Hai chị em trò chuyện một lúc lâu, Triệu Lập Văn mới lái xe Jeep tới.
Triệu Lập Văn nhìn thấy Triệu Bảo Châu có chút bất ngờ,"Bảo Châu tới rồi à, chuyện chúng ta phải về đại đội Phú Hưng Tuế Tuế đã nói với em chưa?"
"Rồi ạ, em vừa hay có nghỉ phép thăm người thân, chúng ta cùng về quê đi." Triệu Bảo Châu gật đầu, kể lại chuyện hành lý của cô vẫn còn ở đoàn văn công.
"Thuận đường, lên xe đi." Triệu Lập Văn nghe xong địa chỉ của đoàn văn công liền gật đầu, bảo em trai, em gái và Triệu Bảo Châu nhanh lên xe.
"Còn phải đến ga tàu trả vé nữa." Triệu Tuế Tuế nhắc nhở.
Triệu Lập Văn nghe thấy tiếng cửa xe đóng lại, quay đầu nhìn hai cô gái đang ngồi sát rạt nhau ở hàng ghế sau, nói ra lịch trình tiếp theo,"Ngồi cho vững nhé, chúng ta sẽ đến đoàn văn công trước, sau đó đến ngõ Cát Tường rồi đến ga tàu, sau khi đi hết ba nơi này là có thể xuất phát rời khỏi kinh đô."
Triệu Tuế Tuế nghe xong gật đầu,"Được, xuất phát thôi."
Xe đến điểm dừng của đoàn văn công, Triệu Bảo Châu xuống xe đến ký túc xá lấy hành lý, lúc quay lại thì gặp phải người theo đuổi đang cầm một bó hoa là Hoàng Sở Kỳ.
"Đồng chí Hoàng, xin lỗi, tôi có việc gấp." Triệu Bảo Châu vội vàng từ chối trước khi đối phương mở lời.
Hoàng Sở Kỳ cho rằng Triệu Bảo Châu cố ý kiếm cớ, chắn trước mặt cô đưa bó hoa trong tay ra,"Đừng mà, tôi thật lòng muốn tìm hiểu cô."
Triệu Bảo Châu liếc mắt thấy phó đoàn trưởng đang đi tới, nghĩ đến việc ông ta vẫn luôn muốn tác hợp mình và Hoàng Sở Kỳ, bèn trực tiếp cúi người chui qua tay Hoàng Sở Kỳ.
Hoàng Sở Kỳ muốn đưa tay cản lại nhưng không tiện động chạm vào nữ đồng chí, chỉ có thể đi theo Triệu Bảo Châu xuống cầu thang,"Đồng chí Triệu, tôi mời cô đi ăn kem nhé."
Triệu Tuế Tuế nhìn thấy Triệu Bảo Châu bị một người đàn ông mặc quân phục quấn lấy liền biết đối phương chính là người mà Triệu Bảo Châu vừa mắng trâu già gặm cỏ non,"Anh trai, anh mau đi giúp Bảo Châu đi."
Triệu Lập Võ vốn định xuống xe hỗ trợ, đáp: "Để anh."
Triệu Bảo Châu nhìn thấy Triệu Lập Võ xuống xe, trong lòng lập tức thở phào nhẹ nhõm, vừa buông lỏng thì chân trái bị chân phải vấp suýt ngã cầu thang, hành lý xách trong tay rất nặng, không biết Triệu Lập Võ có thể chạy tới đỡ mình kịp không, nếu không đỡ được thì bánh xốp trong túi có thể bị vỡ mất, nếu vỡ rồi thì Triệu Tuế Tuế có còn thích ăn không.
Trong một giây sắp ngã nhào, trong đầu Triệu Bảo Châu hiện lên rất nhiều suy nghĩ, không để ý đến việc có người bên cạnh.
Triệu Lập Võ thấy Triệu Bảo Châu sắp ngã nhào liền lập tức lao tới muốn đỡ lấy cô, kết quả Triệu Bảo Châu đã được người bên cạnh đỡ lấy.
"Đồng chí, cô không sao chứ?"
"Không... không sao." Cổ họng Triệu Bảo Châu trong nháy mắt khô khốc, mượn cánh tay đối phương đứng thẳng dậy, chỉnh lại tóc mái và hai b.í.m tóc của mình,"Cảm ơn anh."
"Không có gì."
"Bảo Châu, chân cậu không sao chứ." Triệu Lập Võ bước lên trước đỡ lấy Triệu Bảo Châu, hỏi han.
Triệu Bảo Châu cử động mắt cá chân một chút, xác định chân mình không bị trật,"Không sao, chúng ta đi thôi."
"Đồng chí Triệu, cô thật sự không sao chứ?" Hoàng Sở Kỳ vừa rồi đã bỏ lỡ cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân, nhìn thấy dáng vẻ thân thiết của Triệu Bảo Châu và Triệu Lập Võ, trong lòng có chút chua xót, anh ta đã hỏi thăm người của đoàn văn công là Triệu Bảo Châu chưa có bạn trai, người đàn ông này là ai?
"Tôi không sao, đồng chí Hoàng, tôi thật sự có việc gấp, anh đi tìm người khác đi." Triệu Bảo Châu nói một câu hai nghĩa, bởi vì Triệu Lập Võ đứng bên cạnh, giọng điệu nói chuyện của cô cũng mạnh mẽ hơn không ít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tôi..." Hoàng Sở Kỳ đ.á.n.h giá Triệu Lập Võ, vừa nhìn đã biết đối phương là quân nhân, kiểu dáng quần áo hẳn là sinh viên của Đại học Quân sự, nghĩ đến bằng cấp tiểu học của mình, ánh mắt nhìn về phía Triệu Lập Võ có chút khiêu khích và dò xét.
Triệu Lập Võ nhận thấy ánh mắt của Hoàng Sở Kỳ nhưng không có phản ứng gì, anh rất quen thuộc với ánh mắt kiểu này, đối phương chắc chắn cho rằng anh là bạn trai của Triệu Bảo Châu, nhưng anh còn phải về quê, không có thời gian nói chuyện với một người đàn ông thích dây dưa với con gái nhà người ta,"Đi thôi."
Nói xong, Triệu Lập Võ cúi người nhặt hành lý vừa bị rơi ở bên cạnh lên, nhìn về phía người vừa rồi đỡ Triệu Bảo Châu phát hiện đối phương là người quen,"Đồng chí Long, đã lâu không gặp."
"Đồng chí Triệu, lâu rồi không gặp." Long Phương Chu nhận ra Triệu Lập Võ, người mà ông nội anh thường xuyên nhắc đến, từng rất muốn nhận làm đồ đệ nhưng chậm một bước.
Mỗi lần Triệu Lập Võ có thành tích nổi bật ở trường, ông nội anh đều đem chuyện mình không thi đại học ra để nói, rồi tiện thể chê bai anh. Dù không ở Đại học Quân sự Hoa Hạ, Long Phương Chu cũng biết chuyện của Triệu Lập Võ, nghe đoàn trưởng nói cậu ấy tốt nghiệp sẽ được (tranh nhau) vào lực lượng đặc nhiệm.
"Bảo Châu, cậu vẫn khỏe chứ?" Triệu Tuế Tuế đi tới khoác tay Triệu Bảo Châu, hỏi.
"Mình không sao, về nhà thôi, chẳng phải gấp thời gian sao." Nói xong, Triệu Bảo Châu bước nhanh về phía trước.
Triệu Tuế Tuế và Long Phương Chu gật đầu, cùng Triệu Bảo Châu rời đi.
TBC
Long Phương Chu nhìn Triệu Bảo Châu bằng ánh mắt, đưa tay ngửi mùi hương còn vương trên tay, mỉm cười.
"Tuế Tuế, người vừa nãy là ai vậy?" Triệu Bảo Châu quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy nụ cười của Long Phương Chu, không hiểu sao tim lại đập nhanh hơn.
"Anh ấy là quân nhân của lực lượng đặc nhiệm, tên Long Phương Chu, hiện là trung đội trưởng." Triệu Tuế Tuế nhớ lại lần đầu tiên gặp anh ta là thành viên đội bảo vệ của đoàn vận chuyển thiết bị, sau đó có gặp vài lần ở khu tập thể của Đại học Quân sự Hoa Hạ, là cháu trai của giáo sư Long.
Nghĩ đến giáo sư Long, Triệu Tuế Tuế nhìn sang anh trai mình, năm nhất đại học giáo sư Long thỉnh thoảng lại muốn rủ rê anh trai cô bái sư, dù sao anh trai cô không có thầy, chỉ có sư phụ mà thôi.
"Vậy à." Triệu Bảo Châu quay đầu nhìn Long Phương Chu, thấy anh ta đang cười nói với một nữ đồng chí trên cầu thang, trong lòng có chút thất vọng.
Triệu Tuế Tuế vẫn luôn quan sát Triệu Bảo Châu, không bỏ lỡ vẻ mặt thoáng qua của cô, nhìn theo hướng cô vừa nhìn, trên cầu thang ngoài Hoàng Sở Kỳ ra thì không còn ai khác,"Sao vậy?"
"Không có gì, đi thôi, chúng ta phải đến ngõ Cát Tường." Triệu Bảo Châu lắc đầu, gạt bỏ cảm xúc vừa rồi.
Hoàng Sở Kỳ thấy Triệu Bảo Châu lại muốn rời đi thì rất không cam lòng, anh ta bất quá chỉ lớn tuổi hơn một chút, tại sao lại không được,"Đồng chí Triệu, cô thật sự không suy nghĩ về tôi sao?"
Triệu Bảo Châu nhìn thấy ánh mắt có chút tổn thương của anh ta, mở cửa xe bước xuống,"Đồng chí Hoàng Sở Kỳ, tôi xin chính thức nói cho anh biết chúng ta không phù hợp, chỉ riêng tuổi tác đã là một rào cản tự nhiên, hơn nữa hiện tại tôi không muốn tìm hiểu ai cả."
Triệu Tuế Tuế nghe Triệu Bảo Châu nói suýt thì vỗ tay, nhưng nghĩ đến Hoàng Sở Kỳ đang bị tổn thương nên thôi,"Bảo Châu, về thôi."
"Tạm biệt, tốt nhất là đừng gặp lại." Triệu Bảo Châu biết mình đã nán lại khá lâu, không đợi Hoàng Sở Kỳ hoàn hồn, cô leo lên xe.
Triệu Lập Văn khởi động xe rời đi, Triệu Tuế Tuế giơ ngón tay cái với Triệu Bảo Châu,"Bảo Châu, vừa rồi cậu thật dứt khoát, ngầu quá!"
Triệu Bảo Châu mím môi, cô thật sự sợ bị làm phiền,"Mình học được từ đồng đội, cô ấy là trụ cột của đoàn văn công, đi đến đâu cũng có quân nhân muốn làm quen, xem nhiều thành quen, vừa rồi chỉ là thực hành thôi."
Triệu Tuế Tuế hiểu ra, thời đại này, thành viên của đoàn văn công thường kết hôn với quân nhân.
Mọi người trở lại ngõ Cát Tường thu dọn hành lý xong liền đến ga tàu trả vé.
Triệu Tuế Tuế thấy Triệu Bảo Châu chạy nhanh đến mức suýt ngã, gọi với theo,"Không cần phải chạy nhanh như vậy."