Hai lão giả liếc nhìn nhau, sát khí trong mắt đồng loạt dâng cao, mỗi người tế ra một kiện pháp bảo — một sợi dây xích u lam, một cây b.úa khổng lồ — đồng thời ném về phía Bối Nịnh!
Thình thịch!
Ngay giây khắc đó, mặt dây trên n.g.ự.c Bối Nịnh phát sáng —lưu quang thất sắc bùng nổ, mang theo uy áp hủy diệt, nuốt gọn hai kiện pháp bảo, rồi thu thẳng vào trong mặt dây.
Ánh quang thất sắc chưa tắt, hóa thành tầng mây rực rỡ bao quanh nàng, mờ ảo như sương, sáng rực như tiên khí.
Bối Nịnh cảm thấy khác thường, lại có hứng thú soi qua tấm băng kính tự kết từ linh khí — liếc nhìn bóng mình trong quầng sáng, nhịn không được thốt khẽ:
“Ta… đẹp quá trời.”
Lão giả bên cạnh sắc mặt đại biến, giọng run run: “Thất sắc lưu thạch tâm?! Sao có thể xuất hiện ở đây?!”
Thình thịch, thình thịch, thình thịch…
Mặt dây lại bắt đầu đập — lần này vui sướng, dồn dập, như cười.
Bối Nịnh: “…”
Lộc trưởng lão trầm giọng, ánh mắt lạnh buốt: “Ngươi rốt cuộc là ai?”
Bối Nịnh nghiêng đầu, bình tĩnh đáp: “Ta chính là ta, đệ t.ử tông môn Bối Nịnh. Còn Lộc trưởng lão, ngươi là ai? Vì sao lại khống chế Lộc Tuyết quản sự?”
“Yêu tộc!” Lộc trưởng lão quát, “Ngươi là người của Nam Hào Thánh Tôn sao?”
“Nam Hào… ai cơ? Không quen biết!”
Mây thất sắc quanh thân nàng khẽ chuyển động, từng vòng từng vòng cuộn lên, lướt qua hai lão giả, bay thẳng về phía U Thi Mạch Tinh.
Lão giả áo tro bên cạnh nheo mắt, chợt ra tay đ.á.n.h lén — một kiếm đ.â.m thẳng về phía Bối Nịnh!
“Không được!” Lộc trưởng lão biến sắc, muốn ngăn lại đã muộn.
Chỉ thấy ánh sáng thất sắc quanh người Bối Nịnh chấn động nhẹ.
Không có tiếng nổ, không có linh lực tràn ra — chỉ là lão giả kia đột nhiên co rút, toàn thân xẹp xuống, hắc khí tuôn ra ồ ạt, gào thét t.h.ả.m thiết rồi ngã sập ngay trước chân nàng.
Một khắc im lặng.
Bối Nịnh cúi đầu, nhìn cái xác đen sì, nhướng mày rất nghiêm túc: “...Không có sinh khí.”
Gương mặt già nua của Lộc trưởng lão đầy màu sắc, trong lòng bàn tay hiện ra mấy tấm lệnh bài quỷ dị, vừa bóp nát, thân hình liền biến mất tại chỗ, chui vào khe không gian.
Nhưng hắn còn chưa kịp ổn định, đã bị một luồng lực lượng vô hình b.ắ.n ngược ra, thân thể va mạnh xuống đất.
Thất khiếu tràn ra từng đợt sương đen, chỉ trong thoáng chốc — hắn cũng hóa thành một khối thân thể bẹp rũ, giống hệt tên lão giả vừa rồi.
“Đây là… Ma tộc sao?” Bối Nịnh kinh ngạc, nhưng thứ khiến nàng giật mình hơn chính là mặt dây trên n.g.ự.c.
“Cái gì mà Thất sắc lưu thạch tâm?”
“Còn Nam Hào Thánh Tôn là ai nữa đây?”
Nàng chưa kịp nghĩ kỹ, mây mù thất sắc quanh thân đã tự động chuyển động, tựa hồ đang thu nạp toàn bộ U Thi Mạch Tinh. Những khối tinh thể khổng lồ chầm chậm xoay vòng, từng khối từng khối bị kéo về phía nàng.
Bối Nịnh liếc sang hai túi trữ vật vừa lấy được, nhìn Lộc Tuyết vẫn hôn mê, lại đành thở dài: “Đành mang luôn đi vậy…”
Nàng đứng dưới lòng đất, ngước nhìn mây mù thất sắc vận chuyển, nhíu mày thúc giục: “Có thể... hút nhanh chút không?”
Nàng hoàn toàn không biết nên giải thích với tông môn thế nào về chuyện Lộc Tuyết và Lộc trưởng lão, càng không biết Nam Hào Thánh Tôn cùng thất sắc lưu thạch tâm rốt cuộc là thứ gì.
Yêu tộc ư? Nếu bị hiểu lầm là yêu tộc, chẳng phải nàng sẽ bị tông môn m.ổ x.ẻ ngay tại chỗ sao?!
Thất sắc lưu thạch tâm: ???
Nam Hào: ???
Bối Nịnh càng hoảng, thuận miệng buột ra: “Hút mau một chút a!”
Một giọng trầm thấp đáp lại ngay bên tai — “Hảo.”
“Cảm… ơn—???”
Giọng nam. Rõ ràng, lạnh nhạt mà lại tràn đầy lực chấn động.
Bối Nịnh cứng người, ánh mắt run rẩy hạ xuống nhìn mặt dây —“Ây, ây, giọng này là từ ngươi phát ra???”
Mặt dây lấp lóe ánh sáng yếu ớt.
Nàng hít sâu một hơi: “Má ơi… thật sự là yêu linh khí a!”
Không đợi nàng bình tĩnh lại, trước mặt đã vang một tràng ầm ầm rung chuyển, vô số tinh thể từ phía xa bay vụt tới, hóa thành lưu quang, liên tiếp chui thẳng vào mặt dây.
Chớp mắt, cả dãy U Thi Mạch Tinh — biến mất sạch sẽ.
Oanh!
Mặt đất khẽ chấn động, từng mảng bụi đất trên cao rào rào rơi xuống.
“Không tốt, sắp sụp rồi!”
Bối Nịnh vội ôm lấy Lộc Tuyết, ngự kiếm phá đất mà ra.
Sau lưng, vị trí U Thi Mạch Tinh sụp xuống, toàn bộ không gian rền vang, bụi mù cuộn trào như sóng dữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng bộc phát toàn bộ tu vi, một hơi lao v.út khỏi hố sâu, rơi xuống đất, vừa đứng vững — thì liền đối mặt một đôi mắt phượng.
Người kia mặc huyền bào, tóc dài màu lam buộc hờ bên hông, dung nhan thanh lãnh như tuyết, khí chất tựa tiên, lạnh lẽo và xa xăm đến mức cả thiên địa đều như ngừng lại.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch… Mặt dây trên n.g.ự.c nàng đập rộn ràng, tiết tấu đều đặn, mang theo vẻ vui sướng rõ rệt.
Bối Nịnh sợ đến mức vội che lại, cúi đầu cảnh cáo: “Đừng nhảy!”
Ánh mắt Nam Hào khẽ động, trong n.g.ự.c cũng như bị một bàn tay mềm mại nắm lấy, trái tim vốn yên tĩnh bỗng bao phủ trong một lớp ấm áp…
Một cảm giác khác thường, dịu dàng, và kỳ quái đến cực điểm, từ nơi sâu thẳm dâng lên, lan khắp tứ chi.
“Huynh đài họ gì?”
Bối Nịnh vừa trấn an mặt dây vừa ngẩng đầu nhìn vị nam t.ử tuấn mỹ vô song trước mặt, trong lòng bỗng mơ hồ sinh ra cảm giác… đào hoa nở rộ.
Nam Hào không đáp, chỉ khẽ nâng tay.
Mặt dây trước n.g.ự.c nàng tự động tách ra, bay đến trong lòng bàn tay hắn, “thình thịch, thình thịch” nhảy dựng lên.
Bối Nịnh: “…… Ngài, ngài người lớn lên đẹp như vậy, sao lại tùy tiện đoạt đồ của người ta thế hả?”
Nam Hào khẽ cau mày. Trong lòng bàn tay, mặt dây được xuyên bằng một đoạn dây thừng cũ kỹ, vừa nhìn đã thấy… cực kỳ khó coi.
Lông mày hắn giật nhẹ. Không nhịn nổi nữa, ngón cái khẽ phất — sợi dây lập tức hóa thành bụi mịn.
Tiếp đó, quang mang thất sắc vờn quanh trong lòng bàn tay hắn, chậm rãi ngưng tụ thành một sợi dây mảnh mới, lóng lánh như tơ quang, lại xuyên qua mặt dây rồi nhẹ nhàng treo trở lại trước n.g.ự.c Bối Nịnh.
Thất sắc rực rỡ, lung linh đẹp đến mức khiến người ta không dời nổi mắt.
Bối Nịnh thở phào. Người này tuy đẹp nhưng… còn biết trả đồ, thật là người tốt!
Nàng cúi đầu, nhịn không được lại hôn lên mặt dây một cái.
Nam Hào khẽ khựng, cổ họng lăn nhẹ, ánh mắt dời đi nơi khác, thanh âm trầm thấp mà lạnh nhạt: “Ngươi biết thứ đó là của ai sao?”
Bối Nịnh nhớ lại lời hai người kia dưới nền đất, thử dò hỏi:
“Nam… Hào Thánh Tôn?”
Nam Hào hơi kinh ngạc: “Ngươi biết?”
“Nghe người ta nói qua, cái gì thất sắc lưu thạch tâm, còn nhắc đến Nam Hào Thánh Tôn.”
Nàng hỏi tiếp, “Ngài cũng biết lai lịch của nó sao?”
“Đó là một nửa trái tim của Nam Hào, khi phi thăng độ kiếp đã bị Ma tộc ám toán, nên mất đi.”
Hắn dừng một chút, ánh mắt dừng lại trên người đối diện — khuôn mặt lem bụi vẫn không che nổi nét tuyệt sắc, đặc biệt là đôi mắt kia, trong suốt tinh khiết như nước suối, khiến người từng sống vạn năm như hắn cũng khẽ cười.
Bối Nịnh ngây ngẩn: “Nửa trái tim? Vậy… hắn phi thăng thành công chưa? Còn sống không?”
Nam Hào cong môi: “Cô nương vừa rồi hỏi ta họ gì?”
Bối Nịnh lập tức gật đầu liên tục, trong lòng thầm nghĩ, tốt nhất báo luôn cả tông môn cho xong.
Nam Hào chậm rãi nói:
“Bản tôn, họ Nam, danh Hào.”
Bối Nịnh: “……”
Nếu bây giờ nàng chạy thẳng về tông môn, liệu tông môn có kịp bảo vệ không?
“Ngươi đã dung hợp thất sắc lưu thạch tâm của bản tôn…”
Bối Nịnh tim đập thùng thùng, sắc mặt trắng bệch.
Đại lục đệ nhất cường giả. Còn là Yêu tộc. Hắn không phải định đem nàng luyện hóa đấy chứ?!
Nàng run giọng: “Nếu không… ta… ta trả lại cho ngài nhé? Chúc ngài thuận lợi phi thăng, sớm ngày thành tiên!
Ta về sau sẽ ngày ngày cầu nguyện cho ngài, sống lâu trăm tuổi… à không, vạn tuế, vạn vạn tuế!”
Khóe môi Nam Hào khẽ co giật, hắn dở khóc dở cười: hắn đã sống qua bao vạn tuế, còn cần ai cầu sao?
“Thiếu một nửa, muốn phi thăng… trừ phi…”
“Trừ phi cái gì?” Bối Nịnh suýt khóc.
“Trừ phi — bắt ngươi tới bổ.” Nam Hào nhẹ nhàng nói, khóe môi mang theo ý cười nhàn nhạt.
Bối Nịnh hai mắt tối sầm, ngất xỉu tại chỗ.
——
Vẫn là… muốn luyện hóa nàng thật sao?!
Nam Hào nhìn nữ t.ử đã ngã xuống, khẽ vuốt trán, lẩm bẩm: “ Lời mời phi thăng còn chưa nói xong, người đã ngất rồi.”
Thôi thôi, hạ giới đúng là nhàm chán, Có lẽ mang theo một “tặng phẩm nhỏ” thế này đi tiên giới… Đường lên trời sẽ thú vị hơn một chút.
—— (Hết)
Tiếu: Đừng trách ta, là phong cách kết truyện quen thuộc của Trà Đàn =)))