Manh Miêu Tà Thần

Chương 3



Hắn còn chẳng thèm mở mắt: "Dọa c.h.ế.t nàng đấy."

Nhìn dáng vẻ lười biếng của hắn, ta không nhịn được mà mạnh tay "nựng" một trận. Hắn khẽ cào vào tay ta: "Cho ta chút thể diện đi, ta là Thần đấy."

Ta chẳng hề khách sáo, càng vuốt mạnh hơn: "Vậy ngươi có giúp ta g.i.ế.c Tạ Trường Uyên và Vân Uyển không?"

Đôi mắt hắn cuối cùng cũng hé mở. Đôi đồng t.ử dị sắc vàng - bạc trong ánh sáng mờ ảo trông như ẩn chứa cả một vực thẳm sâu thẳm.

"G.i.ế.c người là cách báo thù hạ đẳng nhất. Ta muốn họ phải sống, để tận mắt nhìn thấy nàng tỏa sáng vạn trượng, nhìn thấy bản thân họ trắng tay không còn gì cả. Ta muốn chân tướng thế gian được phơi bày, muốn nàng đường đường chính chính lấy lại tất cả. Đợi ta hóa thành nhân hình, ta sẽ giúp nàng trút giận, tước đi dung nhan trẻ trung của Vân Uyển, làm mù đôi mắt của Tạ Trường Uyên. Để cuộc đời bọn họ chìm trong bóng đêm vĩnh hằng."

Ta ngẩn người, mèo nhỏ này còn tàn độc hơn cả ta.

"Ngủ đi." Hắn dùng đuôi che mắt ta lại, "Người tình kiếp trước của ta, đường còn dài, chớ có nóng vội."

Ta không thể tưởng tượng nổi, một con mèo lại coi ta là người tình năm xưa. Trong hơi thở ấm áp của hắn, ta chìm vào giấc ngủ sâu. Trong mơ không có tế đàn, không có phản bội. Chỉ có những cánh đồng hạn hán mênh m.ô.n.g đang chờ đợi một cơn mưa.

11.

"Tỉnh thì dậy đi." Giọng Huyền Uyên vang lên trong đầu ta.

Ta xoa xoa đôi chân tê dại: "Ngươi có thể nói chuyện trong đầu ta sao?"

"Thủ thuật cơ bản của Cộng Sinh Khế thôi." Hắn nhảy lên vai ta, "Để tiết kiệm sức lực."

"Giờ đi hướng nào?"

Đuôi Huyền Uyên chỉ về hướng Đông Nam: "Bên bờ sông có một ngư thôn (làng chài) bỏ hoang. Vì đại hạn, thôn dân đã bỏ xứ mà đi cả rồi."

Làng chài quả nhiên điêu tàn, mấy gian nhà tranh sụp đổ quá nửa, bên bờ còn buộc hai con thuyền nát. Ta tìm thấy một bộ y phục bằng vải thô trong nhà, lại tìm thấy một hũ gốm sứt mẻ trên bếp. Thay đồ, đội nón rơm, ta soi bóng mình trên mặt nước trong hũ, trầm tư.

"Đừng nhìn nữa." Huyền Uyên ngồi trên vành hũ, "Chỉ là lớp da thịt mà thôi."

"Ngươi nói ta là Thần nữ chuyển thế, cũng là vì lớp da thịt này sao?"

"Chuyển thế là nhìn vào hồn phách, không nhìn mặt." Hắn cúi đầu uống nước, "Nhưng mà... nàng hầu như giống nàng ấy y đúc."

12.

Chúng ta đi dọc theo lòng sông khô nứt về phía Đông. Càng đi càng thấy kinh hãi. Những vết nứt trên lòng sông rộng đến mức có thể nhét vừa cả bàn tay, ruộng đồng hai bên vàng úa một dải, lác đác vài nông phu ngồi thẫn thờ trên bờ ruộng, ánh mắt vô hồn.

"Ba năm trước, Bạch Hà là mạch nước sống của vùng này." Một lão nông chỉ tay xuống lòng sông, "Nói đứt là đứt ngay được."

Ta hỏi: "Quan phủ không nghĩ cách sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đã đào rồi, đào sâu tới mười trượng vẫn chẳng thấy nước đâu." Lão nông lắc đầu, "Quốc sư nói Tà thần đã chặn mạch nước, phải hiến tế mới giải được..."

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Lão bỗng trợn trừng mắt, nhìn chằm chằm vào mặt ta: "Cô nương... cô nương trông giống như..."

Ta kéo thấp vành nón: "Giống ai?"

Lão nông lẩm bẩm: "Giống vị Nương nương trong miếu Thần nữ..."

13.

Nơi Huyền Uyên chỉ dẫn là một khúc sông cong lõm vào bờ. Hắn cào nhẹ lên vai ta: "Đào xuống dưới bảy thước."

Ta dùng chiếc xẻng sắt cũ tìm được bắt đầu đào. Đất cứng như đá, mỗi nhát xẻng đều khiến hổ khẩu (kẽ ngón cái và ngón trỏ) chấn động đến tê dại. Đào tới ba thước, ta đã kiệt sức.

"Nghỉ một chút đi." Huyền Uyên ngồi bên hố.

"Ngươi không phải Thần sao?" Ta chống xẻng thở dốc, "Không thể phất tay một cái, nổ tung một cái hố đại cho xong?"

"Công đức chưa đủ, thần lực không thông." Hắn nói một cách đầy lý lẽ, "Hơn nữa khế ước quy định, nàng phải tự thân vận động thì công đức mới được tính."

Ta nghiến răng tiếp tục. Khi Mặt Trời đứng bóng, xẻng sắt cuối cùng cũng chạm vào một vật cứng khác lạ. Đó là một phiến thạch xanh, bên trên khắc những hoa văn mờ nhạt.

"Cửa cống cổ." Huyền Uyên nhảy xuống, vuốt nhấn lên hoa văn, "Công trình thủy lợi từ ba trăm năm trước, đã bị bùn đất và phù chú trấn yểm."

"Phù chú?"

"Bút pháp của phía mạch Quốc sư." Hắn cười lạnh, "Chặn mạch nước, đổ vạ cho ta, rồi mượn danh nghĩa hiến tế để củng cố quyền thế, chiêu trò cũ rích của bọn chúng."

Những hoa văn trên phiến đá dưới vuốt hắn tỏa ra hắc khí, mùi hôi thối xộc lên tận mũi. Thân hình Huyền Uyên loạng choạng, ta vội vàng đỡ lấy hắn.

"Ngươi sao thế?"

"Không sao." Giọng hắn yếu đi vài phần, "Nhưng phong ấn này cần huyết mạch Thần nữ mới có thể phá bỏ hoàn toàn. Nàng nhỏ ba giọt m.á.u vào chính giữa đi."

Ta còn đang do dự, hắn đã trực tiếp dùng vuốt rạch qua đầu ngón tay ta. Một tiếng xẹt khẽ vang lên, những giọt huyết châu rơi xuống phiến đá. Ngay khoảnh khắc đó, sâu dưới lòng đất vang lên tiếng gầm rú rung chuyển.

14.

Máu thấm vào các đường vân, như có linh tính mà len lỏi khắp nơi. Phù chú màu đen trên phiến thạch xanh vỡ vụn từng tấc một, hóa thành khói đen tan biến. Ngay sau đó là tiếng nước chảy róc rách rồi mạnh dần lên.

Dòng nước trong vắt tràn ra từ kẽ đá, ban đầu chỉ là dòng nhỏ, chớp mắt đã tụ thành cột nước, xối thẳng bùn đất, cuồn cuộn đổ về hạ lưu theo lòng sông vốn đã khô cạn bấy lâu.

Ta bò bên miệng hố, nhìn dòng nước nhanh ch.óng tràn qua vùng đất nứt nẻ, chảy về phía những cánh đồng xa xa. Nông phu bên bờ sông phát ra những tiếng reo hò không thể tin nổi, có người quỳ thụp xuống đất, có người lao thẳng xuống nước vừa khóc vừa cười.