Trong mắt Lục Trú lóe lên tia gì đó, anh ta mở miệng thăm dò: "Cô không sợ tôi lái thuyền chạy mất? Ví dụ như, băng qua vùng biển này, đến một nông trại khác..."
Tần Tiểu Vi trợn trắng mắt: "Anh có thể thử xem!"
Trên thuyền không nước không thức ăn, không có cần câu mua trong cửa hàng, dưới biển càng là cái rắm cũng không câu được, anh ta nếu đi thuyền chạy, kết quả chỉ có thể là c.h.ế.t đói c.h.ế.t khát trên biển.
Cô cũng không cần xoắn xuýt nên xử lý anh ta thế nào nữa!
Cuối cùng, Lục Trú chọn một ngôi nhà mái gấp cao hai tầng, ngôi nhà chỉ có hai phòng trên dưới, nhưng tầng hai có một ban công rất lớn, đứng ở ban công hóng gió ngắm biển đều rất thoải mái.
Trong nhà chỉ có giường và một số đồ nội thất đơn giản, Tần Tiểu Vi bèn đến nơi mình chứa vật tư tìm cho anh ta chăn và bộ chăn ga gối đệm mới.
Lục Trú xách cái ga giường hoa nhí màu hồng nhạt cô mang đến, ghét bỏ nói: "Cô bắt tôi dùng cái này?"
Tần Tiểu Vi chẳng chiều anh ta chút nào, trực tiếp thu đồ vào trong kho, đổi thành hai cây vải bông chưa cắt: "Không thích? Vậy anh tự khâu tay đi!"
Có cái dùng là tốt rồi, còn chê này chê nọ, uổng công cô còn đặc biệt lấy một bộ mới!
Lục Trú: "Ấy, không phải... Tôi..."
Tần Tiểu Vi phớt lờ vẻ mặt hối hận của anh ta, lại lấy từ trong không gian ra một đống bông còn chưa tách hạt: "Tôi không có gối thừa, anh tự làm cái gối đi!"
Lục Trú không thể tin nổi nhìn cô: "Cô còn bắt tôi bật bông?"
Tần Tiểu Vi: "..."
Tần Tiểu Vi: "Bông này xử lý xong, chắc nhét vào là dùng được nhỉ? Ha ha ha ha ha câu nói vừa rồi của anh có hình ảnh quá! Tôi không nhịn được nữa ha ha ha ha..."
Lục Trú nghiến răng: "Tần! Tiểu! Vi!"
Tần Tiểu Vi cười đủ rồi, lại đợi anh ta trải giường xong, giải quyết xong vấn đề sinh lý, mới xích người lại rời khỏi không gian.
Ngày mai là thứ Hai rồi, ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, lại không có đồng nghiệp lây bệnh cho nhau, cảm cúm của cô đã đỡ hơn nhiều. Nhưng Tần Tiểu Vi vẫn muốn nghỉ ngơi thêm vài ngày, bèn chụp bệnh án bác sĩ đưa cho cô trước đó và một đống t.h.u.ố.c gửi cho quản lý, xin nghỉ với quản lý.
Lo lắng quản lý không duyệt nghỉ, lúc chụp ảnh cô cố ý không chụp vào thời gian.
Vì cột chẩn đoán viết say nắng nhẹ và cảm cúm do virus, quản lý duyệt cho cô nghỉ hai ngày.
Tần Tiểu Vi: Tuyệt quá! Tuần này có thể làm ba nghỉ bốn!
Để điều chỉnh giờ giấc, cô thức đến bảy giờ rưỡi sáng mới nằm lên giường ngủ, không biết ngủ bao lâu, cô bị tiếng hét bên ngoài đ.á.n.h thức!
"Cháy rồi! Cháy rồi!" Cách âm của chung cư rất kém, cho dù cửa sổ đóng kín, Tần Tiểu Vi vẫn nghe thấy tiếng hét bên ngoài.
Cháy rồi? Cháy rồi!
Sau khi ý thức được bên ngoài đang hét cái gì, Tần Tiểu Vi lập tức bật dậy khỏi giường.
Cô không thu dọn đồ đạc, cầm chứng minh thư, điện thoại và t.h.u.ố.c tránh nóng đặc hiệu mới mua mấy hôm trước, tùy tiện làm ướt một cái khăn mặt, bịt mũi miệng rồi lao ra ngoài.
Bên ngoài hỗn loạn, không ít người đều nghe thấy tiếng hét, lúc Tần Tiểu Vi xuống lầu, cầu thang bộ toàn là cư dân chạy xuống lầu, còn có người vừa chạy vừa hét cháy rồi, cố gắng đ.á.n.h thức những cư dân còn đang trong giấc mộng trong tòa nhà...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Họng cứu hỏa ở hành lang đã bị người ta mở ra, có người lắp xong van, nối vòi nước và lăng phun, đang tìm kiếm điểm cháy khắp nơi.
Tần Tiểu Vi không đi thang máy, giống như những người khác, đi cầu thang bộ.
Cô gần như dùng tốc độ nhanh nhất đời này, lúc xuống lầu đều là một bước nhảy hai ba bậc thang.
Nhưng cô rất nhanh phát hiện ra điều không ổn, cháy rồi sao không có khói?
Nhưng mọi người đều đang lao xuống lầu, cô cũng không nghĩ nhiều, đi theo lao ra ngoài.
Có lẽ là tầng trên cháy rồi, lửa có thể chưa lan xuống... mau chạy thôi!
Bây giờ là buổi trưa, bên ngoài đang là lúc mặt trời to nhất, Tần Tiểu Vi vừa lao ra khỏi chung cư, liền cảm thấy từ một cái lò lửa bước vào một cái lò lửa nóng hơn...
Cô dùng tay che trên mắt nhìn quanh bốn phía, mới phát hiện cháy không phải chung cư cô ở, mà là tòa nhà phía xa, ở vị trí này của cô, chỉ có thể nhìn thấy từng đợt khói đen trên không trung.
Tần Tiểu Vi: "..." Dọa c.h.ế.t cô rồi! Tên thần kinh nào hét loạn cháy rồi thế?
Trong tòa nhà không ngừng có người chạy ra, ai nấy đều chạy đến thở hồng hộc, sau khi phát hiện mình bị lừa, ai nấy đều rất tức giận.
"Vừa rồi là ai hét cháy rồi?"
"Tôi ở tầng 14, chắc là tầng trên tôi, tôi nghe thấy tiếng truyền từ tầng trên xuống!"
"Mệt c.h.ế.t tôi rồi! Tôi sắp không thở nổi rồi, bên ngoài sao nóng thế này?"
"..."
Bên ngoài thực sự quá nóng, dép đi trong nhà dưới chân Tần Tiểu Vi lại rất mỏng, cô đứng trên nền xi măng, vậy mà có cảm giác đứng trên tấm sắt đang nung nóng.
Tuy dự báo thời tiết hiển thị nhiệt độ cao nhất hôm nay là 52 độ C, nhưng Tần Tiểu Vi cảm thấy, phơi nắng cả buổi sáng, nhiệt độ trên nền xi măng chắc chắn gần sáu bảy mươi độ rồi, nếu không cũng sẽ không bỏng chân như vậy!
Cô không cùng những người khác thảo luận rốt cuộc là ai đang chơi khăm, mà quay lại chung cư, chuẩn bị leo cầu thang bộ lên — ra ngoài quá vội vàng, cô ngay cả thẻ thang máy cũng không cầm.
Lúc lên lầu, cô còn không quên nhắc nhở những cư dân đang chạy xuống: "Không phải tòa nhà chúng ta cháy đâu, đều về đi! Về đi!"
Đi đi lại lại một chuyến như vậy, lúc Tần Tiểu Vi về đến tầng chín, đã mệt toát một thân mồ hôi.
Nhưng trạng thái hôm nay của cô tốt hơn tối qua nhiều, lên xuống lầu cộng lại mười tám tầng, trạng thái của cô vậy mà cũng chỉ như leo bốn tầng lầu hôm qua.
Xem ra t.h.u.ố.c cô uống hai ngày nay vẫn rất có tác dụng.
Tuy chuyện này chỉ là một trò đùa dai, cũng không phải tất cả mọi người đều bị lừa, nhưng những cư dân bị lừa đều rất tức giận, dù sao họ có người là từ tầng mười mấy hai mươi chạy xuống, trời nóng thế này, một lên một xuống, cảm giác người sắp mệt lả rồi.
Mọi người đều đang tìm kẻ "đầu têu" trong nhóm điểm danh, nhất thời trong nhóm vô cùng náo nhiệt...
Tần Tiểu Vi lúc đầu còn hóng hớt trong nhóm, nhưng rất nhanh, cô đã không còn tâm trạng hóng hớt nữa, vì trong nhóm cùng khóa có người nói cháy là ký túc xá sinh viên Đại học Q! Còn là tòa 2 nữ sát vách tòa 1 của các cô!