Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế

Chương 431



"Lão Trịnh!" Thấy đồng bọn ngã xuống, người phụ nữ trung niên vừa định đập kính xe cô phát ra tiếng hét kinh hoàng.

Tần Tiểu Vi lại b.ắ.n liên tiếp mấy phát vào đám người bên ngoài, khom người lao ra khỏi xe, cô lăn mấy vòng trên đất, tránh được tay của những người xung quanh tóm cô...

Trong đám người này, có người là thực sự hoàn toàn không có kinh nghiệm đ.á.n.h nhau, ví dụ như người phụ nữ trung niên muốn đập cửa kính xe cô trước đó, chỉ biết khua khoắng b.úa sắt trên tay lung tung, Tần Tiểu Vi ba hai cái đã hạ gục bà ta.

Còn có mấy người, có một chút kinh nghiệm, nhưng sức lực và v.ũ k.h.í cũng không bằng cô, sau một hồi hỗn chiến, cũng bị cô hạ gục...

Sau khi giải quyết xong đám người xuất hiện không thể giải thích được này, Tần Tiểu Vi thở hổn hển, cô sờ vết thương bị rạch trên mặt, hôm nay đúng là xui xẻo, ra ngoài ăn bữa cơm, còn bị hủy dung...

"Tao liều mạng với mày!" Một người đàn ông trung niên ở gần nhất, từ trong túi lấy ra một ống tiêm, rút nắp bảo vệ đầu kim bên ngoài, định đ.â.m vào bắp chân Tần Tiểu Vi.

Cô theo bản năng nhận ra nguy hiểm, nhanh ch.óng lùi lại vài bước, đồng thời hạ thấp họng s.ú.n.g b.ắ.n đinh, nhắm vào cổ tay gã, "đoàng đoàng đoàng" chính là mấy phát.

"A —" Cánh tay người đàn ông bị đinh b.ắ.n xuyên, ôm cánh tay, kêu gào t.h.ả.m thiết trên mặt đất.

Tần Tiểu Vi liếc nhìn ống tiêm rơi trên mặt đất, trong ống tiêm còn sót lại một ít chất lỏng, rõ ràng là đã qua sử dụng.

Trước đây ở gần lối ra vào của Thành phố ngầm cũng từng xảy ra chuyện như vậy, có một bệnh nhân đến từ Thành phố Thu, vì không hài lòng việc nhân viên công tác không cho họ vào khám bệnh, bèn quyết tâm trả thù xã hội.

Gã dùng ống tiêm đã rút m.á.u của mình, tóm lấy một người qua đường rồi đ.â.m vào người ta, kết hợp với những nốt mẩn đỏ, vết thương trên người gã, người đó trông như zombie đuổi theo c.ắ.n người trong phim, vô cùng đáng sợ!

Sau khi chuyện này lan truyền trên mạng, mọi người gần đây ra ngoài phơi nắng đều trở nên vô cùng cẩn thận, sợ gặp phải những kẻ điên rồ trả thù xã hội...

Dùng ống tiêm đã qua sử dụng đ.â.m cô, người này muốn làm gì, ý đồ vô cùng rõ ràng...

Tần Tiểu Vi đi vòng qua mấy người, mở cốp sau, lấy ra một cuộn dây rút, lần lượt trói tay chân của đám người lại.

Lúc trói người, cô vô cùng cẩn thận, một khi họ có dấu hiệu chống cự, cô liền lập tức đ.á.n.h mạnh vào vết thương của họ, khiến họ mất đi sức chống cự.

Đương nhiên, những người này cũng không phải ai cũng muốn chống cự, cũng có người đã nhụt chí, liên tục xin tha.

Trói người xong, Tần Tiểu Vi lại thấy khó xử, đám người này, phải xử lý thế nào đây?

Họ rõ ràng là đến từ Thành phố Thu, báo cảnh sát thì Thành phố ngầm chắc sẽ không quản họ, dù sao nhà tù bây giờ cũng không thiếu phạm nhân cải tạo, đưa họ vào đó còn lãng phí lương thực...

Do dự một lúc, cô gọi điện cho Lục Trú.

Tần Tiểu Vi: "... Chuyện là như vậy, anh thấy nên xử lý những người này thế nào?"

Giọng của Lục Trú có vài phần nghiêm túc: "Chia sẻ địa chỉ cho tôi, đợi tôi một lát, tôi sẽ qua ngay, đừng cúp máy."

Tần Tiểu Vi: "Được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tần Tiểu Vi vẫn giữ cuộc gọi, nhưng hai người không nói chuyện, trong ống nghe chỉ có thể nghe thấy tiếng Lục Trú nói chuyện với người khác và một vài tiếng động sột soạt, Tần Tiểu Vi gửi tin nhắn cho bố mẹ của cặp song sinh, nói rằng mình gặp phải sự cố, không thể đến ăn cơm tân gia được.

Rảnh rỗi không có việc gì làm, cô lại chọn một người để "thẩm vấn", người đó rất nhát gan, Tần Tiểu Vi chỉ dọa vài câu, hắn đã như trút đậu trong ống tre, nói ra tất cả mọi chuyện.

Họ đúng là đến từ Thành phố Thu, và trong nhà đều có người nhiễm virus từ chuột, nghe nói Thành phố Ninh có nguồn lực y tế dồi dào, bèn gom góp một ít vật tư, cùng nhau đến Thành phố Ninh khám bệnh, nhưng không ngờ rằng, sau khi vượt qua năm ải c.h.é.m sáu tướng trà trộn vào Thành phố ngầm, bệnh viện lại vì họ không phải người địa phương mà không chịu tiếp nhận.

Sau khi hỏi thăm, họ biết đến sự tồn tại của "khu nhà giàu", biết rằng ở khu nhà giàu chỉ cần có tiền là có thể tìm bác sĩ đến tận nhà khám bệnh.

Nhưng bên đó không giống như khu nhà cho thuê công cộng, mỗi ngày có lượng lớn người ra vào, rất dễ trà trộn vào, việc ra vào bên đó được kiểm tra rất nghiêm ngặt, họ đã thử nhiều cách, không những không trà trộn vào được mà còn suýt bị cảnh sát bên đó bắt và đuổi ra khỏi Thành phố ngầm.

Đám người này bèn tụ tập lại nghĩ ra một cách, đó là bắt cóc một người, để người bị bắt cóc đưa họ và gia đình đến khu nhà giàu khám bệnh, hoặc trực tiếp tìm bác sĩ ra...

Còn về tại sao lại chọn Tần Tiểu Vi, một là vì cô là con gái, hai là trên xe cô chỉ có một mình, không giống những người khác, ra ngoài đều mang theo vệ sĩ, cô trông có vẻ dễ đối phó...

Tần Tiểu Vi có chút cạn lời: "Chỉ với chiếc xe tôi lái này, tôi trông cũng không giống người có tiền nhỉ?"

Người bị cô giẫm dưới chân liếc nhìn sắc mặt cô, cẩn thận mở miệng nói: "Nhưng cô đi ra từ bãi đỗ xe Y2, chúng tôi đã hỏi thăm rồi, chỉ có cư dân khu nhà giàu mới có thể đỗ xe ở đó, người giao hàng chỉ có thể đi một lối khác..."

"Hơn nữa người có tiền rất quý mạng, có một số người có tiền lại thích giả nghèo, giả khiêm tốn, còn cố tình mặc quần áo rách rưới..."

Tần Tiểu Vi: "..."

Tốc độ của Lục Trú rất nhanh, cô đợi khoảng mười phút, anh đã dẫn theo một đám vệ sĩ đến.

Sau khi Lục Trú xuống xe, anh sải bước về phía cô: "Không sao chứ?"

Tần Tiểu Vi thở dài: "Có chút chuyện... Lúc nãy họ đuổi theo tôi, n.g.ự.c đập vào vô lăng, bây giờ cứ nhấc tay lên là đau, mặt cũng bị rạch một nhát, không biết họ có bôi thứ gì kỳ lạ lên d.a.o không..."

Cô quay đầu lại, để Lục Trú nhìn vào má trái đang băng gạc của mình, ở đó có một vết d.a.o dài ba bốn centimet.

Lục Trú: "Tôi đưa cô đến bệnh viện!"

Tần Tiểu Vi chỉ vào những người trên đất: "Họ thì xử lý thế nào?"

Lục Trú: "G.i.ế.c người đi, vật tư và xe mang về Thành phố ngầm, cô ra tay hay tôi?"

Tần Tiểu Vi: "Hả?"

Tuy nói họ đúng là không phải người tốt... nhưng có cần phải ra tay g.i.ế.c nhiều người như vậy một lúc không?