Trước kia thỉnh thoảng còn chào hỏi dăm ba câu.
Sau này hễ thấy anh ta từ xa là tôi đã vội né đi ngay lập tức.
Về sau nữa, Chu Cảnh Ngật cũng rất ít khi xuất hiện.
Tính ra thì dường như đã hơn nửa năm nay, tôi chẳng còn nghe được tin tức gì về anh ta nữa.
Tôi không ngờ mình lại gặp lại anh ta ở đây.
Càng không ngờ tới anh ta sẽ tìm tôi.
"Trần Mạt."
Chu Cảnh Ngật mở lời, trầm giọng gọi tên tôi.
Ánh đèn đường bên ngoài xe rất sáng, lọt qua kẽ lá của cây long não chiếu xuống.
Tạo thành những mảng sáng tối lốm đốm, loang lổ.
Một cơn gió đêm thổi qua khiến bóng sáng ấy cũng trở nên mơ hồ, đậu lại trên ngũ quan sắc sảo góc cạnh và cương nghị của người đàn ông.
Chu Cảnh Ngật khoác trên mình bộ vest tây, một điếu t.h.u.ố.c cháy dở đang kẹp giữa hai ngón tay.
Làn khói mỏng manh phủ một tầng mờ nhạt lên gương mặt ấy.
Có lẽ vì đã quá lâu không gặp, tôi chợt thấy anh ta trở nên thật xa lạ.
Hoặc giả là do những lời đồn thổi nghe được trước kia vẫn còn mới nguyên trong ký ức, chẳng hiểu sao trong lòng tôi chợt tôi dâng lên cảm giác bất an và lo sợ.
"Chu… Chu tiên sinh, anh tìm tôi có chuyện gì sao?"
Dường như Chu Cảnh Ngật khẽ mỉm cười, ánh mắt chầm chậm dừng lại trên gương mặt tôi.
"Trần Mạt, em đã đắc tội với ai rồi?"
"Mà đến cả người bên Áo Thành này cũng phải huy động, để 'mời' em đi uống trà thế."
9
Tôi nghe xong mà kinh ngạc đến bàng hoàng.
Và sau sự sững sờ ấy, lại là nỗi sợ hãi cùng hoảng loạn ập đến bủa vây lấy tôi.
Lời Chu Cảnh Ngật nói ra vô cùng uyển chuyển.
Nhưng tôi lại nghe vô cùng rõ ràng.
Nói nghe lọt tai thì là "mời" tôi qua đó uống trà, nhưng thực chất chính là bắt cóc.
Thế nhưng tôi mới tới Áo Thành được nửa tháng, chưa từng đắc tội với bất kỳ ai.
Mà Chu Cảnh Ngật cũng chẳng thể vô duyên vô cớ nói với tôi những điều này.
Tôi càng nghĩ càng thấy sợ.
Chẳng biết từ lúc nào, nước mắt tôi đã rơi giàn giụa khắp mặt.
"Tôi không có đắc tội với ai cả."
"Chu tiên sinh, liệu trong chuyện này có hiểu lầm gì không?"
"Hiểu lầm hay không thì tôi cũng không rõ."
"Nhưng đối phương đã nhận tiền, đương nhiên phải làm việc cho người ta. Đây là quy tắc."
"Chu tiên sinh..."
Tôi rất muốn cất lời cầu xin anh giúp đỡ.
Nhưng lại chẳng biết phải mở lời thế nào.
Dù sao giữa tôi và Chu Cảnh Ngật chỉ dừng ở mức quen biết.
Mối quan hệ giữa anh ấy và Tạ Vọng cũng khá tốt.
Thế nhưng tôi và Tạ Vọng đã chia tay rồi...
"Trần Mạt, vì có quen biết một chút nên tôi mới tới đây nhắc nhở em."
"Dạo này cẩn thận một chút, tốt nhất đừng đi một mình."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chu Cảnh Ngật nói xong bèn ra hiệu cho tài xế lên xe.
Đúng lúc này, tôi chợt thấy dưới gốc cây không xa có mấy người đàn ông lạ mặt, nhìn vô cùng hung tợn đứng đó.
Hình như bọn họ vẫn luôn nhìn chằm chằm về phía tôi.
Tài xế của Chu Cảnh Ngật vừa lên xe, mấy kẻ đó đã dụi tắt điếu t.h.u.ố.c, rảo bước về phía tôi.
Tôi chỉ cảm thấy nổi cả gai ốc, cả lưng đã ướt đẫm mồ hôi trong chớp mắt.
Bản năng sinh tồn khiến tôi chạy về phía xe của Chu Cảnh Ngật.
Ngay khi chiếc xe chuẩn bị lăn bánh lao đi, tôi đã nắm c.h.ặ.t lấy mép cửa kính xe còn chưa kịp kéo lên.
"Chu Cảnh Ngật, có kẻ xấu đuổi theo tôi..."
"Tôi sợ lắm, anh có thể cho tôi lên xe trước được không?"
Tôi sợ đến mức giọng run rẩy, nước mắt không ngừng lăn dài.
Thế nhưng Chu Cảnh Ngật ngồi ở đó, nhìn tôi với gương mặt không một chút biểu cảm.
Tạ Vọng từng nói Chu Cảnh Ngật là kẻ lòng dạ sắt đá, tay chân tàn nhẫn, có thù tất báo.
Tôi và anh chẳng có chút thâm giao nào, dựa vào đâu mà anh phải giúp tôi chứ?
Đêm nay anh có thể tới nhắc nhở tôi một câu thì đã là trọn vẹn tình nghĩa rồi.
Tôi rủ hàng mi đẫm nước mắt, chậm rãi buông tay ra.
Thế nhưng Chu Cảnh Ngật lại mở lời: "Lên đi."
10
Tôi ngạc nhiên giương tròn mắt: "Chu Cảnh Ngật..."
Cửa xe mở ra rồi khép lại.
Sau đó lao nhanh về phía trước, hòa vào dòng xe cộ tấp nập.
Tôi nhìn qua gương chiếu hậu thấy mấy kẻ kia hậm hực đuổi theo vài bước, rồi không đành lòng mà dừng lại.
Hình như trong tay một tên còn cầm theo d.a.o.
Tôi không khỏi khiếp sợ vô cùng.
"Chu Cảnh Ngật, vừa rồi… cảm ơn anh nhé."
Tôi rất chân thành nói lời cảm ơn.
Ánh mắt vốn đang nhìn thẳng về phía trước của Chu Cảnh Ngật chầm chậm dời sang gương mặt tôi.
"Trần Mạt, lần sau em định làm thế nào?"
Tôi ngẩn người.
Phải rồi, tôi đâu thể vĩnh viễn không bước chân ra khỏi cổng trường.
Lần sau chưa chắc tôi đã có được vận may như thế này nữa.
Cho dù có báo cảnh sát thì cảnh sát cũng chẳng thể lần nào cũng xuất hiện kịp thời.
"Ngoài ra, chỉ một câu cảm ơn, tôi không nhận đâu."
Vách ngăn trong khoang xe đột nhiên hạ xuống.
Chiếc xe rộng lớn bị chia làm hai nửa trong phút chốc.
Trong không gian riêng tư ở hàng ghế sau chỉ còn lại tôi và Chu Cảnh Ngật.
Mùi t.h.u.ố.c lá trên người anh hơi nồng, nơi đuôi chân mày có một vết sẹo rất mờ.
Chỉ ngồi đoan trang như vậy thôi cũng đủ tỏa ra khí thế áp đảo người đối diện.
Đó là một kiểu người hoàn toàn khác biệt so với thiếu gia ăn chơi như Tạ Vọng.
Tôi theo bản năng rụt người lại, muốn kéo rộng khoảng cách với anh.
Thế nhưng Chu Cảnh Ngật đã đưa tay ra, siết c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi.