Hiệu suất của Lục Trú rất cao, cô chân trước vừa lấy được sổ đỏ, chân sau đã có nhà thiết kế liên lạc với cô.
Nhà thiết kế ở ngay thành phố Ninh, Tần Tiểu Vi trực tiếp lái xe đi tìm cô ấy, trò chuyện với cô ấy mấy tiếng đồng hồ, nói ra nhu cầu của mình.
Vài ngày sau, nhà thiết kế đưa bản vẽ, đội thi công Lục Trú tìm cũng đến rồi.
Về việc lựa chọn thiết bị thể hình, Tần Tiểu Vi còn hỏi ý kiến của Phạm Cẩn, dù sao cô ấy cũng thực tập ở công ty thiết bị thể thao, đối với phương diện này cũng khá hiểu biết.
Giấy phép kinh doanh là nhờ Lục Trú giúp làm, nhưng việc trang trí phòng gym, Tần Tiểu Vi gần như là giám sát toàn bộ quá trình. Đồng thời, cô còn phải tuyển dụng huấn luyện viên thể hình, theo dõi tình hình bên phía La Thanh, nhập hàng...
Bây giờ bên ngoài rất nhiều người thất nghiệp, cộng thêm cô có nhân mạch của Đại học Q, tuyển người không khó, nhưng việc vặt quá nhiều, cô gần như là bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Ngay cả cơm ch.ó của Hương Tràng cũng là luộc qua loa một nồi, nếu không phải đã hứa với Lục Trú không cho ch.ó Labrador ăn Bánh quy năng lượng, cô đều muốn dùng Bánh quy năng lượng cho xong chuyện!
Tuy nhiên cho dù là vậy, lớp quyền anh của cô vẫn không bỏ lại, mỗi ngày lôi đả bất động, cứng rắn vắt ra hai tiếng đồng hồ để tập quyền...
Ngay cả Lục Trú tìm cô thu thập vật tư cũng phải đợi mấy ngày mới đợi được lúc cô rảnh rỗi.
Lục Trú: "Hương Tràng đâu? Thả nó ra đi, hôm nay tôi có thể đưa nó về nhà rồi."
Tần Tiểu Vi trực tiếp thả Hương Tràng ra ghế sau xe. Nhìn thấy cô, Hương Tràng vẫy đuôi định nhào vào cô, lại bị Tần Tiểu Vi dùng tay chặn đầu lại.
Lông của con ch.ó này đặc biệt cứng, lại còn đ.â.m người, dạo này còn hơi rụng lông... Cô không muốn làm dính một thân lông ch.ó.
Tần Tiểu Vi: "Ngoan một chút, ngồi yên!"
"Gâu" Chó Labrador ngoan ngoãn ngồi ở ghế sau, vẫy đuôi nhìn Tần Tiểu Vi, hoàn toàn phớt lờ người chủ là Lục Trú.
Lục Trú: "..."
Anh nghiêng người nhìn về phía ghế sau, đưa tay phải về phía ch.ó Labrador, nghiêm nghị nói: "Hương Tràng, bắt tay!"
Chó Labrador không tình nguyện đặt móng vuốt lên tay anh.
Thấy anh ăn quả đắng, Tần Tiểu Vi vô cùng vui vẻ: "Tôi đã nói rồi mà! Nó ở trong không gian của tôi sắp chơi điên rồi, sắp quên mất người chủ là anh rồi ha ha ha ha ha..."
Lục Trú: "Ngậm miệng!"
Tần Tiểu Vi: "Mau xuất phát đi, lát nữa tôi còn phải đi đàm phán một lô thiết bị thể hình, bận lắm! Không có nhiều thời gian dây dưa với anh..."
Lục Trú ghét bỏ nói: "Không phải đã tìm công ty trang trí cho cô rồi sao? Ném việc cho họ là được rồi! Chuyện gì cũng tự mình làm, cô không thấy mệt à?"
Tần Tiểu Vi: "Thiết bị thể hình họ định không được, tôi muốn thiết bị thể hình chuyên dành cho phái nữ..."
Lục Trú lái xe, đưa Tần Tiểu Vi đến nhà máy lần trước họ từng tới. Giống như lần trước, trong nhà máy vẫn không có ai, nhưng trong sân có thêm vài chiếc xe tải lớn.
Tần Tiểu Vi: “Sao lại đến đây nữa? Nhà máy này là do anh mở à?”
Lục Trú: “Không phải, bố tôi mở.”
Tần Tiểu Vi: “...” Thế thì có khác gì anh tự mở đâu!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lục Trú mở khóa thùng xe phía sau, nói với Tần Tiểu Vi: “Chiếc ngoài cùng bên trái là cho cô, số còn lại là vật tư của tôi, cô nhớ để riêng ra, đừng để lẫn lộn.”
Tần Tiểu Vi nhìn những thùng hàng được xếp ngay ngắn trong thùng xe, có chút khó xử: “Mấy thứ này, hạn sử dụng thế nào?”
Lục Trú: “Không biết, tôi nhờ người thu mua giúp, nhưng chắc đều chưa hết hạn đâu... Sao thế?”
Tần Tiểu Vi: “Trong không gian của tôi thì có chỗ, nhưng đồ để trong không gian, qua hạn sử dụng vẫn sẽ bị hỏng. Những thứ có hạn sử dụng ngắn chỉ có thể để trong nhà kho, nhưng số lượng ô trong nhà kho có hạn, không để được nhiều thùng thế này... Tôi có thể thu trực tiếp cả xe vào nhà kho không?”
Lục Trú gật đầu không chút do dự: “Được, tôi mua thêm vài chiếc mới trả cho tài xế là xong.”
Có lẽ vì mẫu mã của mấy chiếc xe tải này giống nhau, nên sau khi thu xe tải vào nhà kho, chúng lại chỉ chiếm một ô!
Tần Tiểu Vi vô cùng hài lòng với hiệu suất làm việc của Lục Trú. Hai lần thu vật tư này, chỉ tốn chút thời gian đi đường, sau khi đến nơi, cơ bản chỉ mất vài phút là giải quyết xong trận chiến.
Tần Tiểu Vi: “Được rồi, anh đưa tôi đến số 34 đường Thanh Phong ở khu Hồng Phố đi, tôi hẹn người ta bàn chuyện ở đó...”
“Ừ.” Lục Trú đáp một tiếng.
Sau khi lên xe, hai người mới phát hiện, lúc nãy khi Tần Tiểu Vi xuống xe cửa xe chưa đóng c.h.ặ.t, Hương Tràng không biết đã chạy ra khỏi xe từ lúc nào, bây giờ đã không thấy bóng dáng đâu.
Tần Tiểu Vi nhìn nhà máy tối om, có chút chột dạ: “Chó của anh sẽ không chạy mất luôn chứ?”
Lục Trú không trả lời, anh huýt sáo một cái, chú ch.ó Labrador liền chui ra từ trong bóng tối, trong miệng dường như còn ngậm một thứ gì đó...
Hương Tràng đi đến trước mặt Tần Tiểu Vi, nhả thứ trong miệng ra.
Là một chú chim nhỏ màu vàng nhạt, lông rất đẹp, nhưng cánh của nó dường như bị thương, nằm trên mặt đất vỗ vỗ một bên cánh giãy giụa.
Tần Tiểu Vi: “Hương Tràng, đây là con mồi mày tặng tao sao? Tao không ăn chim...”
Lục Trú: “... Đây là bạn nhỏ nó cứu về, nó muốn cô chữa thương cho con chim, không phải bảo cô ăn!”
Hương Tràng sủa “Gâu” một tiếng, dường như đang phụ họa lời Lục Trú.
Tần Tiểu Vi: “...”
Cô nhớ lại một chút, Hương Tràng dường như có “tiền án” cứu động vật nhỏ, trước đó lúc mưa bão, nó còn cứu một con mèo con...
Tần Tiểu Vi có chút khó xử: “Tôi cũng đâu phải bác sĩ thú y, nói chứ bây giờ còn phòng khám thú y nào mở cửa không... Lục Trú, bạn nhỏ mà ch.ó của anh cứu về, nên do anh chịu trách nhiệm chứ?”
Nói đến phía sau, cô dần trở nên hùng hồn.
Lục Trú đau đầu day day mi tâm, anh dạy dỗ con Labrador: “Hương Tràng, tao đã nói chưa, không được nhặt mấy thứ linh tinh về!”
Labrador không thèm để ý đến anh, vẫn nhìn chằm chằm Tần Tiểu Vi.
Bị nó nhìn chằm chằm như vậy, Tần Tiểu Vi bỗng cảm thấy áp lực hơi lớn, cô không nhịn được quay mặt đi, không nhìn vào mắt Hương Tràng.
Cô vào không gian tìm một cái thùng giấy ra, bưng chú chim nhỏ bỏ vào thùng giấy, đặt ở ghế sau xe: “Tôi để đây rồi, cứu hay không tùy anh!”