Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế

Chương 403



Bởi vì mấy tháng trước, Thành phố ngầm vừa có dịch cúm, vừa thiếu lương thực, vốn dĩ ốc còn không mang nổi mình ốc, căn bản không phân được nhân lực quản lý người tị nạn bên ngoài, lại chẳng ai phát hiện bọn họ âm thầm đổi nhà.

Về sau, một số cư dân trong tiểu khu thấy chiến tranh không lan tới, lại không quen môi trường sống ở Thành phố ngầm, bèn từ Thành phố ngầm chuyển về không phải ai cũng giống Lục Trú, trên mặt đất dưới lòng đất đều có mấy căn biệt thự, có người chuyển xuống Thành phố ngầm, chỉ có thể ở nhờ nhà bạn bè người thân, vô cùng bất tiện.

Thấy nhà mình bị người ta chiếm, bọn họ đương nhiên muốn đuổi những "khách thuê" chiếm đoạt nhà mình đi, liền nảy sinh xung đột với "khách thuê" bên trong...

Vạn vạn không ngờ tới, cứ thế mà mất mạng!

Bởi vì hộ gia đình đầu tiên chuyển về mang theo không ít vật tư, "người quản lý" của tiểu khu bắt đầu coi những "cư dân gốc" chuyển về đó là dê béo.

Về sau, chỉ cần có người lái xe vào tiểu khu, sẽ bị "xử lý" ngay lập tức.

Bởi vì thân phận cư dân tiểu khu đặc biệt, sau đó, còn có người đến khu nhà giàu làm thống kê, xem họ có để lại đồ đạc gì ở nhà không.

Có người gia sản dày, căn bản không để ý đến mấy thứ vặt vãnh đó, nói ba câu hai lời liền đuổi cảnh sát đi.

Có người cảm thấy phải phân tán rủi ro, để lại không ít đồ ở nhà, nghe nói tiểu khu nhà mình đã bị chiếm mấy tháng, lập tức cái gì cũng không màng, cuống cuồng chạy về nhà.

Đương nhiên, thức ăn họ tích trữ cơ bản đều bị đám người đó ăn hết rồi, các loại vật tư cũng bị phá hoại gần hết, cho dù muốn bắt người ta đền... đám người đó đều sắp bị xử b.ắ.n rồi, cũng chẳng có cách nào đền.

Cuối cùng, chỉ tìm lại được một phần đồ cổ không ai thèm lấy.

Lục Trú cũng tích trữ một ít thức ăn ở nhà để dự phòng, có điều nhà anh ở Thành phố ngầm có hai căn biệt thự, đồ đạc quan trọng đều chuyển xuống Thành phố ngầm rồi, ngược lại không tổn thất quá nhiều.

Biết được chân tướng sự việc, Tần Tiểu Vi chỉ có thể cảm thán, vẫn là Khu Hồng Phố an toàn hơn, không có việc gì thì đừng ra ngoài.

Bởi vì động tĩnh g.i.ế.c lợn thực sự quá lớn, mấy con lợn đó, cuối cùng họ vẫn không tìm thợ mổ lợn, Tần Tiểu Vi và Lục Trú đun nước trong không gian, tự mình g.i.ế.c lợn.

Vì lần đầu tiên g.i.ế.c lợn, động tác của họ vô cùng không thành thạo, Tần Tiểu Vi còn làm mình dính đầy m.á.u...

Thoáng cái đã qua một tháng, vì luôn ở trong Thành phố ngầm, cuộc sống của Tần Tiểu Vi coi như bình yên.

Tối hôm đó, Tần Tiểu Vi vừa ăn tối xong, chuông cửa nhà cô đã bị người ta ấn vang, cô nhìn camera giám sát, là hai người phụ nữ lạ mặt quấn mình kín mít.

Tần Tiểu Vi ra mở cửa.

Thấy cô mở cửa, hai người chủ động tự giới thiệu: "Xin chào, chúng tôi là người của cộng đồng, xin hỏi cô là chủ nhà này phải không?"

Tần Tiểu Vi gật đầu.

Trong đó người phụ nữ lớn tuổi hơn tiếp tục mở miệng nói: "Xin hỏi nhà cô có vật tư dư thừa không? Quần áo, thức ăn, t.h.u.ố.c men đều được, chúng tôi đang quyên góp cho chiến sĩ ở vùng chiến..."

Tần Tiểu Vi biết, trước đó trên App Đồng Thành cũng có người tổ chức quyên góp, cuối cùng lại bị phát hiện là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, cô liền hỏi thẳng: "Có thể xem giấy tờ của các cô không?"

Nghe thấy câu hỏi của Tần Tiểu Vi, họ cũng không tức giận, người phụ nữ lớn tuổi hơn mở lời trước đó còn trực tiếp lấy thẻ công tác từ trong túi ra.

Tần Tiểu Vi liếc nhìn thẻ công tác, ảnh trên đó là chính chủ, con dấu đóng cũng không giống đồ giả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tần Tiểu Vi: "Tôi cần thu dọn một chút, lát nữa các cô quay lại được không?"

"Được được!" Hai người vui mừng gật đầu liên tục, người phụ nữ trẻ tuổi nãy giờ không nói gì trực tiếp lấy sổ đăng ký từ trong túi ra, đăng ký thông tin và số nhà của Tần Tiểu Vi.

"Hôm nay chúng tôi chỉ đến tư vấn xem các cô có ý định quyên góp không, trước khi thu đồ, sẽ gửi tin nhắn thông báo cho cô..."

Sau khi hai người rời đi, Tần Tiểu Vi lấy điện thoại ra, mở App Đồng Thành tìm kiếm một chút.

Cô phát hiện hoàn toàn không có cư dân mạng nào đăng bài nhắc đến chuyện quyên góp, theo kinh nghiệm trước đây, Tòa thị chính làm chuyện gì, trên App Đồng Thành xác suất lớn sẽ lập tức mọc lên một đống bài viết thảo luận về chuyện đó.

Điều này rất không bình thường!

Nhưng giấy tờ của hai người kia nhìn cũng không giống giả... Chẳng lẽ là nhân viên công tác lấy cớ quyên góp để l.ừ.a đ.ả.o? Hay là đó là giấy tờ giả?

Gửi cho Lục Trú một tin nhắn.

“Tần Tiểu Vi: Có nhân viên cộng đồng đến gõ cửa nhà tôi, nói là quyên góp cho vùng chiến, là các anh sắp xếp à?”

Tin nhắn vừa gửi đi, cô đã nhận được hồi âm của Lục Trú.

“Lục Trú: Tài chính sắp xếp đấy, cấp trên giao nhiệm vụ, họ không muốn bỏ ra toàn bộ, nên muốn vặt một ít ở bên chúng ta.”

Tần Tiểu Vi: "..."

Thực hiện kiểm soát lương thực đã hơn hai năm, trước khi phái đội xe ra ngoài tìm kiếm vật tư, người bình thường bên khu nhà ở công cộng thậm chí ngay cả Bánh quy năng lượng và gạo khoai tây cũng không đủ ăn.

Muốn nói Thành phố ngầm nhà ai còn lương thực và vật tư dự trữ, thì chắc chắn là những người có tiền ở khu nhà giàu này.

Đương nhiên, Tòa thị chính nếu thực sự tổ chức người bình thường quyên góp vật tư, theo phản hồi của cư dân mạng trên App Đồng Thành thời gian trước, đại khái cũng có thể thu được không ít vật tư.

Có điều, vặt xong đợt này, cuộc sống của một số người có lẽ sẽ trở nên vô cùng túng quẫn, Tòa thị chính không vặt họ cũng là điều bình thường...

“Tần Tiểu Vi: Các anh liên lạc được với vùng chiến rồi? Tình hình bên đó thế nào? Chúng ta thực sự bị ném b.o.m hạt nhân à?”

Mặc dù cô không phải cư dân gốc của thế giới này, nhưng Tần Tiểu Vi cũng không mong quân đội thua trận.

“Lục Trú: Không có, chúng ta đã đ.á.n.h đến sào huyệt của kẻ địch rồi.”

Nhìn thấy tin nhắn của Lục Trú, Tần Tiểu Vi phấn khích xoay vài vòng tại chỗ.

Phòng tuyến giữ được rồi, người bình thường cũng không cần phải trải qua chiến tranh nữa, tương lai trong ký ức của Lục Trú, coi như đã hoàn toàn bị thay đổi rồi nhỉ?

“Tần Tiểu Vi: Tốt quá rồi!”

“Tần Tiểu Vi: Vùng chiến cần vật tư gì?”