Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế

Chương 362



Nhưng người ta không nghe, cảm thấy đến lối đi đợi an toàn hơn, cứ khăng khăng muốn ra ngoài...

Vụ hỏa hoạn lần này, vì cứu viện kịp thời, lửa lớn không thiêu c.h.ế.t người, nhưng lúc đám người ùa ra ngoài, xảy ra sự kiện giẫm đạp, có ba người bị sống sờ sờ giẫm c.h.ế.t, trên đường đưa đến bệnh viện đã t.ử vong do cấp cứu không hiệu quả, còn có hơn hai mươi người, vì giẫm đạp bị thương, bây giờ đang tiếp nhận điều trị ở bệnh viện.

Vì c.h.ế.t người, rất nhiều người thành phố Ninh đều đang thảo luận vụ hỏa hoạn này trên mạng, có người quan tâm sau này gặp hỏa hoạn phải làm sao; có người quan tâm nguyên nhân hỏa hoạn; còn có người quan tâm người nhà người c.h.ế.t có nhận được bồi thường không... Trên mạng vô cùng náo nhiệt.

Tần Tiểu Vi chơi điện thoại một lúc, liền gập điện thoại lại, cũng không phải cô bỗng nhiên đổi tính không thích lướt mạng nữa.

Lạnh ở bên ngoài hơn nửa tiếng, không ít khách và nhân viên phòng gym đều bị lạnh cảm cúm, tiếng hắt hơi và tiếng ho liên tiếp vang lên.

Cửa sổ trong phòng đều đóng, Tần Tiểu Vi rất lo lắng người khác sẽ bị lây, cô cưỡi xe điện về nhà một chuyến, rất nhanh, đã xách một đống đồ trở lại.

Cô dùng nồi canh điện nấu một nồi trà gừng lớn, xua hàn cho nhân viên và khách, lại pha t.h.u.ố.c cảm cúm dạng hạt cho các huấn luyện viên, phòng ngừa cảm cúm.

Đương nhiên, Tần Tiểu Vi cũng không bỏ sót của mình!

Tần Tiểu Vi vốn tưởng rằng, hỏa hoạn chỉ gây ra thương vong mấy chục người, qua đi là xong, nhưng ảnh hưởng tiếp theo do chuyện này gây ra lại không chỉ dừng lại ở đó.

Tối hôm đó, lúc cô ngủ mơ mơ màng màng, nhận được điện thoại của Phạm Cẩn.

Phạm Cẩn: "Vi Vi, cậu không sinh bệnh sốt nóng chứ?"

Tần Tiểu Vi vừa bị đ.á.n.h thức, đầu óc còn có chút mơ hồ: "Cái gì?"

Phạm Cẩn kiên nhẫn giải thích: "Đội tuần tra bọn tớ đã nhận được mấy cuộc điện thoại cầu cứu rồi, rất nhiều người ban ngày hóng gió lạnh ở bên ngoài, bây giờ sốt cao không dậy nổi, ngay cả bệnh viện cũng không đi được, liền gọi điện thoại cầu cứu với bọn tớ... Cậu ban ngày không phải cũng ra ngoài sao? Mau tìm nhiệt kế đo một chút!"

Tần Tiểu Vi lúc này mới tỉnh táo hơn một chút, cô tự mình không cảm thấy có chỗ nào khó chịu, nhưng Phạm Cẩn nói như vậy, cô vẫn mở loa ngoài, xuống giường đi tìm nhiệt kế.

Một lát sau, cô cầm nhiệt kế điện t.ử, mở miệng nói với người đầu dây bên kia: "35.5℃, tớ không sao, không cảm cúm cũng không sốt..."

Thấy cô nói vậy, Phạm Cẩn mới yên tâm cúp điện thoại.

Tuy rằng bị đ.á.n.h thức, nhưng chất lượng giấc ngủ của Tần Tiểu Vi rất tốt, nằm xuống chưa được bao lâu, cô lại ôm ch.ó ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, lúc cô làm bữa sáng, Lục Trú tìm tới, anh vừa vào cửa, đã dùng một ánh mắt kỳ lạ đ.á.n.h giá cô từ trên xuống dưới, Tần Tiểu Vi bị anh nhìn đến mức lông tơ đều sắp dựng đứng lên rồi.

Cô vung cái xẻng, mở miệng phá vỡ sự im lặng: "Có lời thì nói thẳng, đừng nhìn tôi như vậy, rợn người lắm!"

Lục Trú: "..."

Lục Trú dời tầm mắt, bất lực giải thích: "Hôm qua khu các cô không ít người bị bỏng lạnh, tôi đến thăm hỏi cô một chút... Bây giờ xem ra, cô chắc là không cần sự thăm hỏi của tôi."

Tần Tiểu Vi nhớ lại một chút, hôm qua lúc ra ngoài, có một số người quả thực chạy vô cùng vội vàng, cô còn nhìn thấy có người trực tiếp đi dép lê mùa hè liền ra ngoài, lúc về, chân đều trở nên trắng bệch trắng bệch, một chút huyết sắc cũng không có, giống như người giả vậy, người đó còn hét lớn nói chân anh ta đông phế rồi, không có cảm giác rồi...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tần Tiểu Vi: "Tôi hôm qua lúc ra ngoài bọc ruột da thỏ và áo lông vũ, cảm giác cũng ổn..."

Lục Trú gật gật đầu, đổi chủ đề nói: "Bên bệnh viện truyền đến tin tức, Địa Hạ Thành gần đây có thể sẽ có một đợt cúm, t.h.u.ố.c lần trước chúng ta đi Phong Thành mua, cô lấy một lô ra, tôi dự phòng trước."

Tần Tiểu Vi nhíu mày: "Cúm?"

Tối qua Phạm Cẩn gọi điện thoại qua hỏi cô có sốt không, sáng nay Lục Trú lại nói sắp có cúm, hậu quả trận lửa lớn hôm qua lớn thế sao?

Lục Trú gật đầu, đơn giản nói số liệu anh nhận được: "Tối hôm qua, mấy bệnh viện Địa Hạ Thành đều chật kín, tính đến sáu giờ sáng, chỉ riêng bệnh nhân sốt cao đã có hơn hai ngàn, cảm cúm càng nhiều..."

Tần Tiểu Vi:!

Cô gật gật đầu, vào bếp tắt lửa, mới đưa Lục Trú vào không gian.

Lục Trú từ trong những t.h.u.ố.c anh tích trữ trước đó, chọn chọn lựa lựa, lấy một thùng lớn, định mang về dự phòng cho người nhà, bạn bè, vệ sĩ.

Tần Tiểu Vi cũng đi theo chọn một thùng lớn.

Tuy rằng cô không giống Lục Trú, có một đại gia đình họ hàng vệ sĩ, nhưng xuyên không đến thế giới này mấy năm rồi, cô cũng có một nhóm đồng nghiệp, bạn bè có thể thật lòng kết giao, nếu họ gặp nguy hiểm, Tần Tiểu Vi cũng sẵn lòng giúp một tay.

Sau khi chọn đồ xong, Tần Tiểu Vi hỏi anh: "Cần tôi cùng anh ra ngoài một chuyến, kéo những đồ này về không?"

Lục Trú lắc đầu: "Đồ không nhiều, tôi trực tiếp chuyển về là được..."

Lúc anh ra cửa, vừa khéo gặp một người hàng xóm bên cạnh, qua đổi rau ăn với Tần Tiểu Vi.

Trải qua sự "tuyên truyền" của bà Chu hàng xóm bên cạnh, bây giờ cư dân gần đó đều biết, hẹ vàng nhà Tần Tiểu Vi trồng đặc biệt tốt, nếu muốn ăn hẹ vàng, có thể cầm đồ nhà mình qua đổi.

Thời gian gần đây, Tần Tiểu Vi ngoại trừ rau quả hàng xóm tự trồng, còn nhận được không ít đồ khác, vì "ngoại giao hẹ vàng", quan hệ của cô và hàng xóm đều kéo gần hơn rất nhiều.

Cô biết được từ miệng hàng xóm, hóa ra không chỉ cô, cư dân khác gần đó cũng chê đồ trong trung tâm thương mại bán đắt.

Đồ chất lượng như nhau, đổi chỗ khác, lại dám thu chênh lệch giá gấp mười mấy lần của họ, quả thực chính là coi họ là oan đại đầu, còn có ông già bà già rảnh rỗi không có việc gì dậy sớm đi siêu thị bên khu nhà cho thuê công cộng cướp rau tươi...

Có điều, tuy rằng miệng chê đắt, nhưng một số đồ bên ngoài không mua được, họ vẫn sẽ đi chiếu cố.

Ngoài ra, Tần Tiểu Vi còn có chút hiểu biết đối với hoạt động giải trí của những người có tiền này, cô được hàng xóm giới thiệu quán game tư nhân, quán bar, sân golf trong nhà...

Đương nhiên, những hoạt động giải trí này mỗi món đều rất tốn tiền, Tần Tiểu Vi rất hứng thú với quán game tư nhân trong miệng hàng xóm, còn đặc biệt hỏi thêm vài câu, kết quả biết được quán game tư nhân đó, cũng giống như quán b.ắ.n s.ú.n.g cô từng đi là chế độ hội viên, muốn vào chơi phải nạp hội viên mấy chục vạn trước...