây mới được." Vương Thủy Hoa biết mạch nha làm như thế nào, trước đây mẹ cô còn dựa vào nghề này làm thêm kiếm sống, từ nhỏ đã chứng kiến.

Lục Thiền nghe Vương Thủy Hoa biết nấu mạch nha thì bảo cô ấy kể, Triệu Tuế Tuế cũng biết quá trình cụ thể nhưng chưa thực hành.

"Lúa mạch nảy mầm phải khống chế nhiệt độ, mùa hè chúng ta làm tiếp đi." Vương Thủy Hoa nhìn tuyết ngoài cửa sổ, đột nhiên rất muốn đi trượt tuyết.

"Được, còn nửa tháng nữa là có thể trượt tuyết, không biết đến lúc nào mới có tuyết." Triệu Tuế Tuế nghĩ đến ván trượt tuyết trong phòng phía Tây đã thiếu mất một bộ, chắc chắn anh trai đã đi trượt tuyết rồi.

Ba người đi tới chân núi Tiểu Lê, không ít trẻ con trong khu tập thể đang trượt tuyết.

TBC

Triệu Tuế Tuế đứng ở đường trượt tuyết cao cấp nhìn thấy bóng dáng của anh trai, điểm xuất phát còn có mấy người đang đứng.

"Cậu có muốn thử sức đường trượt cao cấp một chút không?" Vương Thủy Hoa hơi động lòng, đường trượt của cô đã trượt rất tốt, muốn thử thách bản thân một chút.

"Một nửa đường trượt cao cấp được không?" Lục Thiền nhìn động tác của Triệu Lập Võ rất ngưỡng mộ, quá đẹp trai.

"Một nửa?" Vương Thủy Hoa nhìn Lục Thiền, một nửa là trượt từ nửa đường xuống sao?

"Đúng vậy, chúng ta bắt đầu đi xuống từ gần cái cây kia, đợi thành thạo rồi trượt hết một vòng." Lục Thiền nghĩ đến dạo trước có mấy người bị bong gân, cô không muốn nằm liệt giường một tháng.

Triệu Lập Võ động tác lưu loát dừng trước mặt em gái,"Tuế Tuế, em đến lúc nào vậy?"

"Vừa mới đến, người ở điểm xuất phát là ai vậy anh?" Triệu Tuế Tuế nhìn về phía điểm xuất phát, người bên trên không phải Nguyên Thịnh và mọi người.

"Đỗ Chi Mai và thanh niên tri thức ở nông trường." Triệu Lập Võ nói cho em gái biết ở điểm xuất phát có ai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nguyên Thịnh đâu?" Triệu Tuế Tuế nghĩ Nguyên Thịnh và anh trai mình ở khu tập thể gần như lúc nào cũng như hình với bóng.

"Tôi ở đây, sao mới mấy ngày không gặp đã nhớ tôi rồi?" Nguyên Thịnh vừa đi tới nghe thấy Triệu Tuế Tuế nhắc đến mình, liền lên tiếng trêu chọc.

Triệu Tuế Tuế liếc Nguyên Thịnh một cái, cô và Nguyên Thịnh coi như lớn lên cùng nhau, đương nhiên nghe ra lời trêu chọc của anh,"Chúc mừng năm mới, Nguyên Thịnh."

"Chúc mừng năm mới." Nguyên Thịnh giơ tấm ván trượt tuyết trong tay,"Lên chứ?"

"Đi thôi." Triệu Tuế Tuế gật đầu đáp lại, nhìn về phía Vương Thủy Hoa và Lục Thiền.

Cả nhóm đi về phía cáp treo, khi đi được nửa đường thì nhìn thấy Đỗ Chi Mai được một chàng trai cõng trượt xuống.

"Còn có thể như vậy nữa sao?" Mắt Lục Thiền sáng lên nhìn về phía Triệu Lập Võ và Nguyên Thịnh, ý tứ không cần nói cũng hiểu.

"Khụ, nếu cậu không sợ bị ngã thì tôi sẽ cõng cậu trượt." Nguyên Thịnh nhận được ánh mắt của Lục Thiền, khẽ ho một tiếng, anh cũng chưa từng cõng ai trượt bao giờ.

"Tôi tin tưởng cậu." Lục Thiền lập tức nịnh nọt Nguyên Thịnh, khiến anh chàng có chút lâng lâng.

Triệu Tuế Tuế nhìn thấy Đỗ Chi Mai được đưa xuống một cách an toàn, cũng muốn trải nghiệm cảm giác được "ké" một chút,"Anh, em cũng muốn."

"Được thôi, anh chắc chắn sẽ không để em ngã đâu." Triệu Lập Võ luôn chiều em gái hết mực, trước đó anh cũng từng tập cõng Nguyên Thịnh trượt xuống rồi, hơn nữa anh khỏe như vậy, cõng em gái cũng chẳng phải gánh nặng gì.

Vương Thủy Hoa nhìn thấy Triệu Tuế Tuế và Lục Thiền đều có người cõng, suy nghĩ một chút rồi không leo lên nữa,"Đợi lát nữa lúc nào mọi người lên thì tôi sẽ lên cùng."

"Được, lát nữa tôi sẽ cõng cậu lên." Nguyên Thịnh lên tiếng đáp.

Triệu Lập Võ bình thường sẽ không ôm hay cõng con gái, ngoại trừ Triệu Tuế Tuế.

Bốn người đi đến điểm xuất phát, lúc này điểm xuất phát đã không còn ai, mấy người vừa trượt xuống đang leo lên cáp treo.

"Chuẩn bị xong chưa?" Triệu Lập Võ nhìn em gái, ra hiệu cô có thể lên bất cứ lúc nào.

Triệu Tuế Tuế suy nghĩ một chút rồi đặt ván trượt tuyết của mình ở điểm xuất phát, hôm nay cô phải chơi ba lần mới về nhà,"Xong rồi."

Nói xong, Triệu Tuế Tuế nhảy lên lưng anh trai, lâu rồi không được "cưỡi ngựa" cũng nhớ lắm,"Anh, anh bao lâu rồi không cõng em vậy?"

"Ừm, từ hồi chúng ta lên đại học." Triệu Lập Võ cõng em gái trên lưng, nhớ đến hồi bé hay cõng cô em gái mũm mĩm chạy khắp núi.

Triệu Tuế Tuế ôm cổ anh trai, nghĩ đến tháng 7 sau khi tốt nghiệp hai anh em sẽ phải xa nhau, đến lúc đó anh trai cô cũng sẽ giống Lưu Hạo Dương, một hai năm mới gặp một lần, cô không khỏi hối hận sao lúc trước không rủ anh trai học ngoại ngữ, hoặc học vật lý cũng được.

"Được chưa?" Triệu Lập Võ quay đầu nhìn em gái, thấy cô có vẻ hơi lơ đãng.

Triệu Tuế Tuế thu hồi suy nghĩ miên man, lên tiếng,"Rồi, xuất phát thôi."

Tự trượt và được người khác cõng trượt quả thực cảm giác không giống nhau, Triệu Tuế Tuế cảm thấy mình như đang ngồi trên xe trượt tuyết lao vun vút, lại còn là kiểu xuống dốc nữa.

Triệu Lập Võ cõng em gái trượt xuống, không dám làm động tác gì mạo hiểm, đến khi xuống chân núi mới dừng lại một cách an toàn,"Thế nào?"

"Vui lắm, em còn muốn chơi một lần nữa." Triệu Tuế Tuế đề nghị lần sau muốn được ôm theo kiểu công chúa.

"Không thành vấn đề." Triệu Lập Võ chỉ gật đầu với em gái.