Nghe cô nói vậy, trên mặt người phụ nữ trong nháy mắt nở nụ cười: "Thế sao ngại quá..."
Tần Tiểu Vi: "Đưa tiền là được, chạy một chuyến 500, chỉ có thể đưa hai cái vali hành lý qua đó."
Nghe thấy nửa câu sau của cô, người phụ nữ cứ như biểu diễn biến mặt Tứ Xuyên, trong nháy mắt thu lại nụ cười trên mặt, biểu cảm trở nên nghiêm khắc.
Cô ta dùng giọng điệu dạy dỗ vãn bối mở miệng nói với Tần Tiểu Vi: "Cô là con gái còn trẻ, sao lại thực dụng thế? Mở miệng ngậm miệng là tiền, còn 500, sao cô không đi cướp? Hồng Nhật Gia Viên cách đây gần như vậy, tôi bắt taxi qua đó, cũng chưa đến 20 tệ..."
Tần Tiểu Vi từ trường về, quãng đường chưa đến một cây số đã tốn ba trăm, Hồng Nhật Gia Viên cách chung cư này mấy cây số, chèo thuyền đi về mất hơn một tiếng, cô báo 500 là nể tình họ là hàng xóm rồi đấy.
Tần Tiểu Vi không muốn dây dưa với cô ta, đóng cửa lớn lại, vừa đỡ vừa ôm thuyền bơm hơi đi về phía trước: "Vậy chị bắt taxi qua đó đi! 20 tệ là đủ rồi!"
Thấy cô định đi, người phụ nữ cuống lên: "Ây, cô đừng đi mà! Giá cả dễ thương lượng, cô rẻ chút đi, 50, 50 được chưa? Hồng Nhật Gia Viên cũng đâu có xa, một lát là đến!"
Tần Tiểu Vi không để ý đến cô ta, lẳng lặng tăng tốc bước chân.
Người phụ nữ: "Haizz, tôi thêm cho cô chút nữa, 60... ây, 80, không thể nhiều hơn nữa... 100..."
Người phụ nữ hô đến 100, thấy Tần Tiểu Vi vẫn không dừng bước, cô ta liền không hô nữa, quay đầu tiếp tục gõ cửa nhà Lý a di.
Tần Tiểu Vi ước tính, Lý a di chắc chắn sẽ không mở cửa, dù sao nam chủ nhân đối diện, tặng quà tân gia cho hàng xóm đều là sô-cô-la mấy nghìn tệ một hộp, đâu có thiếu một trăm tệ này của cô ta!
Xem thái độ hôm qua của Lý a di, bọn họ chắc đã sắp phiền c.h.ế.t những cư dân trong tòa nhà muốn chiếm hời nhà họ rồi.
Tần Tiểu Vi đến ký túc xá đón Đoạn Hà xong, mới quay lại lấy bỏng ngô đã đóng thùng.
Bị nhốt trong nhà mười ngày, rất nhiều người đều chịu không nổi, hôm nay người ra ngoài nhiều hơn hôm qua một chút, nhưng không phải ai cũng có thuyền, rất nhiều người dùng "phương tiện giao thông" tự chế.
Ví dụ như "xuồng cao su" cải tạo từ lốp xe chỉ ngồi được một người, bè nhựa buộc bằng ống PVC rỗng... muôn hình muôn vẻ.
Nhưng kỹ năng chèo thuyền này, không phải ai cũng thắp sáng, Tần Tiểu Vi giữa đường nhìn thấy một người ngồi trên thuyền lốp xe tự chế, anh ta dùng mái chèo cải tạo từ cây lau nhà không cần giặt tay chèo trên mặt nước rất lâu, kết quả cứ xoay vòng tại chỗ...
Đoạn Hà cũng muốn tắm ở nhà cô, lúc xuống lầu, còn mang theo quần áo để thay.
Tần Tiểu Vi: "Được thì được, nhưng nhà tớ không còn nhiều nước, cậu chỉ có thể dùng nước xách từ bên ngoài đun nước tắm."
Đoạn Hà xua tay: "Tớ biết, Phạm Phạm hôm qua về đã nói với bọn tớ rồi, nhà cậu không còn nhiều nước, tớ dùng viên lọc nước xử lý nước xách lên là được... Đây là viên lọc nước mang cho cậu, cậu cầm lấy!"
Nói rồi, cô ấy đưa cho Tần Tiểu Vi một cái hộp chiết kem dưỡng da cỡ nhỏ, bên trong có năm viên lọc nước hình dạng giống viên t.h.u.ố.c nhỏ màu trắng.
Đoạn Hà: "Cái này một viên có thể lọc sạch 50L nước uống, một xô nước bỏ nửa viên là đủ rồi, dùng hết có thể đến chỗ lớp trưởng lĩnh, chỗ cậu ấy còn mấy lọ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Tiểu Vi gật đầu, nhận lấy hộp chiết.
Trước đó cô từng xem phổ cập khoa học của cư dân mạng, biết thứ này không chỉ có thể lọc sạch nước uống, còn có thể xử lý chất bẩn, khử trùng đồ vật, khử trùng không khí... phạm vi tác dụng vô cùng rộng rãi.
Giá cũng rẻ, vài tệ là mua được một lọ to, nếu không phải thứ này kênh mua hàng hạn chế, trước mưa bão cô đã mua rồi.
Năm viên lọc nước có thể lọc sạch 250L nước uống, người bình thường dùng tiết kiệm, vượt qua nửa tháng tiếp theo dư dả.
Dự định hôm nay của Tần Tiểu Vi là trưa bán bốn thùng bỏng ngô, chập tối bán bốn thùng bỏng ngô, kiếm 9000+.
Có lẽ nhận ra cơ hội làm ăn ở bên này, hôm nay ngoài thuyền của cô, gần tòa nhà giảng đường còn có "sạp" khác.
Những chủ sạp này đa số đều không có thuyền riêng, họ đạt được hợp tác với thuyền vận chuyển chuyên đưa người, chiếm một chỗ trên thuyền, chỉ làm ăn khi thuyền đến gần tòa nhà giảng đường và khi trên thuyền có người.
Những thứ bán trên sạp này kỳ kỳ quái quái, đồ ăn, đồ dùng, đồ chơi... cái gì cũng có.
Vì trên thuyền không tiện đun nấu, đồ ăn bán trên sạp đa số là đồ nguội, không giống bỏng ngô của Tần Tiểu Vi, vẫn còn ấm nóng, sờ một cái là biết vừa mới "ra lò" không lâu.
Mặc dù có thêm không ít đối thủ cạnh tranh, nhưng một tòa nhà giảng đường đã bố trí hàng nghìn người tị nạn, trường học bọn họ bố trí người tị nạn ở mấy chục tòa nhà giảng đường, mùi vị bỏng ngô lại ngon, có người còn mua hai hộp bốn hộp, 200 hộp bỏng ngô Tần Tiểu Vi và Đoạn Hà chở qua, căn bản không đủ chia.
Hôm nay kiếm được không ít, sau khi bán xong bỏng ngô, Tần Tiểu Vi quyết định đến những sạp đó xem thử, lùng chút đồ.
Đoạn Hà cũng lâu rồi không mua đồ, cô ấy cũng rất tò mò về những sạp đó, biểu hiện vô cùng hưng phấn.
Các cô có thuyền, không cần giống như người tị nạn trong tòa nhà giảng đường, chỉ có thể đợi thuyền chủ động đến gần mới có thể mua đồ, các cô có thể lái thuyền qua, buộc dây cáp xong trực tiếp lên thuyền chọn đồ, hoặc bảo chủ sạp mang đồ đến bên lan can để các cô chọn lựa...
Hầu như đồ bán trên mỗi chiếc thuyền đều không giống nhau, Tần Tiểu Vi cảm thấy, đi dạo cũng khá thú vị.
Chỉ là so với trước mưa bão, bây giờ vật giá đắt hơn rất nhiều, ngay cả trứng gà luộc nước lã cũng phải năm tệ một quả!
Đắt hơn cả một số khu du lịch bán trước mưa bão!
Nhưng bản thân Tần Tiểu Vi đã bán bỏng ngô vốn vài hào với giá cao 25 tệ, cô cũng không chê người ta giá cao nữa.
Vật giá này khiến Đoạn Hà tặc lưỡi, cô ấy thậm chí bắt đầu cảm thán, hộp cơm ăn bớt nguyên liệu năm tệ của nhà ăn trường học trước kia thật có lương tâm.
Có đôi vợ chồng trung niên làm xiên chiên ở nhà mang ra bán, xiên chiên có mì căn, bắp cải, xúc xích, nấm kim châm... đa số là đồ chay.
Tần Tiểu Vi lâu rồi không ăn thứ này, bèn mua một nắm nhỏ chia với Đoạn Hà.