Hôm thứ tư, cô còn nhận được một bưu kiện mua trong thời gian nước dâng, là gửi từ trong tỉnh, logistics cũng có xu hướng dần khôi phục.
Cường độ công việc của ngân hàng cũng có xu hướng giảm dần, tuần này những khách hàng kỳ quặc mà Tần Tiểu Vi gặp phải ngày một ít đi.
Nhưng sau khi công việc trở nên nhẹ nhàng hơn, giám đốc lại bắt đầu giữ họ lại họp, giục họ tiếp thị, bán các loại sản phẩm quản lý tài sản...
Nhưng những chuyện này đều không liên quan đến Tần Tiểu Vi, cô không muốn chuyển chính thức, vẫn chỉ muốn lăn lộn lấy một tờ giấy chứng nhận thực tập có đóng dấu, vẫn theo lệ cũ là bày ra bộ dạng mặc kệ đời giống như trước đây.
Để tích cóp tiền vàng, đơn hàng sân bay gần như ngày nào cô cũng làm đủ mười đơn, nhưng tiền vàng trong nông trại rất khó tích cóp, bận rộn cả một tuần, tiền vàng tích cóp được vẫn không đủ để cô mua thêm một ô trong nhà kho.
Tối thứ sáu, sau khi họp ở ngân hàng ra, Tần Tiểu Vi nhận được điện thoại của Phạm Cẩn.
Phạm Cẩn: "Vi Vi, rau mua tuần trước vẫn còn thừa một ít trong tủ lạnh nhà cậu, trưa mai chúng tớ có thể đến nhà cậu ăn cơm không?"
Tần Tiểu Vi: "Ngày mai tớ không ở nhà, phải đi ngoại tỉnh, hay là tớ đưa chìa khóa cho các cậu, các cậu tự đến nhà tớ nấu cơm nhé?"
Phạm Cẩn: "Thế này không hay lắm đâu? Khó khăn lắm mới khai trai một bữa, tóm lại không thể bỏ lại một mình cậu được, những loại rau đó vẫn là chúng ta cùng nhau giành mà... Vi Vi, khi nào cậu về? Hay là đợi cậu về rồi chúng ta lại qua đó?"
Tần Tiểu Vi: Thực ra ngoại trừ bữa trưa phải gặm Bánh quy năng lượng, bữa sáng, bữa tối và bữa ăn khuya của cô đều có thịt.
Tần Tiểu Vi: "Không chắc chắn, nếu thuận lợi thì tối mai có thể về, nếu không thuận lợi, phải thứ hai mới có thể về."
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng Phạm Cẩn và bọn Đoạn Hà nói chuyện, một lát sau, Phạm Cẩn lên tiếng với Tần Tiểu Vi: "Vi Vi, vậy đợi cậu về rồi tính sau nhé! Không được thì tuần sau lại đến nhà cậu đ.á.n.h chén, Vi Vi, cậu về đến nhà thì báo cho bọn tớ một tiếng nhé."
Tần Tiểu Vi: "Được."
Cô liên lạc với một tài xế giao hàng trên mạng, ngồi xe của đối phương đi Thành phố Vân của Tỉnh W mua thiết bị lọc nước biển, hơn hai giờ nửa đêm đã phải xuất phát.
Sau khi về nhà, Tần Tiểu Vi ăn tạm vài cái bánh bao, thu dọn xong ba lô, liền lên giường đi ngủ.
Cô lần đầu tiên ngồi xe tải lớn đi xa, lại còn đi cùng tài xế xa lạ... Tần Tiểu Vi lo lắng sẽ gặp nguy hiểm, căn bản không định ngủ trên đường.
Mặc dù cô rất chắc chắn mình cho dù gặp phải t.a.i n.ạ.n cũng sẽ không xảy ra chuyện, nhưng cẩn thận một chút luôn không thừa.
Lúc một giờ nửa đêm, Tần Tiểu Vi bị báo thức gọi dậy, cô vào phòng tắm rửa mặt, thay một bộ đồ thể thao tiện hoạt động, lo lắng ban đêm quá lạnh, cô lại khoác thêm một chiếc áo gió dài bên ngoài đồ thể thao.
Sau đó, Tần Tiểu Vi lại kiểm tra ba lô và nhà kho một chút, xác định trang bị phòng thân đều để ở nơi thuận tay nhất, mới lấy điện thoại ra, vừa chơi game, vừa đợi điện thoại của bác tài xế.
Lúc hai giờ lẻ năm phút, điện thoại của tài xế cuối cùng cũng gọi đến, tài xế nói ông ấy sắp đến rồi, bảo Tần Tiểu Vi xuống lầu đợi ông ấy.
Vận tải đường sắt vẫn chưa khôi phục, bây giờ vận chuyển vật tư toàn dựa vào xe tải, tàu chở hàng và máy bay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vé máy bay rất khó giành, Tần Tiểu Vi tìm phe vé giúp dùng phần mềm giành cũng không giành được, chỉ có thể tự mình liên lạc với xe tải.
Chuyến xe Tần Tiểu Vi ngồi này, chính là chuyên môn vận chuyển vật tư từ ngoại tỉnh đến thành phố Ninh, lúc về xe trống, tài xế sẽ nhận một số đơn giao hàng, chở người, kiếm thêm chút tiền.
Tần Tiểu Vi nhìn thấy "quảng cáo" tài xế đăng trên mạng, biết xe sẽ đi ngang qua Thành phố Vân, liền liên lạc với đối phương.
Trên xe chỉ có một mình tài xế, trong thùng xe phía sau toàn là hàng, tài xế chào hỏi Tần Tiểu Vi vào buồng lái ngồi ở ghế phụ.
Tài xế chắc là quanh năm lấy xe làm nhà, trong buồng lái ngoài chăn gối ra, còn có một số xoong nồi bát đĩa, trông vô cùng lộn xộn, mùi vị trong buồng lái cũng không được dễ ngửi cho lắm.
Nhưng Tần Tiểu Vi không hề lộ ra biểu cảm ghét bỏ, cô sắc mặt như thường thắt dây an toàn.
Tần Tiểu Vi: "Bác tài, buổi tối bác không nghỉ ngơi sao?"
Tài xế: "Lúc trời vừa tối, đã tìm chỗ ngủ một giấc trong xe rồi, đã tỉnh ngủ rồi... Cháu nếu buồn ngủ, có thể ngủ một giấc, trưa mai chúng ta mới có thể đến Thành phố Vân."
Tần Tiểu Vi lắc đầu: "Buổi tối cháu cũng ngủ bù rồi, bây giờ không buồn ngủ."
Rất nhiều đoạn đường đều không có đèn đường, cho dù rạng sáng trên đường không có ai, trước khi lên đường cao tốc, tốc độ của xe tải cũng không nhanh.
Có thể là vì một mình lái xe đêm buồn ngủ, cũng có thể là vì bác tài xế vốn dĩ là một người hay nói, dọc đường đi, ông ấy đều đang trò chuyện với Tần Tiểu Vi.
Tần Tiểu Vi mấy lần đều muốn khuyên ông ấy tập trung lái xe, nhưng ông ấy thật sự quá tự nhiên quen thuộc, cho dù Tần Tiểu Vi không để ý đến ông ấy, ông ấy cũng có thể một mình tự nói tự nghe.
Từ kinh nghiệm lái xe tải của ông ấy trò chuyện đến sự phát triển tương lai của đất nước, từ thành tích thi chuyển cấp của con gái ông ấy trò chuyện đến diện tích căn nhà của nhà ông ấy...
Ngồi xe suốt dọc đường, Tần Tiểu Vi cảm thấy mình đã nắm rõ gốc gác của ông ấy rồi.
Tất nhiên, ông ấy cũng hỏi Tần Tiểu Vi một số vấn đề khá riêng tư, cô đều đ.á.n.h trống lảng cho qua chuyện.
Bữa sáng họ gặm Bánh quy năng lượng trên xe, trạm dừng nghỉ trên đường cao tốc cũng giống như cửa hàng tiện lợi dưới lầu nhà cô, thức ăn cung cấp chỉ có Bánh quy năng lượng.
Ồ, không đúng, bên này còn có thêm một thứ là nước nóng.
Sau khi trời sáng, Tần Tiểu Vi liền quan sát cảnh sắc bên ngoài, trong ruộng đồng hai bên đường cao tốc gần như không nhìn thấy hoa màu gì hoa màu trong ruộng không phải bị ngâm nước thối rữa, thì là bị nước lũ cuốn trôi rồi.
Ngay cả cây cối cũng có dấu hiệu khô héo c.h.ế.t ch.óc...
Ngồi xe liên tục hơn mười tiếng đồng hồ, lúc hơn mười hai giờ trưa, Tần Tiểu Vi cuối cùng cũng đặt chân lên mảnh đất của Thành phố Vân.