Hàng mi rủ xuống, dịu như cánh bướm gần ngọn nến.
Trong lòng ta bỗng có thứ gì đó vỡ òa.
Ta hiểu rồi.
Cảm giác này chính là yêu.
Không còn nhịn được, ta lại lao vào lòng hắn.
Lần này khóc thành tiếng.
Yến Kinh Xuân ôm lấy ta.
Sau một lúc rất lâu, hắn mới thấp giọng kể.
"Ta sinh ở vùng loạn ngoài Tây Bắc."
"Cha mẹ và người thân đều lần lượt mất trước mắt."
"Ta từng sống bằng cách xin từng miếng ăn."
"Sau này vì muốn báo thù, ta theo lão tướng quân, rồi nhận người làm nghĩa phụ."
"Lão tướng quân đã cho ta một mái nhà, cho ta đường sống."
"Nhưng những năm đầu ta vẫn oán trời."
"Ta nghĩ vì sao người khác có thể sống yên ổn, còn ta từ nhỏ đã phải mất tất cả."
Hắn cúi đầu chạm nhẹ lên tóc ta.
"Đến khi gặp nàng, ta mới biết trời vẫn từng thương ta."
"Nếu những năm tháng trước đều phải đổi để đời này gặp được nàng, vậy thì ta cũng chẳng còn gì để trách nữa."
Một nữ t.ử lớn lên giữa vô số lễ giáo của Giang thị, ngay cả nói lớn một câu cũng phải nghĩ trước sau, cuối cùng đã dám đứng trước thiên t.ử xin hòa ly.
Sau đó lại dám tự mình nói thích một người vốn được gọi là tiểu cữu cữu.
Yến Kinh Xuân hiểu nàng đã phải dùng hết bao nhiêu dũng khí.
Và chỉ vì nàng dành phần dũng khí hiếm hoi ấy cho hắn, hắn cảm thấy cả đời này đã đủ.
Ngày chúng ta rời kinh để về Tây Bắc, rất nhiều người đến tiễn.
Các muội muội chuẩn bị hết món này tới món khác, cuối cùng chất đầy cả một xe.
Tới lúc chia tay vẫn nắm tay ta không muốn buông.
Kế mẫu cũng xuất hiện.
Bà đưa ta một chiếc hòm.
Mở ra mới thấy bên trong đầy ngân phiếu và châu báu.
Bà nói: "Đây là của hồi môn phụ thân con chuẩn bị lại."
"Ông ấy bảo sau này nghe lời ngoại tổ, nhưng quan trọng nhất vẫn là chăm sóc chính mình."
Ta định không nhận.
Kế mẫu liền nói thêm: "Ông ấy vẫn tự trách."
"Trách mình năm ấy chọn Tạ gia cho con."
"Trách cả chuyện sau khi con trở về còn bắt con quỳ, khiến con thêm một lần chịu khổ."
Ta im lặng hồi lâu.
Cuối cùng nhận chiếc hòm rồi hành lễ.
"Đa tạ phụ thân, mẫu thân."
Khi giao nó cho hạ nhân, ta nhìn thấy Yến Kinh Xuân đang đứng nói chuyện với một người quen.
Là Công Tôn Nghi.
Hóa ra hai người đã quen nhau từ trước.
Công Tôn Nghi thấy ta liền chắp tay.
"Nhị nương t.ử, lâu rồi mới được chính thức gặp mặt."
Hắn quay sang huých Yến Kinh Xuân.
"Ngươi không giới thiệu bằng hữu cũ cho nàng sao?"
Yến Kinh Xuân chỉ hừ một tiếng.
Công Tôn Nghi lập tức tự nói: "Không cần hắn, ta tự giới thiệu."
"Tại hạ Công Tôn Nghi, giang hồ còn có người gọi Công Tôn Thắng."
"Trước đây ta từng làm quân sư cho Tiểu Yến tướng quân ở Tây Bắc."
"Lần đầu hắn đ.á.n.h sơn trại thổ phỉ mà thắng lớn, công đầu phải kể tới kế Cúc hoa tiềm long pháp của ta."
Ta nghe cái tên kỳ quái, không nhịn được hỏi: "Cúc hoa tiềm long pháp là gì?"
Công Tôn Nghi lập tức đắc ý phe phẩy quạt.
"Chính là từ nhà xí của bọn thổ phỉ lẻn..."
Chưa nói hết, Yến Kinh Xuân đã bịt miệng hắn.
"Loại kế sách mất mặt ấy mà ngươi còn đem khoe?"
Hắn quay sang thị vệ.
"Lôi người đi."
Công Tôn Nghi cứ thế bị kéo khỏi chỗ.
Ta còn chưa kịp nói lời từ biệt đã được Yến Kinh Xuân đỡ lên xe ngựa.
Bánh xe lăn qua đường lớn.
Bụi phía sau dâng lên thành từng lớp.
Chiếc xe mang chúng ta dần biến mất giữa sắc xanh đầu xuân.
Tạ Cảnh Chước chạy tới cổng thành quá muộn.
Người còn lại ở đó chỉ có Công Tôn Nghi.
Hắn lập tức lao tới.
"Giang Thức Tuyết đâu?"
Hai mắt đỏ ngầu, bàn tay túm cổ áo đối phương.
Công Tôn Nghi vẫn rất bình tĩnh.
"Nàng vừa đi cùng Yến Kinh Xuân."
Tạ Cảnh Chước gằn giọng: "Ta đã bảo ngươi giúp giữ nàng lại!"
Công Tôn Nghi nhìn hắn hồi lâu rồi hỏi: "Ngươi thật sự cho rằng nàng rời đi chỉ vì ta không chịu giữ sao?"
Hắn gạt tay Tạ Cảnh Chước xuống.
"Ba năm thành thân, ngươi có bao nhiêu cơ hội để nói rõ lòng mình?"
"Bao nhiêu lần có thể bắt đầu lại?"
"Nhưng ngươi chẳng làm lần nào."
"Ngươi quá coi trọng chút kiêu ngạo của mình, tới mức đem chân tâm người khác ra giẫm."
"Không có ai trên đời này sinh ra để mãi đứng đó đợi một người."
"Thứ đang ở trong tay mà không biết quý trọng, đến lúc mất rồi mới muốn giành lại..."
"Muộn lắm."
"Và cũng chẳng còn tư cách."
Công Tôn Nghi chỉnh lại cổ áo rồi bỏ đi.
Tạ Cảnh Chước đứng một mình dưới cổng thành.
Trước mắt chỉ còn con đường dài cùng bóng cây bị gió lay.
Người hắn muốn giữ đã đi quá xa.
Càng gần Tây Bắc, ta lại càng bất an.
Ta chưa từng gặp ngoại tổ phụ.
Không biết người có thật lòng thích một đứa cháu chỉ nghe tên suốt nhiều năm hay không.
Càng không biết người sẽ nghĩ thế nào về chuyện giữa ta và Yến Kinh Xuân.
Yến Kinh Xuân nhận ra ta căng thẳng.
Hắn không hỏi ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chỉ tiện tay ngắt một chiếc lá, gấp lại rồi đặt lên môi.
Một khúc nhạc từ chiếc lá nhỏ vang lên.
Có nét khoáng đạt của Tây Bắc, nhưng bên dưới lại cất một nỗi buồn rất sâu.
Ta nghe một lúc.
Hắn mới nói: "Khúc này do lão tướng quân viết."
"Mỗi năm tới ngày giỗ mẫu thân nàng, ông ấy sẽ thổi nó."
"Rồi một mình ngồi ngoài sân suốt cả ngày."
"Có lần người nói sợ nếu nữ nhi trở về Tây Bắc tìm cha mà lại không nhìn thấy cha ở nhà."
Yến Kinh Xuân nhìn ta.
"Ông ấy còn nhớ mẫu thân nàng đến vậy."
"Đứa con duy nhất nàng để lại, sao ông ấy có thể không thương?"
Cổ họng ta nghẹn lại.
Ta tựa vào lòng hắn.
"Nhưng nếu ngoại tổ không đồng ý chuyện của chúng ta thì sao?"
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Yến Kinh Xuân đáp ngay: "Sẽ không."
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Hắn nói như thể đó là chuyện rất bình thường.
"Ngay lúc nghe tin nàng hòa ly, ta đã nói rõ với lão tướng quân rằng ta muốn cưới nàng."
Tim ta lập tức đập nhanh.
"Ngoại tổ nói gì?"
"Chẳng nói gì."
"Hắn cầm roi lên đ.á.n.h ta."
Ta tròn mắt.
Yến Kinh Xuân lại nói nhẹ như đang kể chuyện người khác.
"Đánh tới khi người hết sức, ta vẫn không đổi ý."
"Cuối cùng lão tướng quân hết cách, chỉ bảo ta mau cút về kinh hỏi xem nàng có chịu hay không."
Ta lập tức kéo áo hắn.
"Chàng bị đ.á.n.h thật sao?"
Yến Kinh Xuân nắm cổ tay ta lại.
Vành tai hơi đỏ.
"Nàng đang làm gì?"
"Ta xem thương tích."
Ta sốt ruột tới mức mắt cũng đỏ.
"Ngoại tổ là võ tướng."
"Roi của người nhất định rất nặng."
Yến Kinh Xuân bật cười, kéo ta ngồi lại.
"Đã qua lâu rồi."
"Vết thương cũng lành."
Ta không tin.
"Tây Bắc lạnh như vậy, đâu thể khỏi nhanh."
"Cho ta nhìn."
Hắn bất lực nhìn ta một lúc.
Cuối cùng đành quay lưng, nâng vạt áo lên.
Lưng Yến Kinh Xuân phủ đầy sẹo.
Có vết đã bạc màu từ nhiều năm trước.
Có vết vẫn còn sắc hồng.
Mấy đường sâu chạy từ vai xuống tận eo, nhìn thôi cũng biết lúc mới bị thương đau đến mức nào.
Ta đưa ngón tay chạm rất khẽ.
"Còn đau không?"
Vành tai hắn lập tức đỏ hơn.
Giọng cũng trầm xuống.
"Trước khi nàng chạm thì không đau."
"Giờ lại thấy trong lòng cứ ngứa."
Ta hoảng hốt rút tay.
"Vậy ta không đụng nữa."
Yến Kinh Xuân buông áo xuống rồi xoay người.
Không nói gì, hắn kéo ta vào lòng.
Mặt vùi bên cổ.
Hơi thở không còn đều.
Ta tưởng mình thật sự làm hắn đau.
"Sao vậy?"
"Vết thương khó chịu à?"
Hắn ngẩng đầu.
Mày hơi nhíu.
"Không phải."
"Chỉ là ta cũng không biết mình bị làm sao."
"Trong người có chút khó chịu."
"Nhưng..."
"Muốn ôm nàng."
Hắn nói câu cuối rất nhỏ, giống chính mình cũng chẳng hiểu.
Ta lại dường như hiểu.
Ta nghiêng người.
Khẽ hôn lên bên môi hắn.
Sau đó mặt nóng đến mức không dám nhìn lâu.
"Thế này có dễ chịu hơn chưa?"
Yến Kinh Xuân hoàn toàn cứng người.
Rồi gương mặt từng bị gió cát Tây Bắc mài giũa đến lạnh lùng bắt đầu đỏ lên.
Trước tiên là tai.
Sau đó tới má.
Cuối cùng đỏ cả xuống cổ.
Nhìn hắn lúc ấy, ta bỗng thấy thiếu niên của nhiều năm về trước trở lại.
Ngày đó giữa chúng ta có một cánh cửa và một tấm rèm mỏng.
Ngoài sân cây cối xanh rợp.
Hải đường nở đầy.
Một thiếu niên sáng sủa luôn nghĩ đủ cách chỉ để nhìn thấy ta cười.
Bây giờ hắn vẫn ở đây.
Còn sau lưng hắn là cả một mùa xuân rộng lớn.
Mùa xuân ấy cuối cùng cũng thuộc về ta.
Cho dù trước mặt có thiên quân vạn mã, cũng chẳng còn gì có thể ngăn ta bước tới.
HẾT.