Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế

Chương 442



Tần Tiểu Vi quay đầu đi, nhỏ giọng lầm bầm: “Tự anh làm rơi, liên quan gì đến tôi?”

Lục Trú khẽ cười một tiếng, chậm rãi nói: “Nếu không phải cô đến gõ cửa, tôi vội ra mở cửa, quần áo sao lại rơi? Tần Tiểu Vi, cô gia sản phong phú... Một bộ quần áo thôi mà, chẳng lẽ còn muốn quỵt nợ?”

Giọng anh rất thấp, lúc nói chuyện, hơi thở lướt qua má và tai cô, khiến cô mạc danh nóng tai.

Tần Tiểu Vi có chút không đủ khí thế: “Cưỡng từ đoạt lý... Anh muốn bồi thường gì?”

Lục Trú: “Cái này...”

Anh đưa tay ôm lấy cô, đầu tựa lên vai cô, nhẹ nhàng cọ cọ.

Cái ôm này rất nhẹ, nửa thân trên của họ gần như không có tiếp xúc gì, Tần Tiểu Vi thậm chí không cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh, từ động tác của anh, Tần Tiểu Vi có thể cảm nhận được sự thăm dò và cẩn thận từng li từng tí của anh.

Nước trên tóc anh dính vào cổ cô, làm ướt cổ áo cô, cũng làm loạn tâm tư của cô...

Tay Tần Tiểu Vi cứng đờ giữa không trung, một lát sau, cô đẩy Lục Trú ra: “Không, không có việc gì, tôi về nhà trước đây...”

Nói xong, cô co cẳng chạy biến.

Đợi về đến nhà, Tần Tiểu Vi mới phát hiện, lúc cô về quên dắt ch.ó, ngược lại là Hương Tràng, vì Lục Trú không buộc dây ch.ó, lon ton chạy theo sau cô cùng về nhà.

Tần Tiểu Vi: “...”

Tần Tiểu Vi hung hăng xoa đầu ch.ó của nó một cái: “Hương Tràng, tao cũng không phải chủ nhân của mày, mày đi theo tao về làm gì?”

Hương Tràng ngồi xổm trên mặt đất vẫy đuôi với cô.

Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, cô do dự một chút, vẫn không trả ch.ó về.

Ngày mai, ngày mai hãy nói!

Lục Trú mở cửa đợi mười mấy phút, thấy người anh đợi mãi vẫn không xuất hiện, anh cúi người sờ sờ con Becgie Đức bên chân, cười nói: “Chủ nhân mày hình như quên mày rồi? Xem ra mày hôm nay chỉ có thể ở chỗ tao tạm bợ một đêm rồi...”

“Gâu ư...” Sóc Nguyệt dường như nghe hiểu, nó nằm rạp trên mặt đất, vẻ mặt viết đầy chữ không vui.

Tần Tiểu Vi quen buổi tối ôm ch.ó cùng ngủ, tối hôm nay, không biết là vì bên cạnh không có ch.ó, trên lầu quá ồn, hay là vì cái ôm không được tính là ôm kia, buổi tối cô lại mất ngủ, giày vò đến hơn ba giờ sáng mới miễn cưỡng ngủ được...

Buổi sáng còn phải đến cửa hàng, Tần Tiểu Vi chỉ có thể nhịn cơn buồn ngủ nốc một cốc cà phê đen.

Cà phê đen quá đắng, cô uống một ngụm liền nhíu mày, vội vàng lấy từ trong không gian ra một hộp sữa đổ vào, trung hòa vị đắng của cà phê.

Vừa uống xong cà phê, cửa phòng đã bị người ta gõ vang.

Lục Trú dắt ch.ó đứng ở cửa: “Tối qua chạy nhanh thế, ch.ó cũng không cần nữa?”

Nghe anh nhắc đến tối qua, Tần Tiểu Vi ho nhẹ một tiếng, vội vàng chuyển chủ đề: “Hương Tràng hôm nay phải đi tuần tra không?”

Lục Trú lắc đầu: “Bên ngoài khắp nơi đều là t.h.u.ố.c chuột, thời gian trước, còn có con ch.ó cảnh sát ăn nhầm chuột độc không cứu được, không trông chừng nó, tôi không yên tâm...”

Tần Tiểu Vi gật gật đầu, đổi ch.ó về.

Thuốc chuột do thị chính rải vô cùng dày đặc, lô t.h.u.ố.c chuột sản xuất lúc đầu hiệu quả dụ bắt bình thường, nhà máy lại nhắm vào chuột hiện tại, nghiên cứu chế tạo một lô t.h.u.ố.c chuột “khẩu vị mới”, hiệu quả vô cùng tốt, trên đường thường xuyên có thể nhìn thấy xác chuột c.h.ế.t.

Tần Tiểu Vi lo lắng Sóc Nguyệt trúng độc, thời gian này, cô cũng trông chừng Sóc Nguyệt rất nghiêm, trước đây còn thả nó và ch.ó cưng khác trong tiểu khu giao lưu, nhưng thời gian này, cô đều không thả nó gặp mặt bạn nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Trú: “Trưa cùng nhau ăn cơm?”

Tần Tiểu Vi: “Gần đây cửa hàng rất bận, trưa không có thời gian.”

Lục Trú không bỏ cuộc: “Vậy tối cùng nhau ăn cơm?”

Tần Tiểu Vi: “Tối cũng rất bận!”

Lục Trú: “Vậy mai...”

Tần Tiểu Vi: “Nước trong nồi sôi rồi, tôi đi nấu bữa sáng, lần sau gặp!”

Nói xong, cô liền đóng cửa lại.

Lục Trú suýt chút nữa bị cánh cửa đập vào mặt: “...”

Anh bất đắc dĩ cười cười: “Đồ nhát gan.”

Vì hướng tới ánh nắng mặt trời, gần đây rất nhiều người đều đang chuyển lên mặt đất, trong thành phố cũng có rất nhiều công trường đang thi công.

Những tiểu khu mới xây đó, đều giống tiểu khu của Lục Trú bọn họ, chất lượng xây dựng vô cùng tốt, có thể ứng phó với đủ loại thiên tai.

Người gần chung cư không nhiều như trước, nhưng kinh doanh mấy năm, tiếng tăm của phòng gym đã sớm đ.á.n.h ra ngoài, cộng thêm Tần Tiểu Vi trước đó vẫn luôn đăng video tuyên truyền, cửa hàng khai trương lại còn có hoạt động, cho nên hai ngày nay, lưu lượng người trong cửa hàng cũng khá lớn.

Tần Tiểu Vi bận rộn mãi đến trưa, mới dừng lại uống ngụm nước.

Mô hình kinh doanh của hai cửa hàng đều giống nhau, cộng thêm còn có một bộ phận nhân viên cũ, cho nên mọi người cũng coi như ứng phó tự nhiên, không xuất hiện tình trạng luống cuống tay chân.

Lúc ăn cơm trưa, cô phát hiện, mới một buổi sáng, tin nhắn chưa đọc trong nhóm ký túc xá đã 99+ rồi.

“Tiêu Lâm Lâm: Bọn tớ đến thành phố Hồng Châu rồi, ở đây lại còn có lựu tươi bán, ngọt quá đi!”

“Tiêu Lâm Lâm: Tớ bữa sáng cũng chưa ăn, chỉ lo ăn lựu thôi!”

“Tiêu Lâm Lâm: Tớ đổi hai thùng nước ép lựu, nghe nói là lựu tươi ép nguyên chất, đợi về Ninh Thị, chia cho các cậu.”

“Tiêu Lâm Lâm: [Hình ảnh][Hình ảnh]”

“Phạm Cẩn: Lựu?! Thành phố ngầm còn có thể trồng cây lựu á?”

Lo lắng rễ thực vật phá hoại kiến trúc thành phố ngầm, cây trồng trong khu trồng trọt, về cơ bản đều trồng trong chậu, đại bộ phận cây ăn quả rễ phát triển, khu Hồng Phố hoàn toàn không đưa chúng vào kế hoạch trồng trọt.

“Tiêu Lâm Lâm: Được chứ! Bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển thế này, thành phố ngầm muốn trồng gì mà chẳng trồng được?”

“Tiêu Lâm Lâm: Họ trồng cây ăn quả cũng không phải để tự mình ăn, mà là mang đi đổi vật tư với thành phố ngầm khác, dù sao trái cây quý giá, vẫn có rất nhiều người giàu sẵn sàng bỏ tiền nếm thử.”

“Phạm Cẩn: Có tiền thật tốt! Thật hy vọng tớ cũng có thể trở thành người có tiền! Thực hiện tự do trái cây!”

“Tiêu Lâm Lâm: Chú không phải thường xuyên mang việt quất, dâu tây các loại trái cây từ khu trồng trọt về cho cậu sao?”

“Phạm Cẩn: Trái cây chỗ chúng ta chủng loại ít quá, ăn đi ăn lại chỉ có mấy loại đó, tớ ăn ngán rồi, tớ muốn nếm thử loại khác!”...