Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế

Chương 114



Trên mạng thậm chí bắt đầu lan truyền "thuyết tận thế", nói trận mưa bão toàn cầu trước đó chính là sự khởi đầu của tận thế... Tuy nhiên kiểu ngôn luận này, cơ bản vừa đăng lên đã bị quản trị viên xóa bỏ.

Trên mạng còn có người đồn rằng, lúc nước vừa rút, chính phủ đã bắt đầu tổ chức cho nông dân các nơi tiến hành công tác phòng chống hạn hán...

Vì đủ loại biến hóa này, không ít người dân bình thường bắt đầu có cảm giác khủng hoảng, bắt đầu tìm cách trữ nước trữ vật tư.

Tần Tiểu Vi cũng có chút bất an, nhưng nghĩ đến vật tư trong không gian, cô lại tràn đầy niềm tin vào tương lai.

Cô đã chuẩn bị nhiều như vậy, còn có một không gian nông trại, cho dù thật sự giống như cô suy đoán, cô cũng có thể sống rất tốt.

Cư dân mạng vui tính ở khắp nơi còn tự phát tổ chức một cuộc "thi rán trứng" — trong điều kiện không bật lửa, xem ánh nắng ở nơi nào nướng chín trứng ốp la trước.

Nhà nước thực thi điều luật mới, sau này những vụ án cướp bóc, bạo lực gây thương tích đều sẽ bị xử nặng — những điều lệ này thực ra lúc nước vừa rút đã có rồi, nhưng một bộ luật từ lúc ban hành đến khi thực thi cần có thời gian, nên mới kéo dài đến tận bây giờ.

Đến cuối tuần, Tần Tiểu Vi vẫn như cũ ban ngày ở nhà nghỉ ngơi, chập tối dọn hàng.

Thứ Bảy, sau khi bán hết bỏng ngô trên xe ở quảng trường cổng công viên, cô định giống như tuần trước, tìm một con hẻm vắng vẻ gần đó để bổ sung hàng, rồi tiếp tục quay lại bán.

Nhưng khi cô từ trong hẻm đi ra, lại phát hiện đầu hẻm có một chiếc ô tô màu đen đỗ chắn ngang, bịt kín lối ra.

Một người đàn ông mặc áo ngắn tay quần dài mở cửa xe, bước xuống.

Là chủ nhân mới của Hương Tràng, người hàng xóm mới của cô.

Tần Tiểu Vi:?

Cô có chút ngơ ngác, không hiểu anh ta chặn ở đây làm gì, giữa hai người họ... hình như đâu có giao tập gì nhỉ?

Tần Tiểu Vi không nói gì, hai người giằng co trong con hẻm.

Một lúc sau, Lục Trú mở miệng phá vỡ sự im lặng: "Tần Tiểu Vi, cô có một không gian đúng không?"

Tuy là câu nghi vấn, nhưng anh ta lại dùng giọng điệu khẳng định.

Tần Tiểu Vi:!

Sao anh ta biết được? Cô để lộ sơ hở ở đâu?

Lục Trú bước tới vài bước, một tay giữ lấy tay lái xe ba bánh điện, anh ta cúi người nhìn vào mắt cô, hạ thấp giọng nói: "Gần đây cô tích trữ rất nhiều vật tư, cô hẳn đã nhận ra rồi, thời tiết hiện tại không bình thường..."

Đèn đường ngoài đường lớn vẫn chưa sửa xong, trong hẻm chỉ có đèn trước của xe ba bánh điện sáng, khuôn mặt Lục Trú một nửa chìm trong bóng tối, Tần Tiểu Vi không nhìn rõ toàn bộ biểu cảm của anh ta, chỉ thấy khóe môi anh ta nhếch lên nụ cười, con mắt trái nhìn chằm chằm vào cô khiến cô bất giác liên tưởng đến loài sói đang săn mồi trong thế giới động vật, đầy tính xâm lược.

Móng tay cô bấm vào lòng bàn tay, cố gắng giữ bình tĩnh: "Tôi không biết anh đang nói gì!"

Lục Trú: "Tuy cô luôn rất cẩn thận, nhưng thực ra cô có rất nhiều sơ hở. Ví dụ như cô nói với Lý a di rằng bỏng ngô và bánh mì của cô là nhập từ chỗ chú, nhưng trong hồ sơ hộ khẩu của cô, căn bản không có người chú nào cả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Lúc tin tức cảnh báo còn chưa đưa ra, thuyền bè trên thị trường đã là vật tư bị kiểm soát, không có chút quan hệ thì không thể nào kiếm được, nhưng cô là một đứa trẻ mồ côi, lại có thể kiếm được một chiếc thuyền phao ngay ngày đầu tiên mưa tạnh... Thú vị hơn là, tôi đã kiểm tra camera giám sát, cô căn bản chưa từng mang thuyền phao về nhà."

Anh ta lại chỉ vào thùng xe ba bánh điện: "Xe ba bánh của cô rõ ràng một lần chỉ chở được hai ba trăm hộp bỏng ngô, nhưng một ngày cô lại có thể bán được cả ngàn hộp... Vừa rồi ở quảng trường ngoài công viên nhân dân, hàng của cô hẳn là đã bán hết rồi nhỉ? Nhưng bây giờ, trong xe lại đầy ắp hàng, số hàng này ở đâu ra? Khó đoán quá đi!"

Miệng anh ta nói "khó đoán quá đi", nhưng trên mặt lại viết đầy vẻ chắc chắn, rõ ràng là vô cùng khẳng định Tần Tiểu Vi có một không gian.

Giống như một con mèo đang vờn chuột.

Lục Trú: "Cô còn rất nhiều sơ hở, còn muốn tôi nói tiếp không?"

Thấy sắc mặt trắng bệch của Tần Tiểu Vi, anh ta cười một cái: "Sợ rồi? Đừng lo, chỉ cần cô chịu làm việc cho tôi, những dấu vết này, tôi đều có thể giúp cô xóa sạch! Cô không phải đang lo lắng về tình hình thế giới trong tương lai sao? Tôi còn có thể nói cho cô biết, tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, để cô tránh được những nguy hiểm đó... Cô!"

Lời anh ta còn chưa nói hết, Tần Tiểu Vi đã mở kho, lấy ra một viên gạch nhanh như chớp phang cho anh ta một cú vào đầu.

Nhìn người đàn ông mềm nhũn ngã xuống đất, Tần Tiểu Vi mới nhảy xuống xe ba bánh, hung hăng đá anh ta mấy cái để xả giận.

Tần Tiểu Vi: "Nói nhiều thế làm gì, không biết phản diện thường c.h.ế.t vì nói nhiều sao?"

Mẹ kiếp, nửa đêm nửa hôm bỗng nhiên nhảy ra uy h.i.ế.p cô một trận, còn bắt cô làm đàn em cho anh ta, tên đàn ông này có bệnh à?

Đá người xong, Tần Tiểu Vi lại thu người vào trong kho.

Cảm ơn tên biến thái lần trước đập cửa nhà cô giữa đêm, khiến cô nghĩ ra 108 cách dùng không gian để đối phó với nguy hiểm...

Tần Tiểu Vi nhìn chiếc ô tô chặn ở đầu hẻm, cô đặc biệt chọn đoạn đường vắng vẻ để bổ sung hàng, ở đây ngay cả đèn đường cũng chưa sửa xong, trên đường cũng không có camera, xe cộ qua lại càng ít đến đáng thương.

Tần Tiểu Vi chống nắp cốp sau trèo ra khỏi hẻm, thấy gần đó không có ai, cô trực tiếp thu cả chiếc ô tô vào trong không gian.

Xảy ra một khúc nhạc đệm nhỏ như vậy, cô cũng chẳng còn tâm trạng bán hàng, kiểm tra lại dấu vết hiện trường xong, Tần Tiểu Vi trực tiếp lái xe ba bánh điện về chung cư.

Về đến nhà, cô bỏ đồ xuống rồi vào không gian.

Có lẽ cú đập gạch kia quá mạnh, lúc Tần Tiểu Vi thả người từ trong kho ra, anh ta vẫn đang hôn mê.

Cô đưa tay thăm dò hơi thở của anh ta, thấy anh ta vẫn còn thở, Tần Tiểu Vi mới thở phào nhẹ nhõm.

Tuy đã dùng sâu bọ thử nghiệm rồi, nhưng đây là lần đầu tiên chứa người sống trong kho, cô thật sự sợ người bỏ vào đó sẽ c.h.ế.t mất!

Tần Tiểu Vi tìm dây thừng, trực tiếp trói người lại.

Nghĩ đến tình tiết nhân vật chính trong phim dùng lưỡi d.a.o lam hay đạo cụ nhỏ trên người để trốn thoát, Tần Tiểu Vi còn lục soát người anh ta, sau đó... cô tìm thấy một khẩu s.ú.n.g ở sau thắt lưng anh ta, một con d.a.o găm buộc ở đùi, và hai lưỡi d.a.o lam trong giày.