Trần Tú Hòa cho con trai b.ú xong liền bế cậu ra ngoài,"Đây là lần đầu tiên Tiểu Văn nhà chúng ta ra ngoài này đấy."
Triệu Lập Văn đảo mắt nhìn quanh sân. Cả cái sân toàn nhà nửa gạch nửa đất cho thấy gia đình cậu chuyển sinh đến tuy ở trong làng nhưng điều kiện hẳn là khá giả, ít nhất không phải nhà tranh vách đất.
Triệu Lập Văn lớn lên, đến khi có thể đi lại được, cậu mới biết hiện tại mình đang ở thời kỳ sau chiến tranh, năm 1947. Tuy nhiên, tên của các vị lãnh đạo lại không trùng khớp, không biết có phải là thế giới song song hay không.
Trần Tú Hòa thấy con trai vịn tường đứng im, bèn ngồi xuống hỏi: "Tiểu Văn, con muốn đi vệ sinh à?"
"Không phải ạ." Triệu Lập Văn nghĩ đến cái thời đại đất nước còn chưa được xây dựng này, nếu không phải chiếc xe RV của cậu đi theo cậu xuyên không, chắc cậu phát điên lên mất.
Nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ nhất thời, nhỡ đâu lần sau đầu thai vào thời cổ đại thì sao? Ở thời đại này còn có thể dựa vào bản lĩnh của mình để kiếm sống, nếu đầu thai vào thường dân thời cổ đại thì e rằng cả năm cũng chưa chắc được ăn cơm trắng một lần.
Nghĩ vậy, Triệu Lập Văn cứ thế mà sống ở thôn Phú Hưng. Điều duy nhất khiến cậu áy náy là đã gần 3 tuổi mà vẫn chưa được gặp người cha trong truyền thuyết đi lính của mình.
Vào ngày giải phóng, Triệu Lập Văn đang ngồi xổm trong sân nhặt đậu cùng mẹ thì Triệu Quảng Thúc đeo hành lý về nhà.
Nhìn người đàn ông to lớn trước mặt, cộng thêm khuôn mặt giống hệt bác hai, Triệu Lập Văn đoán được người đến là ai, cậu ngẫm nghĩ rồi gọi: "Cha."
"Ha ha ha, cha đây, con trai của cha." Triệu Quảng Thúc nhìn đứa con trai nhỏ xíu bên cạnh vợ, sau khi đặt hành lý xuống liền bế cậu lên cao.
Triệu Lập Văn hai tay vịn vai cha, không hiểu sao lại cảm thấy nương tựa vào ông. Cơ bắp cuồn cuộn của ông tạo cho người ta cảm giác an toàn, cho dù không đi lính thì làm ruộng cũng là một tay hảo thủ.
Đáng tiếc là Triệu Lập Văn không được ở bên cha bao lâu, ông lại phải về đơn vị.
Năm sau, em trai Triệu Lập Võ ra đời.
Sau khi em trai chào đời, Triệu Lập Văn bắt đầu tham gia chăm em. Thời đại này không có trò giải trí gì, mẹ cậu thì phải đi làm, chăm em trai trở thành thú vui duy nhất của cậu.
Trong khoảng thời gian cậu chăm em, cha cậu rất ít khi về, nhưng tháng nào cũng đều đặn gửi tiền và đồ về. Đáng tiếc là nhà cậu chưa được chia nhà, đồ tốt đều bị bà nội Triệu giữ lại hết, nhà cậu chỉ được chia một ít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tiểu Văn, sao con không ăn?" Trần Tú Hòa vừa ôm con trai út, vừa nhìn con trai lớn không ăn bánh mềm trong tay, thắc mắc hỏi.
Nghĩ đến Triệu Lập Kim khoe khoang chuyện được bà nội cho ăn ngon, Triệu Lập Văn muốn được ra ở riêng,"Mẹ, con muốn ăn bánh đào, con thấy Triệu Lập Kim được ăn rồi. Bà nội thiên vị, hay là nhà mình xin ra ở riêng đi."
Trần Tú Hòa mím môi, im lặng một lúc lâu mới thở dài,"Cha mẹ còn sống, không được nói đến chuyện chia nhà. Muốn chia cũng phải là ông bà nội lên tiếng."
"Tiền cha gửi về và đồ đạc nhà mình mua đáng lẽ phải để dành cho nhà mình dùng với ông bà nội mới đúng, sao phải chia cho nhà bác cả và nhà chú tư chứ?" Triệu Lập Văn cố tình nói để kích mẹ.
"Chắc chắn ông bà con sẽ không bao giờ đồng ý đâu." Trần Tú Hòa xoa đầu con trai cả. Mẹ chồng thiên vị thì biết làm sao? May mà chồng bà không đưa hết tiền cho mẹ chồng, nếu không bà muốn mua gì cũng phải nhìn sắc mặt bà cụ. Mỗi lần bà xin tiền, bà cụ cũng chỉ cho một nửa.
"Mẹ, vậy mẹ đừng đi làm nữa." Triệu Lập Văn cảm thấy cả nhà họ Triệu đều đang dựa vào nhà cậu và nhà bác hai nuôi sống, thật quá bất công.
"Yên tâm, mẹ sẽ không để bản thân mệt mỏi đâu." Trần Tú Hòa đặt con trai út đang ngủ xuống, ngẩng đầu lên nhìn thấy mẹ chồng xách giỏ ra ngoài, trong lòng không khỏi cười lạnh. Một người con rể đến ở rể, lại còn tự mang gạo đến nhà, nhà họ Dư đúng là biết tính toán.
"Mẹ, con không cam tâm." Triệu Lập Văn nhìn bà nội Triệu lại mang đồ lên thị trấn, trong đó có cả một phần đồ cha cậu gửi về.
"Chia nhà cần phải có thời cơ, bây giờ chúng ta chỉ có thể chờ đợi." Làm sao Trần Tú Hòa cam tâm cho được? Trên đời này, chẳng ai lại muốn chia sẻ những gì mình vất vả mới có được cho người khác. Kể cả những người tốt bụng trước kia bỏ tiền bạc, của cải ra làm từ thiện cũng là vì danh tiếng. Người âm thầm làm việc tốt, bà chưa gặp bao giờ.
Lúc này, Trần Tú Hòa tuyệt đối không ngờ rằng, cơ hội chia nhà lại đến từ việc bà bị Triệu Lập Kim đụng trúng dẫn đến sinh khó.
Nghe tin mẹ lại mang thai, Triệu Lập Văn vô cùng bội phục khả năng "bách phát bách trúng" của cha mình. Em trai cậu chính là kết quả của lần cha cậu trở về thăm nhà đó.
"Tiểu Võ, con muốn có em trai hay em gái?" Trần Tú Hòa nhìn con trai út áp tai vào bụng mình, mỉm cười hỏi.
"Em gái, con muốn có em gái." Triệu Lập Võ nghĩ đến việc anh trai lúc nào cũng nhắc đến em gái, liền thuận miệng nói theo.
Triệu Lập Văn cũng gật đầu. Lần này cậu muốn có em gái, hy vọng lần này mẹ cậu sẽ sinh con gái.
Hôm nay, Triệu Lập Văn dẫn em trai đi đào rau dại.
TBC