Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế

Chương 109



Tần Tiểu Vi: "A Hà, mình đổi chỗ khác tiếp tục bày sạp, cậu có muốn về trường ăn cơm không?"

Đoạn Hà lắc đầu: "Không cần đâu, mình có mang bánh quy năng lượng qua đây, buổi trưa mình ăn bánh quy năng lượng là được rồi! Cậu có muốn về ăn cơm không?"

Tần Tiểu Vi: "... Mình cũng mang bánh quy năng lượng ra ngoài."

Các cô thu dọn đồ đạc, Tần Tiểu Vi lái xe đến quảng trường trước cửa trung tâm thương mại.

Không có sự hỗ trợ của các loại ẩm thực, độ nổi tiếng của trung tâm thương mại không bằng trước kia, nhưng người ra vào trung tâm thương mại vẫn nhiều hơn bên phố ăn vặt. Việc buôn bán của Tần Tiểu Vi tốt hơn rất nhiều, chỉ trong nửa tiếng ngắn ngủi, một thùng bỏng ngô cô mang ra đã được dọn sạch.

Nhìn thấy việc buôn bán của cô tốt lên, Đoạn Hà lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, Tần Tiểu Vi mang nhiều thùng hàng ra ngoài như vậy, cô ấy thật sự sợ cô bán không hết bị ế trong tay.

Thấy bên này dường như thực sự rất an toàn, Đoạn Hà mới yên tâm rời đi.

Sau khi Đoạn Hà đi, Tần Tiểu Vi cũng thở phào nhẹ nhõm — Đoạn Hà ở bên cạnh nhìn, cô không tiện lấy bỏng ngô từ trong không gian ra bổ sung hàng.

Việc buôn bán ngày thứ bảy rất không tồi, có thể là vì đồ ăn vặt bên ngoài quá ít, đơn giá của bỏng ngô lại không cao, rất nhiều người đến dạo trung tâm thương mại, cho dù không xem phim, đi ngang qua cũng sẽ mua một hộp bỏng ngô.

Vì cô luôn lén lút thêm bỏng ngô vào thùng, để không gây nghi ngờ, buổi chiều Tần Tiểu Vi đã đổi mấy chỗ bày sạp.

Mặc dù chào mời khách hơi tốn giọng, nhưng cảm giác luôn có tiền vào tài khoản thực sự quá sướng, cô luôn ở bên ngoài đến hơn tám giờ tối mới lái chiếc xe ba gác điện về chung cư.

Sau khi về nhà, cô tính toán thu nhập ngày hôm nay, hôm nay cô tổng cộng bán ra được hơn một ngàn hộp bỏng ngô, chỉ trong một ngày hôm nay đã kiếm được hơn một vạn.

Sinh hoạt phí cô tiêu trong tháng này, chỉ trong một ngày hôm nay đã kiếm lại được rồi, còn có dư.

Tần Tiểu Vi: Không tồi! Không tồi! Nhân lúc các sạp đồ ăn vặt khác vẫn chưa mọc lên, ngày mai tiếp tục!

Ngày hôm sau, cô vẫn hơn chín giờ ra khỏi nhà, lái xe ba gác lượn lờ quanh các trung tâm thương mại, công viên. Nếu bỏng ngô trong thùng bán hết cần bổ sung hàng hoặc là bảo vệ đuổi người, cô liền đổi chỗ khác tiếp tục bày sạp.

Tuần này đã ăn sáu bữa bánh quy năng lượng rồi, trưa nay không có người khác ở đây, cô không muốn gặm bánh quy năng lượng, lúc nấu cơm tối qua đã chuẩn bị thêm một phần cơm hộp.

Sau khi đợt người qua lại buổi trưa này đi qua, Tần Tiểu Vi tìm một chỗ râm mát trước cửa công viên để đỗ xe ba gác điện.

Mặc dù mới đầu tháng tư, nhưng nhiệt độ mấy ngày gần đây lại không thấp, ngày nào cũng nắng to, nhiệt độ hôm nay là 26—32℃, phơi nắng bên ngoài cả một buổi sáng, lưng Tần Tiểu Vi đã sắp ướt đẫm mồ hôi rồi.

Thời tiết mấy ngày nay khiến cô có ảo giác như đã vào hè.

Cô mượn sự che chắn của chiếc thùng trên xe, lấy phần cơm hộp chuẩn bị tối qua từ trong nhà kho ra.

Hộp cơm có ba tầng, một tầng là cơm trắng, một tầng là cà chua xào trứng, còn có một tầng là cà rốt xào thịt xông khói. Ngoài ra, trong nhà kho còn có một hộp dâu tây đã rửa sạch, đó là trái cây tráng miệng cô chuẩn bị cho mình.

Có thể nói là khá phong phú rồi!

Cô đang cúi đầu và cơm, trước mặt đột nhiên đổ xuống một bóng râm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Bà chủ, cho hai hộp bỏng ngô." Bên tai truyền đến một giọng nam trầm thấp.

"Ồ, vâng!" Tần Tiểu Vi vội vàng bỏ bát đũa xuống, lấy túi đựng bỏng ngô, "Tổng cộng hai mươi tư, quét mã hay trả tiền mặt..."

Sau khi nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông, giọng nói của Tần Tiểu Vi khựng lại.

Là người đàn ông nhận nuôi Hương Tràng lần trước, cô dời tầm mắt xuống, nhìn thấy con Labrador đang điên cuồng vẫy đuôi dưới chân anh ta, con Labrador đang chằm chằm nhìn hộp cơm của cô chảy nước dãi.

So với lần trước, con Labrador lại gầy đi một vòng, trông có tinh thần hơn.

Chiếc áo vest nó mặc trên người và kiểu dáng Tần Tiểu Vi nhìn thấy trên hành lang lần trước là cùng một kiểu, chỉ là màu sắc của áo vest đã đổi thành màu đen, trên áo vest có ba chiếc "ba lô" to hơn cả nắm đ.ấ.m của người đàn ông trưởng thành, một chiếc ba lô đựng một chai nước, còn có hai chiếc ba lô nhỏ căng phồng, không biết đựng thứ gì.

Sao lại gặp nữa rồi? Ninh Thị lớn như vậy, cô đều đã chạy xa thế này rồi, bày cái sạp, vậy mà còn có thể gặp người quen...

"Trả qua rồi." Giọng nói của Lục Trú cắt ngang dòng suy nghĩ của Tần Tiểu Vi.

"Vâng, ngon miệng hoan nghênh lần sau lại đến..." Tần Tiểu Vi thành thạo đáp lại một câu.

Lục Trú lại không vội rời đi, anh ta chỉ vào hộp cơm của Tần Tiểu Vi: "Tiện cho hỏi, thịt xông khói của cô mua ở đâu vậy?"

Tần Tiểu Vi: "Ờ... trước đó mua trên App Đồng Thành, anh muốn mua cho Hương Tràng ăn sao? Thịt xông khói nhiều dầu nhiều mỡ, không thích hợp cho ch.ó ăn đâu!"

Không biết nghĩ đến điều gì, cô lại bổ sung thêm một câu: "Chúng ta trước đây từng gặp nhau ở Đại học Q, lúc đó anh còn định nhận nuôi Hương Tràng mà..."

Lục Trú cúi đầu nhìn con Labrador dưới chân, gật đầu: "Tôi biết... Thương nhân bán thịt xông khói tên là gì?"

Anh ta đã mở App Đồng Thành ra.

Tần Tiểu Vi: "..." Không phải đã nói là không thích hợp cho ch.ó ăn sao? Sao còn hỏi?

Cô chỉ có thể căng da đầu mở điện thoại của mình ra, giả vờ giả vịt lướt lịch sử một lúc, mới trả lời: "... Người đó có thể là bị tố giác rồi, tài khoản đã không còn nữa!"

Tần Tiểu Vi hơi thấp thỏm, cũng không biết anh ta có tin hay không? Tuy nhiên nhà Lý a di ngay cả trứng cá muối tươi cũng có, trong mắt những người có tiền như họ, cô mua chút thịt xông khói trên App Đồng Thành, chắc cũng không kỳ lạ đâu... nhỉ?

Lục Trú nhíu mày, lại hỏi: "Không có phương thức liên lạc nào khác sao? Tôi nhớ trên APP không thể giao dịch."

Tần Tiểu Vi tiếp tục nói bừa: "Không có, chúng tôi giao dịch trực tiếp, anh ta giao đến cho tôi."

Lục Trú cất điện thoại đi, không hỏi thêm gì nữa, trực tiếp kéo dây dắt ch.ó rời đi.

Con Labrador bên cạnh anh ta cũng giống như lần trước, vẫn là ba bước quay đầu lại một lần, đi vô cùng không tình nguyện.