Lục Trú không ở bên này, sau khi dọn dẹp sạch sẽ chỗ đó, anh liền dùng xe đẩy nhỏ đẩy nửa con heo và một đống nội tạng rời đi.
Địa Hạ Thành có camera, Tần Tiểu Vi đã rất lâu không làm phúc lợi nhân viên cho các nhân viên rồi, sau khi thịt heo phân chia xong, cô liền cưỡi xe điện ra cửa.
Vừa đến gần phố thương mại, Tần Tiểu Vi liền ngửi thấy một mùi thơm đồ chiên rán quyến rũ, cô nghĩ ngợi, không vội đến phòng gym, mà lần theo mùi thơm tìm tới.
Rất nhanh, cô đã tìm được một cửa hàng nấm chiên đang mở cửa, mùi thơm đồ chiên rán thực sự là quá bá đạo, cửa tiệm có không ít người đang xếp hàng.
Nghe tiếng bàn tán của mọi người ở cửa, Tần Tiểu Vi lúc này mới biết, chủ tiệm này vốn là bán sườn heo đầu cầu, vô cùng nổi tiếng ở thành phố Ninh, đã mở mười mấy năm rồi, trước đó vì không kiếm được nguyên liệu, cửa tiệm liền đóng cửa nghỉ bán, mãi đến bây giờ mới làm lại nghề cũ.
Nhưng vì nguyên liệu hạn chế, không làm được sườn heo đầu cầu, chỉ có thể làm nấm đầu cầu, nhưng công thức thì giống như trước, ngon như trước kia.
Tần Tiểu Vi vốn định xếp hàng mua một phần nếm thử, nhưng hàng dài quá, nấm lại là chiên tại chỗ, hiệu suất vô cùng chậm.
Cô nghĩ ngợi, vẫn quyết định về phòng gym trước, dù sao cũng ở ngay gần đây, bên này luôn có lúc vắng người, đến lúc đó cô lại tới.
Một túi lớn đầu heo và thịt heo sườn heo nội tạng Tần Tiểu Vi mang tới, nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt của các nhân viên.
"Cửa hàng trưởng, nhiều đồ thế này! Chị sẽ không phải đi cướp lò mổ đấy chứ?"
Tần Tiểu Vi: "Nghĩ gì thế! Đây là ông chủ tự nuôi, hôm nay g.i.ế.c mấy con heo, mới chia chút đồ thừa cho chúng ta thêm món... Túi này là cho các cô, các cô tự chia, túi này đừng động vào."
Ngoài nhân viên, Tần Tiểu Vi còn chuẩn bị một phần cho ba bạn cùng phòng.
Lúc hơn hai giờ trưa, người xếp hàng ở tiệm nấm cuối cùng cũng ít đi, các nhân viên tranh thủ lúc vắng người, đi mua mười mấy phần nấm chiên mang về.
Nói thật, cửa tiệm người ta có thể mở mười mấy năm, không phải là không có lý do.
Nấm kim châm chiên, nấm sò, nấm mỡ, nấm rơm, mỗi loại nấm đều chiên rất ngon, ăn đến mức Tần Tiểu Vi cũng muốn đi mua ít bột mì và gia vị về làm sườn heo đầu cầu!
Chập tối, bố Phạm và nhóm Đoạn Hà qua lấy thịt heo và sườn heo Tần Tiểu Vi chuẩn bị cho họ, bố Phạm vô cùng nhiệt tình, sau khi đưa tiền, lại nhét cho cô một túi nấm đùi gà, bảo cô về xào thịt ăn.
Đoạn Hà sau khi lấy đồ, cũng không rời đi, mà kéo Tần Tiểu Vi sang một bên: "Vi Vi, loại len lông cừu lần trước, cậu còn có thể kiếm được không? Tớ muốn mua thêm một ít!"
Tần Tiểu Vi mở kho xem tồn kho của mình một chút, mới hỏi cô ấy: "Cậu cần bao nhiêu?"
Đoạn Hà: "Trước tiên lấy hai trăm cân đi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Tiểu Vi: "... Cậu muốn bán buôn à?"
Đoạn Hà lắc đầu: "Không phải, sau này thời gian đội tớ ra ngoài làm nhiệm vụ có thể sẽ dài hơn, những đồ trong đội phát không đủ dùng... Tớ muốn kiếm thêm chút trang bị giữ ấm cho các đội viên, tránh cho họ bị lạnh xảy ra vấn đề!"
Biểu cảm của Tần Tiểu Vi lập tức nghiêm túc: "Lại xảy ra chuyện rồi?"
Đoạn Hà gật đầu: "Nghe nói cấp trên lại muốn nhét người vào thành phố Ninh chúng ta... Cậu cũng biết, mấy thành phố phía nam, lúc nhiệt độ giảm mạnh ngay cả Địa Hạ Thành cũng chưa xây xong, nghe nói c.h.ế.t không ít người, cấp trên biết tình hình bên chúng ta không tệ, nhiệt độ giảm đến giờ, cơ bản không c.h.ế.t mấy người, còn luôn có lương thực sản xuất, liền muốn di dời những người còn sống qua đây, chen chúc một chút."
Nghe thấy lời cô ấy, Tần Tiểu Vi nhịn không được trợn trắng mắt: "Tổng dân số thành phố Ninh đều gấp đôi rồi, còn nhét vào bên này... Bây giờ lại không giống trước kia, động đất phá hủy không ít nhà cửa, chỗ chúng ta chỉ có ba tòa Địa Hạ Thành, nhét nữa thì chỉ có thể ngủ ngoài đường thôi!"
Đoạn Hà: "Cấp trên không muốn an trí bọn họ trong Địa Hạ Thành, muốn sửa sang lại những ngôi nhà còn có thể ở bên ngoài một chút, làm cái giường lò gì đó, để bọn họ tạm bợ vượt qua... Sau đó bên kia cũng phải sắp xếp người tuần tra, tớ thấy ý của cấp trên, là để các đội luân phiên ra ngoài."
Tần Tiểu Vi nhớ tới nhóm người trước đó, lúc đó Thị chính cũng muốn an trí bọn họ trong doanh trại quân đội, nhưng những người đó chê điều kiện kém, thế mà đào cáp điện uy h.i.ế.p họ, làm cho Địa Hạ Thành tập thể mất điện...
Tần Tiểu Vi: "Không cho bọn họ vào Địa Hạ Thành, bọn họ có thể đồng ý sao? Sẽ không lại gây ra chuyện như đào cáp điện chứ?"
Đoạn Hà: "Bọn tớ gần đây đang huấn luyện đặc biệt, sau này lúc ra ngoài thực hiện nhiệm vụ, đội viên có thành tích ưu tú có thể được trang bị s.ú.n.g, gặp tình huống đặc biệt, có thể trực tiếp nổ s.ú.n.g."
Tần Tiểu Vi: "..."
Cô nghĩ ngợi: "Len có thể không có nhiều như vậy, nhưng tớ chắc là có thể kiếm được một lô da thỏ, các cậu có lấy không? Da thỏ hiệu quả giữ ấm cũng khá tốt!"
Đoạn Hà không chút do dự gật đầu: "Lấy!"
Ban ngày g.i.ế.c heo, buổi tối sau khi tan làm, Tần Tiểu Vi còn ở trong không gian giày vò mấy tiếng đồng hồ, làm một bàn lớn món ăn từ thịt heo... Tiếc là chỉ có cô và Sóc Nguyệt ăn, một bàn lớn thức ăn, sau một bữa tối chỉ tổn hại một chút lớp vỏ.
Cô cũng không chê đồ ăn thừa của mình, sau khi dùng hộp cơm đóng gói, để trong kho từ từ ăn.
Vì là phối vật tư cho Đội tuần tra, Tần Tiểu Vi cũng không keo kiệt, cống hiến toàn bộ len lông cừu trong kho ra, da thỏ tồn kho cũng lấy ra rất nhiều, lần này vật tư phải lấy ra hơi nhiều, để không gây sự nghi ngờ của người khác, cô còn đặc biệt đi ra ngoài lượn một vòng, "kéo" vật tư về.
Bên Đội tuần tra, sau này chỉ có đội viên thành tích ưu tú mới có thể được trang bị s.ú.n.g, Tiêu Lâm Lâm đối với công việc Đội tuần tra, tuy rằng sẽ hoàn thành đúng giờ, đúng lượng, nhưng cô ấy không có tâm cầu tiến quá lớn, làm việc vẫn luôn là quy củ, không tích cực như Đoạn Hà, coi như là làm ngày nào hay ngày đó.
Nhưng bây giờ có thể được trang bị s.ú.n.g rồi, ba người bọn họ đều như hít phải m.á.u gà, mỗi ngày đều luyện tập cực kỳ tàn nhẫn...
Đặc biệt là Tiêu Lâm Lâm, mỗi ngày sau khi tan làm, đều gào khóc trong nhóm kêu đau cánh tay, nhưng kêu chưa được bao lâu, lại đi nghiên cứu video dạy học, còn thảo luận tâm đắc luyện tập ban ngày với nhóm Đoạn Hà... Có thể nói là vô cùng khắc khổ.