Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế

Chương 355



Một người trong đó vuốt tóc mái trước trán dầu đến mức có thể xào rau, bày ra một tư thế tự cho là rất đẹp trai, mở miệng nói với Tần Tiểu Vi: "Chị gái, chị cho chúng em 5000, mấy anh em chúng em tiếp chị một ngày thế nào?"

Còn chưa đợi cô trả lời, người bên cạnh gã đã tiếp lời: "Chị gái, chúng em trước kia làm việc ở quán bar Dạ Sắc ở Trọng Thành, một giờ 300, chị 5000 bao bốn đứa chúng em một ngày, rất hời đấy!"

Tần Tiểu Vi: "..."

Cô ngoáy ngoáy lỗ tai, suýt chút nữa tưởng mình hiểu sai ý của bọn họ, cô đ.á.n.h giá mấy người từ trên xuống dưới, có chút chần chừ mở miệng nói: "Các người... trước kia là nam mô?"

Một người trong đó gật gật đầu: "Chị gái, chúng em cái gì cũng biết chơi, đảm bảo dỗ chị vui vui vẻ vẻ... Có muốn thử không?"

Tần Tiểu Vi: "..."

Nếu là soái ca ch.ó con gọi cô là chị gái thì cũng thôi đi, nhưng mấy người này... tướng mạo bình thường thì thôi, trên người còn một mùi, tóc đó cũng không biết bao lâu chưa gội rồi.

Bọn họ một câu chị gái hai câu chị gái, da gà cô sắp nổi lên rồi.

Giữa đường bị nam mô chặn lại chào hàng... Ở đây lại không phải phố đèn đỏ, sao cô lại gặp phải chuyện thái quá như vậy?

Cô trực tiếp từ chối: "Không cần, các người tìm người khác đi!"

Thấy cô từ chối, một người trong đó còn định kéo cánh tay cô, Tần Tiểu Vi nhanh ch.óng tránh tay đối phương, trực tiếp rút dùi cui điện ra, không khách khí nói: "Còn không tránh ra, tôi sẽ động thủ đấy!"

"Ấy, chị gái, chị đừng kích động..."

"Chúng em làm ăn đứng đắn, không chơi trò ép buộc đâu!"

"Chị gái, chị mau cất đồ đi, chị thế này sẽ dẫn cảnh sát tới đấy!"

"..."

Bọn họ vừa nói vừa lui, rất nhanh đã biến mất trong đám người.

Tần Tiểu Vi: "..." Sao chạy nhanh thế? Cô còn tưởng phải đ.á.n.h một trận chứ!

Cô nắm dùi cui điện, tiếp tục đi về phía lối ra.

Lúc đến, nhóm Tiêu Lâm Lâm mặc đồng phục Đội tuần tra, người gặp dọc đường gặp họ đều vô cùng khách sáo, cho dù có lều chắn đường, họ nói một câu "lều chắn đường rồi", người ta cũng rất nhanh dời lều đi.

Nhưng đi ra dọc đường này, chỉ có một mình cô, có lẽ là thấy cô "thế đơn lực mỏng", chỉ mười mấy phút đường, cô đã bị chặn lại ba lần, toàn là tiếp thị.

Lúc đi ngang qua một tòa nhà nào đó, có mấy người phụ nữ trung niên dưới lầu chào mời việc làm ăn cho thẩm mỹ viện, sau khi nhìn thấy cô, cứ như chuột thấy gạo, một trái một phải kẹp cánh tay cô, định kéo cô lên nhà cho thuê công cộng trên lầu.

Nếu không phải Tần Tiểu Vi sức lực lớn, suýt chút nữa đã bị các bà ấy kéo đi rồi...

Lúc từ Địa Hạ Thành đi ra, cô thế mà có cảm giác đi ra từ "hang sói".

Cô dọc theo con đường lúc đến, một mạch lái về khu Giang An.

Cô dọc đường không nhìn thấy bất kỳ người và xe nào, cả thành phố, giống như bị băng tuyết đóng băng vậy, một chút hơi người cũng không có, Tần Tiểu Vi mở nhạc trong xe, mới cảm thấy không rợn người như vậy.

Đợi về đến Địa Hạ Thành khu Hồng Phố, cô mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cuối cùng cũng về đến nhà rồi! Tay chân cô sắp đông cứng rồi!

Sau khi đỗ xe ở bãi đỗ xe ngầm, Tần Tiểu Vi lấy bình giữ nhiệt ra trước, rót cho mình một cốc trà gừng đường đỏ làm ấm cơ thể, mới chậm rãi xuống xe.

Gần đó đỗ đều là xe sang, chiếc SUV đầy vết thương của cô đỗ trong đó, có chút không hợp.

Bãi đỗ xe ngầm này là cư dân khu nhà giàu tự xây, cũng chỉ có cư dân bên này được dùng, còn về người bình thường ở nhà cho thuê công cộng... Xe của họ chỉ có thể đỗ bên ngoài bị băng tuyết nuốt chửng.

Sau khi về đến phòng gym, Tần Tiểu Vi mở điện thoại, oán thầm với các bạn cùng phòng chuyện cô gặp phải trên đường về trong Địa Hạ Thành...

“Tần Tiểu Vi: Bên đó nguy hiểm quá! Cảm giác tùy tiện lượn một vòng trên đường, là có thể gặp một đám nhớ thương ví tiền của tớ!”

“Tần Tiểu Vi: Lâm Lâm, cậu lúc ra ngoài ở bên đó nhất định phải cẩn thận!”

“Phạm Cẩn: A, khu Giang An hố thế sao?”

“Đoạn Hà: Vi Vi, có phải cậu ăn mặc nổi bật quá không? Nghe nói người tị nạn bên đó đều khá nghèo, mặc tốt quá sẽ bị bọn họ coi là "dê béo".”

Nhìn thấy câu trả lời của Đoạn Hà, Tần Tiểu Vi nhíu mày, cô cúi đầu nhìn cách ăn mặc của mình.

Áo lông vũ là hàng giảm giá cô mua lúc dạo trung tâm thương mại trước trận mưa lớn, kiểu nam màu đen, kiểu dáng và màu sắc đều rất bình thường, quần là quần gió bình thường.

Giày tuy là giày da cừu Lục Trú chuẩn bị, nhưng trên thị trường có rất nhiều hàng nhái bình dân, bề mặt cũng không có LOGO, người bình thường chắc là không nhận ra...

Còn có mũ khăn quàng cổ, là cô tự tìm người đan, cũng là kiểu dáng đơn giản nhất.

Cô kiểm tra một lượt, cũng không phát hiện mình hôm nay ăn mặc thế này có chỗ nào quá nổi trội...

Suy tư nửa ngày, cô chỉ có thể quy nguyên nhân về tập khí bên khu Giang An đều như vậy.

“Tiêu Lâm Lâm: Không có đâu! Vi Vi hôm nay mặc rất bình thường mà!”

“Tiêu Lâm Lâm: Cậu ấy ngay cả khẩu trang cũng không tháo, một chút cũng không nổi bật.”

“Tiêu Lâm Lâm: Tớ biết rồi, tớ sẽ cố gắng đi cùng đồng nghiệp ra ngoài!”

Oán thầm với các bạn cùng phòng xong, Tần Tiểu Vi liền ném chuyện này sang một bên, dù sao cô ăn mặc thế này, ở bên khu Hồng Phố rất bình thường, chưa từng bị người ta chặn.

Tối hôm qua còn có một hàng xóm chê cô mặc không đủ hào nhoáng thái độ lạnh nhạt với cô đấy...

Buổi tối lúc về nhà, Tần Tiểu Vi nhìn thấy ông bà nội của Lục Trú mở cửa, đang chăm sóc rau quả cấy ghép trong sân biệt thự, có lẽ là nhận ra cô, hai người nhìn chằm chằm cô thêm một lúc, Tần Tiểu Vi giả vờ không chú ý, đi thẳng về nhà.

Sau khi về đến nhà, cô nhìn cái túi trên tay, do dự vài giây, vẫn thu nó vào trong kho.

Trong túi đựng là "quà cảm ơn" Vương Tiếu Tiếu và các bạn cùng phòng của cô ấy chuẩn bị cho Hương Tràng còn có Sóc Nguyệt, là thịt và sườn heo các cô ấy dậy sớm đi siêu thị xếp hàng cướp được.

Hương Tràng hôm nay không đến phòng gym, Vương Tiếu Tiếu bèn nhờ cô giúp chuyển giao.

Nếu là trước kia, lúc Tần Tiểu Vi tan làm, chắc chắn đã thuận tay đưa qua rồi, nhưng bây giờ, đối diện ngoại trừ Lục Trú, còn có người nhà của anh ở, trực tiếp đến nhà tặng thịt và sườn heo cũng quá kỳ lạ...