Mang Cả Mùa Xuân Vượt Ngàn Dặm

Chương 3



Chuyện này nếu bị người ngoài biết được, cuối cùng chẳng ai trong ba người chúng ta có được thể diện.

 

Tạ Cảnh Chước vừa nghe lời từ chối, sắc mặt lập tức lạnh xuống.

 

Hắn hừ một tiếng: "Cho nàng thì không biết nhận."

 

Sau đó hắn nắm tay Hồng Lý, chẳng quay đầu mà trở về phòng.

 

Đêm khuya, gian phòng của ta yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng tim đèn khẽ nổ.

 

Ánh lửa chỉ nhỏ như hạt đậu, lúc sáng lúc tối, khiến cái bóng gầy in xuống nền gạch cũng chao nghiêng theo.

 

 

Nhìn bóng mình trong ánh sáng mờ, ta chợt có cảm giác như Hằng Nga một mình rời khỏi nhân gian, bay về nơi Quảng Hàn lạnh lẽo.

 

Nguyệt nhi ngồi cạnh, thấy ta vuốt những chiếc lá tuyết lan đang mất dần sức sống thì lo lắng hỏi: "Phu nhân, nó còn nở được không?"

 

Ta nhìn những nụ hoa im lìm, cuối cùng chỉ lắc đầu.

 

"Ta cũng chẳng biết."

 

Đã tới đúng mùa, song tuyết lan vẫn không có dấu hiệu muốn bung cánh.

 

Trong khoảnh khắc ấy, lời của người năm xưa lại hiện lên trong trí nhớ.

 

"Nếu có một năm tuyết lan không chịu nở, nàng cứ gửi thư cho ta."

 

Ta đã chờ một lý do để viết thư cho hắn quá lâu.

 

Thế nhưng đến khi lý do ấy thật sự xuất hiện, ta lại vừa mong hoa đừng nở, vừa sợ nó thật sự sẽ tàn.

 

Bởi dù sao, đây cũng là thứ hắn đã từ Tây Bắc gửi tới cho ta.

 

Ta không nỡ để món quà ấy c.h.ế.t đi.

 

Ba năm trước, mỗi độ đến mùa, tuyết lan đều nở rất đẹp.

 

Hoa xanh rực trong đêm, nhìn từ xa như một đốm lửa lam nhỏ bé nhưng bền bỉ.

 

Đến năm thứ tư sau ngày Yến Kinh Xuân trở về Tây Bắc, cũng là năm thứ tư ta làm thê t.ử Tạ Cảnh Chước, nó cuối cùng không nở nữa.

 

Và ta chợt nghĩ, vậy là mình có thể viết cho hắn rồi.

 

Đêm ấy, đợi Nguyệt nhi ngủ say, ta mới lặng lẽ ngồi trước án thư, tự tay trải giấy rồi mài mực.

 

Nhưng khi nhấc b.út, cổ tay lại run đến mức gần như không điều khiển nổi.

 

Một cây b.út vốn nhẹ tênh, vào lúc ấy lại nặng như đang treo cả ngàn cân do dự.

 

Ta viết được ba chữ "Yến Kinh Xuân", nhìn một lúc rồi lập tức vò bỏ.

 

Bao năm không gặp, ta còn gọi hắn thẳng tên như thế liệu có quá đường đột?

 

Ta lấy tờ giấy khác, ngồi rất lâu vẫn chưa nghĩ được nên bắt đầu bằng lời nào.

 

Đúng lúc đó, từ viện bên cạnh truyền sang những âm thanh ái muội.

 

Tay ta dừng giữa không trung.

 

Tạ Cảnh Chước quả nhiên chẳng biết kiêng dè, ngay ngoài viện cũng...

 

Ta không muốn nghe thêm, liền đứng dậy đóng c.h.ặ.t cửa sổ.

 

Thế nhưng vừa trở về bàn, bên ngoài lại có người gõ cửa.

 

"Vương phi, vương gia mời người qua."

 

Tạ Cảnh Chước hiếm khi chủ động tìm ta, mà mỗi lần như vậy thường chẳng mang theo chuyện dễ chịu gì.

 

Khi ta tới nơi, hắn đang lười nhác ngồi cùng Hồng Lý.

 

Hắn chỉ vào một chiếc bình trắng rồi nói: "Bản vương vừa bảo người tìm được thứ này, nàng xem có hợp mắt không."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Giọng hắn còn khàn, trên người hai người chỉ khoác hờ chăn, không cần nghĩ cũng biết trước đó đã xảy ra chuyện gì.

 

Ta không nhìn lâu, chỉ lướt mắt qua bình ngọc rồi hành lễ.

 

"Đa tạ vương gia, nếu đã không còn việc khác, thiếp xin trở về."

 

Ta vừa xoay người, giọng hắn lập tức lạnh đi.

 

"Ai cho nàng đi?"

 

Ta đành dừng lại.

 

Ngay sau đó, những tiếng động ái muội lại vang lên phía sau.

 

Ta quay lưng về phía họ, toàn thân cứng ngắc.

 

Hồng Lý nũng nịu trách: "Vương gia thật biết bắt nạt người, làm thiếp đau rồi, bên ngoài lại lạnh, thiếp muốn vào trong."

 

Tạ Cảnh Chước cười chiều chuộng: "Đúng là được một tấc lại muốn một thước."

 

Sau lưng ta có tiếng y phục khẽ động.

 

Khi đi ngang, bước chân Tạ Cảnh Chước dường như chậm lại đôi chút.

 

Sau đó cánh cửa đóng sầm.

 

Khoảng sân rộng chỉ còn mình ta đứng dưới gió đêm.

 

Tạ Cảnh Chước vốn tưởng cố ý làm như vậy trước mặt Giang Thức Tuyết sẽ khiến lòng mình dễ chịu.

 

Thế nhưng khi thật sự nhìn nàng bình tĩnh đến mức dường như chẳng có liên quan gì tới hắn, hắn lại thấy bực bội hơn.

 

Bạn bè hắn thường than rằng trong nhà có một "hổ cái son phấn", chỉ cần phu quân trò chuyện lâu thêm vài câu với nữ nhân khác cũng đủ làm cả phủ long trời lở đất.

 

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

Giang Thức Tuyết lại chưa từng như vậy.

 

Nàng chưa bao giờ hỏi hắn đi đâu, gặp ai, càng chẳng từng ngăn hắn bước vào hoa lâu.

 

Đêm tân hôn nàng tránh hắn.

 

Vì tức giận, hắn liền cố ý lạnh nhạt nàng suốt ba năm, chẳng chịu viên phòng, còn ngày ngày ra ngoài tìm vui.

 

Thế nhưng bất kể hắn trở về muộn đến mức nào, trong viện nàng vẫn luôn có một ngọn đèn sáng.

 

Hắn vì Hồng Lý mà làm hết chuyện này tới chuyện khác, nhiều việc rõ ràng đủ khiến bất kỳ chính thê nào nổi giận, song Giang Thức Tuyết vẫn chẳng ghen cũng chẳng trách.

 

Ngay cả khi hắn cố tình thân mật với Hồng Lý trước mặt nàng, nàng vẫn chỉ im lặng.

 

Tạ Cảnh Chước càng nghĩ càng thấy trong lòng không thoải mái.

 

Khắp kinh thành có vô số cô nương từng nhìn hắn với ánh mắt ái mộ.

 

Duy nhất Giang Thức Tuyết dường như chưa từng thật sự nhìn hắn như thế.

 

Mang theo tâm trạng ấy, hắn ra ngoài uống rượu cùng bằng hữu.

 

Người ngồi đối diện cười nói: "Ngươi có chính thê hiền đức, lại ôm được mỹ nhân trong lòng, sao còn mang bộ mặt như vừa mất thứ gì vậy?"

 

Tạ Cảnh Chước không trả lời ngay.

 

Ai ở thượng kinh cũng biết Giang Thức Tuyết đoan trang đến mức nào.

 

Nàng đối diện người ngoài ra sao thì khi ở trước mặt hắn cũng y hệt như thế, lúc nào cũng bình ổn, lễ độ, chẳng để lộ chút cảm xúc dư thừa.

 

Nhưng trước khi hai người thành thân, hắn từng tình cờ thấy nàng có dáng vẻ khác.

 

Chính vì vậy, hắn càng khó chịu.

 

Cuối cùng hắn nói: "Ta nghi nàng căn bản không thích ta, dù ta có làm gì, nàng cũng chẳng tức giận, càng chẳng ghen."