Mảnh Hương Nhài

Chương 7



 

"Được, vậy cứ coi như em và cô ấy đã chia tay, nhưng Trần Mạt là bạn gái cũ của em. Em và cô ấy đã mặn nồng suốt hai năm..."

 

Tạ Vọng rút bao t.h.u.ố.c ra châm một điếu, nụ cười mỉa mai giễu cợt: "Anh Tứ, anh cứ muốn nhặt lại người phụ nữ em từng ngủ qua sao?"

 

"Cứ phải cố tình làm em chướng mắt thế này à?"

 

Thân thể tôi đột ngột căng cứng, ngón tay nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Chu Cảnh Ngật cũng theo bản năng dần dần siết c.h.ặ.t.

 

Chu Cảnh Ngật không nói gì.

 

Thế nhưng tôi lại có thể cảm nhận được luồng khí lạnh thấu xương tỏa ra quanh người anh.

 

Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn về phía Tạ Vọng.

 

Dường như Tạ Vọng có phần không dám dám đối diện với ánh mắt tôi: "Mạt Mạt..."

 

"Tạ Vọng, vừa nãy anh bảo anh tới đây để níu kéo tôi."

 

"Thế anh lấy đâu ra tư cách mà nghĩ rằng tôi sẽ nhặt lại người đàn ông từng ngủ với người phụ nữ khác để làm buồn nôn chính mình thế?"

 

"Trần Mạt!"

 

Sắc mặt Tạ Vọng trở nên vô cùng khó coi trong nháy mắt.

 

Chu Cảnh Ngật lại bỗng nhiên khẽ cười một tiếng: "Sao thế? Cô ấy nói đâu có sai."

 

Anh bế tôi bước về phía bên xe: "Em về nhà trước đi."

 

Tôi được anh đặt vào hàng ghế sau của xe. Chu Cảnh Ngật lại khẽ xoa xoa mặt tôi: "Chuyện ở đây cứ giao cho anh xử lý, ngoan."

 

"Chu Cảnh Ngật..."

 

Tôi muốn kéo anh lại theo bản năng, nhưng anh đã đóng sầm cửa xe, dặn tài xế cho xe chạy.

 

Xe khởi động, tôi nhìn thấy gương mặt nghiêng lạnh lùng u uất của Chu Cảnh Ngật qua lớp kính xe.

 

Anh sải vài bước đến trước mặt Tạ Vọng, giơ nắm đ.ấ.m giáng mạnh một cú vào thẳng mặt anh ta.

 

Tôi không biết Tạ Vọng có đ.á.n.h trả hay không.

 

Cũng không biết ai sẽ chiếm thế thượng phong.

 

Chiếc xe quẹo qua khúc ngoặt, chẳng còn nhìn thấy gì nữa.

 

15

 

Đến tận đêm khuya Chu Cảnh Ngật mới trở về.

 

Nghe thấy tiếng xe, tôi lập tức bật dậy khỏi giường, chạy vội đến bên cửa sổ.

 

Cách một khoảng khá xa, tôi không thể nhìn rõ trên người anh có vết thương nào không.

 

Chu Cảnh Ngật vừa xuống xe bước được hai bước, chợt ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ phòng tôi.

 

Tôi nấp ra sau rèm cửa theo bản năng.

 

Mãi cho đến khi những dải tua rua trên rèm cửa siết c.h.ặ.t làm lòng bàn tay tôi đau rát, tôi mới từ từ hoàn hồn trở lại.

 

Cả một buổi tối nay, tôi đều luôn lo lắng cho Chu Cảnh Ngật.

 

Mà nhận thức này khiến tim tôi đập thình thịch vì kinh hãi.

 

Tiếng gõ cửa phòng đột ngột vang lên.

 

Tôi đứng yên tại chỗ một lúc lâu mới bước lại gần mở cửa.

 

Cửa vừa mở ra, Chu Cảnh Ngật đã ôm chầm lấy tôi thật c.h.ặ.t.

 

Tôi ngửi thấy mùi m.á.u tanh thoang thoảng, trong lòng tôi cảm thấy hoảng hốt vô cùng.

 

"Anh bị thương rồi sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tôi cố gắng đẩy anh ra để kiểm tra xem trên người anh có vết thương nào không.

 

Nhưng Chu Cảnh Ngật lại ôm c.h.ặ.t lấy tôi, ép tôi sát vào sau cánh cửa.

 

"Không bị thương."

 

"Cậu ta còn chưa có bản lĩnh làm tôi bị thương đâu."

 

"Nhưng tôi ngửi thấy mùi m.á.u..."

 

"Là m.á.u của Tạ Vọng, đừng sợ."

 

Chu Cảnh Ngật cúi đầu hôn nhẹ lên môi tôi rồi mới buông tay: "Tôi đi tắm đã, đợi tôi một lát."

 

Khi tiếng nước rào rào trong phòng tắm vang lên.

 

Tôi đốt một viên hương trầm hoa nhài.

 

Qua khoảng thời gian tiếp xúc với Chu Cảnh Ngật, tôi phát hiện ra hai chúng tôi có rất nhiều sở thích tương đồng.

 

Ví như đều thích bữa sáng kiểu Trung.

 

Ví như đều thích trà hoa nhài.

 

Thậm chí những cuốn sách, bộ phim yêu thích cũng y hệt nhau.

 

Tất cả các loại hương xông dùng trong nhà anh đều là mùi hoa nhài.

 

Tôi rất thích dùng những viên hương nhài được chế tác vô cùng tinh xảo này.

 

Mùi hương thoang thoảng lan tỏa khắp cả căn phòng khiến tâm trí tôi cũng dần tĩnh lặng lại trong hương thơm ấy.

 

Trước đây vì Tạ Vọng, tôi đã quyết định phải tránh thật xa những người đàn ông thuộc tầng lớp như bọn họ.

 

Bởi vì những cô gái bình thường như chúng tôi thực sự không thể thua nổi, cũng không đùa nổi.

 

Tôi chỉ muốn sống một cuộc đời của người bình thường.

 

Tôi cũng chẳng cách nào thích nghi được với lối sống xa hoa trụy lạc trong giới của bọn họ.

 

"Trần Mạt."

 

Chu Cảnh Ngật bước ra từ phòng tắm với mái tóc vẫn còn ướt sũng.

 

Anh tựa người bên khung cửa, mái tóc đen ướt đẫm hơi rối được vuốt ngược ra sau, phô bày rõ ràng những đường nét ngũ quan sắc sảo và góc cạnh trên khuôn mặt anh.

 

Tôi ngồi trên sô pha, ngước mắt lên nhìn anh: "Sao thế?"

 

"Tạ Vọng bị thương nhẹ, em có muốn đến bệnh viện thăm cậu ta không?"

 

Tôi ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Không đi đâu."

 

Dường như Chu Cảnh Ngật khẽ cười một tiếng: "Thật sự không đi sao?"

 

"Vâng, không đi."

 

Hai người đã đường ai nấy đi rồi, dĩ nhiên không nên dây dưa gì thêm nữa.

 

Anh ném chiếc khăn tắm sang một bên, sải bước đến trước mặt tôi.

 

Khi tôi ngước lên nhìn anh, anh cúi người xuống trao một nụ hôn say đắm.

 

"Trần Mạt, tôi đến đòi phần thưởng cho tối nay đây."

 

Giọt nước lạnh buốt trên tóc anh rơi xuống mặt tôi, nhưng đôi môi đang hôn tôi lại nóng rực như thiêu như đốt.

 

Những ngón tay thon dài mạnh mẽ của Chu Cảnh Ngật luồn qua mái tóc, giữ c.h.ặ.t lấy gáy tôi.

 

Anh ép tôi phải kề sát anh, hòa quyện cùng anh, cho đến khi hơi thở của cả hai trở nên rối loạn quấn quýt.