1.
Triều Đại Thịnh liên tiếp gặp thiên tai, sinh linh lầm than, oán than dậy đất. Bách tính nghèo khổ vì để lấp đầy bụng, thậm chí đã xảy ra t.h.ả.m kịch ‘đổi con cho nhau để ăn thịt’. Hoàng đế sầu lo đến bạc đầu, khổ công tìm kiếm lương kế để bình định cơn thịnh nộ của Trời cao.
Quốc sư tâu với Hoàng đế rằng, Tà thần đang ngủ say trong Thần Điện tối tăm đã nổi giận, cần phải hiến tế một thiếu nữ mang trong mình huyết mạch Thần nữ. Khắp kinh thành, chỉ có đích trưởng nữ Vân gia là Vân Uyển và đứa thứ nữ là ta, trên n.g.ự.c có vết bớt hình hoa Sen, trùng khớp với ghi chép trong cổ tịch về dòng m.á.u Thần nữ.
Quốc sư chỉ đích danh Vân Uyển làm vật tế. Nhưng nàng ta là viên ngọc quý trên tay phụ thân, ông ta liền nảy sinh ác niệm, bắt ta thay thế Vân Uyển đi vào chỗ c.h.ế.t.
Ta vốn định tìm vị hôn phu Tạ Trường Uyên cầu cứu, bởi hắn nắm giữ binh quyền, vị cao trọng vọng. Thế nhưng, khi ta vừa tới Tướng Quân Phủ, đã thấy Vân Uyển đang nép mình trong vòng tay của hắn.
Hóa ra kẻ xướng người họa, bọn họ đã tư thông với nhau từ lâu, thật đúng là một đôi cẩu nam nữ.
Tạ Trường Uyên lạnh lùng nói: "Miểu Miểu, chúng ta hủy hôn đi. Nàng nên hiểu chuyện một chút, thay tỷ tỷ gánh vác nỗi lo này."
Trong cơn tuyệt vọng, ta bị quan sai lôi vào Thiên Lao, chờ ngày bị hiến tế.
2.
Tạ Trường Uyên đến lao ngục thăm ta, ngoài mặt ra vẻ xót thương: "Miểu Miểu, nàng chịu khổ rồi. Uyển Nhi thân thể yếu ớt, không chịu nổi âm hàn nơi Thần Điện. Nàng có dung mạo giống với tượng Thần nữ đến chín phần, lại là thân phận thứ xuất... Thay nàng ấy đi chuyến này, mẫu thân nàng ở trong phủ cũng sẽ dễ sống hơn đôi chút."
Ta nhìn chằm chằm vào ánh trăng lọt qua khe cửa ngục, không nói lời nào. Chỉ vì gương mặt này giống pho tượng đá trong miếu Thần nữ đến chín phần mà ta buộc phải nhường bước sao?
Từ nhỏ đến lớn, mỗi khi đích mẫu tát ta, bà ta đều mắng: "Thứ do tiện tỳ sinh ra, cũng xứng dùng gương mặt này sao?"
Thật mỉa mai làm sao, giờ đây cũng chính vì gương mặt này mà ta phải c.h.ế.t thay cho nữ nhi bảo bối của bà ta.
"Giờ lành đã đến!" Giọng nói sắc lạnh của Quốc sư x.é to.ạc không gian.
Ta bị kéo lê bằng đôi chân trần lên tế đàn, dây thừng thô ráp cứa vào cổ tay rướm m.á.u. Dưới đài, Vân Uyển tựa vào lòng Tạ Trường Uyên, khóc đến tựa như hoa lê dính mưa. Thật khéo diễn, kẻ không biết nhìn vào còn tưởng ả và ta tình thâm nghĩa trọng lắm.
Phụ thân quay mặt đi chỗ khác, còn đích mẫu thì dùng khăn lụa che đi khóe miệng đang nhếch lên đắc ý.
Cũng tốt thôi. Thế gian hạn hán ba năm, một nơi ăn thịt người như Vân gia, cùng tên hôn phu bội bạc kia, chẳng còn gì khiến ta phải luyến lưu.
Cánh cửa đá nặng nề của Thần Điện đóng sầm lại sau lưng, bóng tối nuốt chửng tất cả.
3.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Truyền thuyết kể rằng, Thần Điện này thờ phụng Huyền Uyên Tà thần từ trăm năm trước, vì x.úc p.hạ.m Thiên đạo mà bị phong ấn tại đây. Mỗi khi có thiên tai, hoàng thất lại hiến tế thiếu nữ mang huyết mạch Thần nữ để xoa dịu cơn giận của Ngài.
Ta mò mẫm trong bóng tối nửa ngày, chỉ chạm phải mạng nhện và bụi bặm đầy tay.
"Có ai không?" Ta cất tiếng gọi, tiếng vang vọng lại u u linh linh. Chẳng ai đáp lời. Ta dứt khoát nằm dài trên phiến đá lạnh lẽo.
Bên ngoài dường như đang cử hành nghi lễ gì đó, tiếng chuông trống mơ hồ truyền tới, chắc là đang cầu xin Tà thần nguôi giận. Đã đói lả cả ngày, ta chẳng màng sống c.h.ế.t nữa, bắt đầu vơ lấy đồ ăn trên bàn thờ mà ăn.
Sau khi no bụng, cuối cùng ta cũng có sức để c.h.ử.i. Những uất ức kìm nén bấy lâu, không thốt ra không chịu nổi.
4.
"Này, Tà thần đại nhân!" Ta nói vào hư không, "Nếu Ngài thật sự tỉnh rồi thì làm ơn làm phước, thu phục hết đám người bên ngoài kia đi được không? Cứ bắt nạt một tiểu nữ t.ử như ta thì có bản lĩnh gì?"
"Đặc biệt là cái tên vị hôn phu và ả đích tỷ kia của ta, đúng là một đôi trời sinh, lòng dạ thối nát, Ngài không thu phục họ thì thật đáng tiếc."
"Đúng rồi, còn lão Quốc sư nữa. Giả thần giả quỷ suốt ba năm, hạn hán rõ ràng là do thủy lợi hư hỏng, kho lương tham nhũng, vậy mà cứ đổ thừa cho Trời cao nổi giận. Nếu Ngài thật sự có bản lĩnh thì đ.á.n.h c.h.ế.t lão ta trước đi?"
Nói đến mệt nhoài, ta trở mình lẩm bẩm tiếp: "Nhưng chắc Ngài cũng chẳng tỉnh nổi đâu. Trăm năm rồi, muốn tỉnh thì đã tỉnh từ lâu rồi. Chúng ta đúng là hai kẻ cùng khổ, Ngài bị nhốt, ta bị hiến tế, đúng là cùng hội cùng thuyền..."
Trong bóng tối, bỗng nhiên vang lên tiếng rắc cực khẽ. Giống như có thứ gì đó vừa nứt ra.
5.
Ta cứng đờ người. Ta c.h.ử.i cũng đâu có quá đáng lắm đâu, không lẽ lại c.h.ử.i lòi ra Tà thần thật đấy chứ?
Phía tế đàn, một điểm u quang vụt sáng. Rồi điểm thứ hai, thứ ba... như những vì sao bừng tỉnh. Pho tượng đá đang phát sáng!
Ánh sáng len lỏi qua các vết nứt, soi rọi cả Thần Điện thành một màu xanh trắng kỳ quái. Tim ta thót lại một cái. Tà thần sắp tỉnh thật sao?
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Ngài sẽ ăn thịt ta ư?
"Bùm!" Pho tượng nổ tung.
Giữa đám đá vụn bay tứ tung, một bóng đen nhẹ nhàng đáp xuống đất. Ta nhắm c.h.ặ.t mắt, chờ đợi cơn đau đớn giáng xuống. Chờ hồi lâu vẫn chẳng thấy động tĩnh gì. Ta lén mở một mắt ra nhìn.
Trên tế đàn, có một... con mèo đang ngồi?