Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế

Chương 258



Bác bảo vệ tắt đài radio, đẩy gọng kính trên sống mũi: “Là Hương Tràng à, sao hôm nay chiều mày mới đến? Trốn việc không phải thói quen tốt đâu nhé... Cô gái, trước đây chưa gặp cô bao giờ! Cậu thanh niên kia đâu?”

Chó Labrador lại sủa “Gâu” mấy tiếng, dường như đang phản bác rằng mình không trốn việc.

Tần Tiểu Vi: “Chủ của nó đi công tác rồi, Hương Tràng tạm thời gửi ở chỗ cháu.”

Bác bảo vệ: “Cháu đi dọc theo con đường này vào trong, đi thẳng mãi, rồi rẽ phải là thấy chuồng ch.ó. Cháu giao nó cho nữ cảnh sát bên trong là được, sau đó nếu họ đi làm nhiệm vụ sẽ đưa nó theo.”

Tần Tiểu Vi cảm ơn một tiếng rồi dắt ch.ó đi vào.

Phần lớn kiến trúc của đồn cảnh sát đều đã sập, nhưng sân của đồn cảnh sát này rất rộng, trong sân còn đỗ không ít xe cảnh sát. Dù nhà sập, dựng lên mấy bộ nhà container lắp ghép thì cũng không ảnh hưởng đến việc cảnh sát làm việc bên trong.

Chó nghiệp vụ trong chuồng ít hơn cô tưởng tượng rất nhiều, chỉ có ba con. Vì tạm thời không phải đi ngoại cần, ba con ch.ó đều đang tự chơi trong chuồng.

Cả ba con ch.ó nghiệp vụ đều là ch.ó Becgie Đức, trông rất oai phong lẫm liệt.

Sau khi Tần Tiểu Vi giao dây dắt ch.ó cho nữ cảnh sát, cô ấy liền thả ch.ó Labrador vào chuồng chơi cùng chúng.

Tần Tiểu Vi có chút thất vọng, còn tưởng được xem dáng vẻ làm việc của Hương Tràng chứ!

Tên này muốn qua đây làm việc, chẳng lẽ là vì bên này có bạn chơi cùng sao?

Gần đây người trong đồn cảnh sát khá bận, kéo theo giờ giấc đi làm của ch.ó nghiệp vụ cũng trở nên không cố định. Tần Tiểu Vi trò chuyện với nữ cảnh sát phụ trách chăm sóc chúng một lúc, trao đổi phương thức liên lạc. Nữ cảnh sát nói khi nào Hương Tràng tan làm sẽ thông báo cô đến đón.

Cô lại vuốt ve mấy con ch.ó Becgie trông rất nhiệt tình một lúc mới lưu luyến rời đi.

Khi quay lại chung cư, Tần Tiểu Vi phát hiện trước cửa phòng gym có một bé gái gầy gò, bẩn thỉu đang đứng, chính là con gái của tên trộm hôm trước.

Cô bé đứng ở cửa, trân trân nhìn khách khứa ra vào phòng gym.

Tần Tiểu Vi bước vào phòng gym, hỏi lễ tân: “Bé gái bên ngoài là sao thế? Sao cứ đứng mãi ở cửa?”

Lễ tân: “Hình như nó đang xin ăn ở cửa. Lúc ăn trưa, huấn luyện viên Chu thấy nó đáng thương nên cho nó nửa miếng bánh quy năng lượng nhỏ, thế là nó không đi nữa, cứ canh ở cửa mãi... Cửa hàng trưởng, có đuổi nó đi không?”

Tần Tiểu Vi quay đầu nhìn bé gái một cái. Vì quá gầy nên đôi mắt đen láy như quả nho của cô bé càng thêm to, trong mắt toàn là sự hoảng sợ và dè dặt.

Tần Tiểu Vi lắc đầu: “Thôi, cứ để nó ở đó đi, đợi trời tối chắc nó sẽ tự về...”

Vì trải qua trận sương mù lúc trưa, Tần Tiểu Vi giờ hoàn toàn tắt hẳn ý định ra ngoài hóng gió.

Cứ thành thật ở trong chung cư thôi, ít nhất không có nguy hiểm gì...

Hơn bảy giờ tối, cô nhận được một cuộc gọi lạ, nói ch.ó Labrador tan làm rồi, bảo Tần Tiểu Vi qua đón.

Hương Tràng không ở đồn cảnh sát mà đang làm nhiệm vụ gần khu chung cư, cô đạp xe đạp mấy phút là tới.

Khi cô đến nơi, thấy ba người cảnh sát mỗi người dắt một con ch.ó đứng bên lề đường. Cả ba con ch.ó đều đeo kính râm và mũ bảo hiểm, cả người và ch.ó đều mặc đồng phục, chỉ đứng đó thôi cũng khiến người ta cảm thấy mãn nhãn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhìn thấy Tần Tiểu Vi, ch.ó Labrador có chút xao động, tần suất vẫy đuôi nhanh hơn hẳn, nhưng nó không chạy tới, cũng không sủa, vẫn đứng sát bên cạnh người cảnh sát đang dắt nó.

Tần Tiểu Vi: Hơi bị ngầu đấy, quả nhiên đồng phục là thẩm mỹ viện tốt nhất của đàn ông... à không, là của loài ch.ó.

Cô dừng xe trước mặt ba người: “Chào các anh, tôi đến đón Hương Tràng tan làm, vừa nãy có người gọi điện bảo tôi qua đón.”

Nam cảnh sát đang dắt Hương Tràng cúi đầu nhìn con ch.ó: “Hương Tràng, là cô ấy à?”

Hương Tràng vươn móng vuốt, sủa “Gâu” một tiếng, bước hai bước về phía Tần Tiểu Vi.

Nam cảnh sát kia cũng không kiểm tra thân phận Tần Tiểu Vi, thấy vậy liền đưa dây dắt ch.ó qua.

Tần Tiểu Vi treo dây dắt lên ghi đông xe đạp. Sau khi cô nhận dây, ch.ó Labrador như được giải trừ phong ấn, bắt đầu chạy vòng quanh bánh trước xe đạp, còn điên cuồng dùng đuôi quất vào bắp chân cô.

Tần Tiểu Vi: Cái dáng vẻ học sinh tiểu học tan học được giải trừ phong ấn này là sao? Không thể giả bộ thêm chút nữa à?

Nhìn bộ “trang bị” trên người nó, Tần Tiểu Vi hỏi ba người cảnh sát: “Trang bị trên người nó có cần cởi ra để các anh mang về không?”

Cảnh sát lắc đầu: “Không cần, cái này vốn là chủ nó tự bỏ tiền ra trang bị cho nó, có mấy bộ lận, chỉ là tạm thời để ở phân cục chúng tôi để nó thay đổi hàng ngày thôi.”

Tần Tiểu Vi: “...” Quả nhiên là phong cách làm việc của Lục Trú!

Tần Tiểu Vi hỏi thêm vài câu về công việc của Hương Tràng rồi mới đạp xe rời đi. Tốc độ đạp xe của cô không nhanh, Hương Tràng cũng phối hợp với tốc độ của cô, luôn chạy ở phía trước bên trái xe.

Bỗng nhiên, nó dừng lại, sủa một tiếng về hướng nào đó. Tần Tiểu Vi chống một chân xuống đất, cũng dừng lại theo: “Hương Tràng, sao thế?”

Tần Tiểu Vi nhìn theo tầm mắt của nó, thấy xa xa là những dãy nhà an toàn dã chiến được sắp xếp ngay ngắn. Có lẽ vì khu vực này có khá nhiều người ở, dù trời đã tối nhưng xung quanh vẫn có không ít nam nữ đang hoạt động bên ngoài.

Cô nhìn quanh bốn phía, không phát hiện ra điều gì bất thường.

Tần Tiểu Vi: “Hương Tràng?”

“Gâu –” Chó Labrador lại nhìn chằm chằm về hướng nào đó sủa một tiếng, đuôi nó cụp xuống, dừng lại tại chỗ hơn một phút mới tiếp tục đi về phía trước.

Hình như bỗng nhiên không vui nữa...

Tần Tiểu Vi có chút khó hiểu, nhưng vẫn tiếp tục đạp xe về phía trước.

Về đến nhà, cô đưa con Hương Tràng bỗng nhiên ủ rũ vào không gian. Cô cũng không biết tại sao nó bỗng nhiên không vui, để dỗ nó vui vẻ, hôm nay sau khi ăn cơm xong, Tần Tiểu Vi còn cho nó ăn thêm mấy miếng táo...

Tâm sự của loài ch.ó đến nhanh đi cũng nhanh, ăn xong táo ngọt giòn, nó lại chạy ra bãi cát nô đùa.

Ăn tối xong, Tần Tiểu Vi ra khỏi không gian.

Trước khi ngủ, cô mở cửa nhìn ra ngoài, bé gái hồi chiều vẫn canh ở cửa phòng gym. Cô bé ngồi bệt xuống đất, co ro thành một cục, đầu gật gù như gà mổ thóc, cứ gật xuống từng chút một.