Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 792: Hoàn Chỉnh Văn



Triệu Lập Văn vừa từ trong bếp đi ra, nghe em trai nói vậy, khóe miệng giật giật: "Vậy thì em đi thử xem, đừng có lúc đó lại khóc lóc chạy về."

Triệu Lập Võ không nói gì. Nó chưa từng đ.á.n.h nhau bao giờ, không biết nên làm như thế nào, đợi sau khi đ.á.n.h cho Triệu Lập Kim một trận rồi sẽ báo cáo với anh trai sau.

Không ngờ chính cuộc đối thoại này đã đặt nền móng cho tuổi thơ bị Triệu Lập Võ ức h.i.ế.p của Triệu Lập Kim.

Ngay lúc cả nhà đang ăn cơm trưa, Lưu Chiêu Đệ lặng lẽ trở về nhà nấu cơm.

Bà Triệu ở lại ruộng với cháu trai cả, càng nghĩ càng thấy uất ức. Bà là mẹ chồng mà lại bị con dâu qua mặt,"Cứ thế này không được, phải nghĩ cách trị con dâu thứ ba mới được."

Ông Triệu ở một bên hút t.h.u.ố.c lào, nhìn về phía cháu trai,"Tôi thấy vợ thằng Ba nhiều nhất là đ.á.n.h người, không đến mức muốn làm bị thương người, nếu không ngày đó cái rìu đã sớm nhuốm m.á.u rồi, cứ để nó đ.á.n.h một thời gian cho hả giận là được, mấy hôm nay Lập Kim cháu phải tránh mặt thím Ba cháu đi."

"Ông nội, thím Ba ác độc lắm, con chạy không thoát đâu." Triệu Lập Kim nghĩ đến ngày hôm đó bị đ.á.n.h sưng mặt, đến giờ vẫn chưa khỏi hẳn, nghe thấy ông nội nói để thím Ba đ.á.n.h cho hả giận thì trong lòng rất không cam tâm.

"Vậy con nói xem, đang yên đang lành sao con lại đi đụng vào thím Ba con làm gì, bình thường có thấy con vây quanh thím Ba con bao giờ đâu." Ông Triệu nghiêm khắc nhìn cháu trai, cháu trai và cháu gái ông đương nhiên là ông quý cháu trai hơn, một đứa bé còn chưa ra đời với đứa cháu trai sống sờ sờ thì đương nhiên ông phải bênh cháu trai rồi.

"Con... Con không cố ý." Triệu Lập Kim cúi gằm mặt, nó nhớ đến lời mẹ nó vẫn thường nói, tài sản trong nhà đều do bà nội quản lý, nhà bác cả chỉ có mỗi mình nó là con trai, nếu nhà chú Ba mà sinh thêm hai đứa con trai nữa thì là có bốn đứa con trai, hơn nữa nhà chú Ba lại chỉ có một lao động chính, đến lúc đó nhà bọn họ sẽ rất thiệt thòi. Tuy nó còn nhỏ nhưng mẹ nó lại thường xuyên ở trước mặt nó tính toán tài sản trong nhà, lâu ngày nó cũng không muốn để thím Ba sinh con trai song sinh, nhất thời bốc đồng xô ngã thím Ba. Lúc đó trong đầu nó chỉ nghĩ là không thể để nhà chú Ba sinh thêm con trai để chia chác tiền bạc và đồ tốt trong tay bà nội, biết trước là con gái thì nó đã không xô ngã thím Ba làm gì.

"Mấy hôm nay con phải ngoan một chút, ban ngày đi theo ông xuống ruộng, có ông ở đó thì mẹ con cũng không dám làm càn." Ông Triệu không quan tâm cháu trai làm vậy là vì cái gì, chuyện đã xảy ra rồi, nhà cũng đã chia rồi, qua một thời gian nữa chờ vợ thằng Ba nguôi giận thì mọi chuyện sẽ đâu vào đấy.

Buổi chiều, Trần Tú Hòa xuống ruộng, dặn dò con trai lớn ở nhà trông em.

"Con biết rồi." Triệu Lập Văn sờ sờ lưng em gái, thấy có vẻ em bị ra mồ hôi nên lấy khăn khô lau mồ hôi cho em.

Triệu Lập Võ thấy anh trai đang thay quần áo cho em gái, nói một tiếng rồi chạy ra ngoài, nó đến chỗ lũ trẻ con hay chơi nhưng không thấy Triệu Lập Kim đâu, bèn hỏi Triệu Thiết Đản đang chơi gần đó,"Thiết Đản, mày có biết Triệu Lập Kim đâu không?"

Triệu Thiết Đản đang mải mê nặn cái bình bằng đất sét, nghe Triệu Lập Võ hỏi thì ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp,"Lúc trưa tao ra ruộng đưa cơm thấy nó ở ruộng nhà mày."

Nghe vậy, Triệu Lập Võ chạy một mạch về ruộng nhà mình, nó chạy ra ruộng ngô trước, thấy mẹ và dì đang nhổ cỏ.

Trần Tú Hòa đã hai tháng không làm ruộng, cúi lom khom một lúc thì thấy hơi mỏi, nhìn thấy con trai út chạy tới tưởng trong nhà có chuyện gì,"Tiểu Võ, có chuyện gì vậy con? Có phải Tuệ Tuệ bị làm sao không?"

"Không ạ, con đi đào giun." Triệu Lập Võ nghĩ bụng mình vẫn chưa làm gì nên tạm thời không nói cho mẹ biết vội.

"Vậy con đi đi, gà mà đẻ trứng là nhà mình tha hồ mà ăn trứng." Trần Tú Hòa cũng không suy nghĩ gì nhiều, con trai út được anh cả dạy dỗ rất ngoan ngoãn.

Triệu Lập Võ tìm hai chỗ vẫn không thấy, cuối cùng cũng tìm được Triệu Lập Kim đang ngồi ì ra ở ruộng khoai lang.

Mấy ngày tiếp theo, Triệu Lập Võ thấy Triệu Lập Kim ngày nào cũng đi theo ông nội, nó đành gác lại kế hoạch đ.á.n.h nhau.

Tình trạng này kéo dài được nửa tháng, ông Triệu thấy con dâu thứ ba không có hành động gì quá đáng nữa nên cũng không bắt cháu trai lớn ở cạnh mình nữa.

Hôm nay, Triệu Lập Võ đang chơi bi, thấy Triệu Lập Kim lững thững đi tới, nó vờ như không nhìn thấy, tiếp tục chơi.

"Tao cũng muốn chơi." Triệu Lập Kim nhìn thấy những viên bi ve trong tay Triệu Lập Võ thèm quá, liền đưa tay ra đòi.

"Không cho, đây là bố tao gửi cho tao, mày muốn thì bảo bố mày mua cho." Triệu Lập Võ cất bi vào, liếc nhìn Triệu Lập Kim, trong đầu nghĩ xem nên ra tay thế nào, hay là cho nó một phát vào mặt luôn nhỉ?

Triệu Lập Kim thấy Triệu Lập Võ không cho mình chơi chung, bèn lấn tới định giật, dựa vào việc mình cao to hơn.

Triệu Lập Võ thấy Triệu Lập Kim định giật đồ của mình, không chút do dự nhảy lên húc đầu vào n.g.ự.c đối phương.

Triệu Lập Kim vốn không coi Triệu Lập Võ ra gì, giơ tay lên định giữ đầu nó lại nhưng không kịp, bị Triệu Lập Võ húc trúng, ngã bệt xuống đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cơn đau ở m.ô.n.g khiến Triệu Lập Kim vô cùng tức giận, nó nhớ đến chuyện Trần Tú Hòa tát mình hôm trước, liền muốn trả thù lên Triệu Lập Võ,"Thằng lùn này, xem tao có đ.á.n.h c.h.ế.t mày không."

Vừa nói, Triệu Lập Kim vừa bò dậy, đưa tay túm lấy áo Triệu Lập Võ.

Triệu Lập Võ chưa đ.á.n.h nhau bao giờ cũng không biết cách né tránh, thấy áo bị Triệu Lập Kim túm lấy, nó lập tức túm chặt lấy cổ tay Triệu Lập Kim,"Thả ra, làm rách áo tao thì mày đền đấy."

"A! Thả ra." Cổ tay Triệu Lập Kim đau nhức, nó cố vùng vẫy nhưng không thoát ra được.

Triệu Lập Võ không biết cách kiểm soát lực đạo, nó cảm thấy mình đâu có dùng nhiều sức, đương nhiên là sẽ không nghe lời Triệu Lập Kim,"Mày phải thả áo tao ra trước đã."

Triệu Lập Kim nghe vậy vội vàng buông tay,"Tao thả rồi đấy, đến lượt mày."

Triệu Lập Võ do dự một chút rồi mới chịu buông tay,"Tao... Tao thả."

Thả tay ra rồi, Triệu Lập Võ mới cảm thấy có gì đó sai sai, nó định bụng là sẽ đ.á.n.h Triệu Lập Kim mà, sao lại thả nó ra làm gì nhỉ?

TBC

Thấy Triệu Lập Võ mất cảnh giác, Triệu Lập Kim lập tức giơ chân đạp về phía n.g.ự.c đối phương để trả thù.

Nhìn thấy cái chân đang lao về phía mình, Triệu Lập Võ giơ tay lên chặn lại, không để đối phương tiến thêm một chút nào nữa.

"Lập Võ, sao mày khỏe thế?" Triệu Thiết Đản đứng bên cạnh xem, há hốc mồm vì kinh ngạc, nó cảm thấy Triệu Lập Võ hôm nay thật khác lạ.

Triệu Lập Võ không trả lời Triệu Thiết Đản, nó kéo chân phải Triệu Lập Kim đi về phía trước.

Triệu Lập Kim không thể thoát khỏi Triệu Lập Võ, đành phải nhảy lò cò theo,"Thả tao ra, không tao mách bà nội cho bà nội đ.á.n.h mày."

Triệu Lập Võ mặc kệ Triệu Lập Kim, nó lôi đối phương đến một vũng bùn nhỏ ven đường rồi đẩy xuống.

Tối qua trời mưa, trong thôn có một số chỗ bị đọng nước, vũng bùn nhỏ cũng không ít.

Triệu Lập Kim bị Triệu Lập Võ đẩy xuống vũng bùn, quần áo lấm lem bùn đất, nó nhìn Triệu Lập Võ đang đứng bên cạnh, oà khóc rồi chạy đi.

Vừa chạy vừa nói sẽ đi mách.

Triệu Lập Võ hơi sợ hãi, nhưng trong lòng lại có chút vui vui.

Triệu Lập Văn bế em gái đi phơi nắng, thấy em trai đứng ngây người bên đường, bèn tiến tới hỏi,"Tiểu Võ, sao không đi chơi bi với các bạn?"

Triệu Lập Võ nhìn thấy anh trai, vội vàng kể lại chuyện vừa rồi,"Em thấy em chẳng cần dùng sức mà cũng dạy cho Triệu Lập Kim một bài học rồi."

Triệu Lập Văn biết em trai khỏe, nhưng hai anh em nó chưa đ.á.n.h nhau bao giờ nên cũng không biết thực lực cụ thể thế nào, giờ xem ra em trai nó hoàn toàn có thể đ.á.n.h thắng được Triệu Lập Kim - một thằng nhóc tám tuổi, nó đang định nói gì đó thì thấy Triệu Lập Kim dẫn bà nội đến,"Em chạy ra ruộng ngô trước đi, mẹ đang ở đó."

Triệu Lập Võ nhìn thấy Triệu Lập Kim dẫn bà nội đến, nó lập tức chạy biến về phía ruộng ngô.

Triệu Lập Văn bế em gái đi chậm rãi về phía nhà, khi đi qua chỗ bà nội và Triệu Lập Kim thì quay người lại, đi theo sau một khoảng không xa.

Đến ruộng ngô, Triệu Lập Văn thấy mẹ nó đang cầm cuốc "đuổi đánh" Triệu Lập Kim, bà nội nó chạy theo can ngăn.

Mãi đến khi ông Triệu chạy tới quát lớn một tiếng thì mọi người mới chịu dừng lại, sau khi đã rõ ngọn ngành câu chuyện, ông Triệu phạt cả hai đứa một trận rồi cho qua chuyện.

Từ đó về sau, Triệu Lập Võ như được khai thông võ công, đ.á.n.h đâu thắng đó, trở thành đứa trẻ bất khả chiến bại trong thôn.

Mỗi lần Triệu Lập Võ trêu chọc em gái, thấy em gái không phản ứng gì, nó lại đi đ.á.n.h Triệu Lập Kim một trận, hễ Triệu Lập Kim định mách là nó lại chạy tót đến chỗ mẹ hoặc ông nội.

HOÀN