Ta sinh ra trong một gia tộc danh giá, từ thuở còn nhỏ đã được uốn nắn từng lời ăn tiếng nói, từng dáng đứng bước đi, để lớn lên thành một quý nữ đoan chính, trầm tĩnh, đến năm vừa tròn tuổi cập kê liền theo thánh ý xuất giá, bước vào phủ Quận vương với thân phận chính phi.
Chỉ tiếc rằng người phu quân ta được gả cho lại là một tiểu quận vương kiêu ngạo, phóng túng, trong mắt hắn từ đầu đến cuối chưa từng có chỗ dành cho ta.
Hắn thấy ta quá giữ khuôn phép, chê ta khô khan đến mức khiến người khác buồn ngủ, rồi chẳng bao lâu sau đã đem lòng hướng về Hồng Lý, cô nương nổi bật nhất nơi hoa lâu.
Vì nàng, hắn không tiếc hao tâm tổn sức, giữa tiết hạ oi ả cũng nghĩ cách khiến tuyết trắng bay đầy trời.
Cũng vì nàng, hắn từng làm cả màn đêm sáng bừng bởi một trận pháo hoa huy hoàng, rực rỡ đến mức dường như muốn át cả sao trời.
Đến ngày hắn cưới nàng vào phủ, việc đầu tiên hắn làm lại là tới cảnh cáo ta, dặn ta tuyệt đối không được làm khó người mà hắn hết lòng thương yêu.
Ta nghe xong chẳng những không giận, ngược lại còn chân thành nói với hắn hai chữ cảm tạ.
Tạ Cảnh Chước nhìn ta bằng ánh mắt như thể ta đã vì đau lòng mà mất trí, song lời cảm tạ ấy quả thực chẳng có nửa phần giả dối.
Ta cảm ơn hắn vì đã để ta tận mắt nhìn thấy một người khi yêu có thể liều lĩnh đến mức nào, cũng nhờ vậy mà hiểu rằng nếu đã thật lòng thương nhớ một ai, có lẽ nên dũng cảm bước về phía người ấy.
Bởi trong những năm tháng thiếu nữ của ta, cuộc sống từng tĩnh lặng đến lạnh lẽo, song giữa khoảng tối ấy cũng đã có một người lặng lẽ mang ánh sáng đến.
Và lần này, ta không muốn tiếp tục đứng yên nhìn ánh sáng ấy rời xa mình nữa.
Ta muốn thử đưa tay về phía hắn.
"Giang Thức Tuyết, nàng có đau lòng đến hóa điên cũng được, nhưng nếu đêm nay dám gây chuyện khiến động phòng hoa chúc của bản vương không được yên ổn, bản vương tuyệt đối sẽ không bỏ qua."
Tạ Cảnh Chước đứng trước mặt ta, cằm hơi nâng lên, dáng vẻ vẫn ngạo mạn như thường ngày.
Hắn nói tiếp: "Vậy nên tối nay biết điều một chút, nghe rõ chưa?"
Dung mạo của hắn vốn đã nổi bật, hôm nay lại khoác hỷ phục đỏ thẫm, càng khiến cả người như một vầng mặt trời rực lửa, vừa bước vào phòng đã khiến tất cả những gì xung quanh trở nên nhạt nhòa.
Ánh đỏ ấy quá ch.ói mắt, khiến ta bất giác nhớ đến một bóng người đã cách xa mình rất nhiều năm.
Ta hạ mi, đáp khẽ: "Ta hiểu."
Sau đó ta bình tĩnh nói: "Nhà bếp đã chuẩn bị những món Hồng Lý cô nương thích, bánh ngọt cũng đã làm xong, nước nóng ta cũng sai người đun sẵn rồi, đợi vương gia cùng nàng ấy làm lễ phu thê xong thì có thể tắm rửa rồi nghỉ."
Biểu cảm trên mặt Tạ Cảnh Chước lập tức trở nên khó nói thành lời.
Hắn nhìn ta một lúc mới hỏi: "Nàng thu xếp những chuyện này từ lúc nào?"
Ta đáp không chút giấu giếm: "Khi vương gia ra ngoài đón người."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn bật ra một tiếng cười chẳng rõ ý vị: "Thảo nào từ sáng đã chẳng thấy nàng đâu, làm ta còn tưởng nàng vì buồn quá nên..."
Nửa câu cuối bị hắn nuốt trở lại.
Sắc mặt hắn lạnh xuống, giọng điệu cũng trở nên mỉa mai: "Một nữ nhân mà cứ mở miệng là nói chuyện viên phòng, nàng thật chẳng biết thẹn."
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Nói xong, hắn vung tay áo bỏ đi, thân ảnh đỏ rực từng chút khuất sau những dải lụa hỷ phủ đầy ngoài hành lang.
Nguyệt nhi đợi hắn đi xa mới tức tối nói: "Phu nhân đã quản lý cả phủ chu toàn đến vậy, còn tự mình lo liệu việc nạp thiếp cho vương gia, khắp thượng kinh muốn tìm thêm một người rộng lượng như người cũng khó, vậy mà vương gia còn đối xử với người như thế!"
Ta chỉ cười nhạt, trong lòng chẳng còn mấy gợn sóng.
"Hắn vốn đã không có lòng với ta, người không thích mình thì dù mình có làm trọn vẹn đến đâu, trong mắt họ vẫn có chỗ không vừa ý."
Ta được lựa chọn trở thành thê t.ử của Tạ Cảnh Chước không phải vì hắn từng để mắt tới ta, mà bởi trong số quý nữ ở kinh thành, ta là người được đ.á.n.h giá đoan trang, hiểu lễ nhất.
Ta là nữ nhi của đại tộc Giang thị.
Mẫu thân mất khi ta còn nhỏ, kế mẫu về sau cũng có con của riêng mình, nhưng gia tộc vẫn chưa từng lơ là việc giáo dưỡng ta, trái lại còn dốc rất nhiều tâm sức để bồi dưỡng ta thành một đích nữ không thể chê trách.
Tạ Cảnh Chước thì khác, hắn là độc t.ử của Trưởng công chúa, đồng thời cũng là cháu ngoại được hoàng đế yêu chiều nhất.
Năm ấy Trưởng công chúa cùng hoàng thượng, hoàng hậu và thái hậu xem xét gần như toàn bộ nữ t.ử đến tuổi trong kinh thành, cuối cùng mới chọn ta làm Quận vương phi.
Chỉ chuyện đó thôi cũng đủ để người ngoài biết Giang Thức Tuyết ta khi ấy được đ.á.n.h giá cao đến mức nào.
Cầm kỳ thi họa ta đều từng học, việc bếp núc thêu thùa cũng không làm khó được ta, còn chuyện quản gia, xem sổ, sắp xếp trong ngoài phủ đệ lại càng là những điều ta được dạy từ nhỏ.
Người trong kinh từng truyền một câu rằng Giang gia có nữ nhi, nhà nhà đều mong cầu cưới.
Thế nhưng bao lời khen ngợi ấy cũng chẳng đổi được một ánh mắt yêu thích từ Tạ Cảnh Chước.
Trong mắt hắn, những ưu điểm mà người ngoài tán thưởng lại chỉ biến thành hai chữ nhàm chán.
Đêm thành thân năm ấy, hắn uống không ít rượu, vừa bước vào phòng đã tiện tay giật khăn hỷ trên đầu ta xuống rồi nghiêng người quan sát ta thật gần.
Trong đôi mắt còn mang men say ấy, ta nhìn thấy bóng mình căng thẳng đến mức gần như luống cuống.
Hắn nhìn hồi lâu rồi hỏi: "Nàng chính là nữ nhi Giang thị mà mẫu thân cùng cữu cữu ta khen đến tận trời đó sao?"