Nước mưa chảy vào mắt Cố Sầm, anh cố gắng mở to mắt, trong ánh mắt ngập tràn đau đớn: "A Dư, anh xin em, giờ anh có tiền rồi, xin em hãy nhìn anh một lần..."
Tôi nhìn sâu vào mắt anh, tay đặt lên nút bấm, nhẹ nhàng nói: "Xin lỗi, Tổng giám đốc Cố. Dù anh có nhiều tiền đến đâu, tôi cũng không còn yêu anh nữa."
Nói xong, cửa kính từ từ nâng lên, ngăn cách tầm nhìn của anh.
Trong xe cuối cùng cũng yên tĩnh, Hứa U thở dài: "Làm thế nào mà chỉ trong vài tiếng, cô có thể hành hạ người ta thê t.h.ả.m đến vậy?"
"Đáng đời anh ta.” Tôi nghiêng đầu nhìn bóng dáng ngày càng nhỏ dần trong gương chiếu hậu, cố kìm nén nỗi chua xót nơi khóe mắt: "Là anh ta coi tình cảm của chúng tôi như trò đùa trước, anh ta lại còn lừa tôi là đã kết hôn, miệng không có lời nào là thật.”
Một người ngay cả nhẫn cưới cũng không đeo, sao dám tùy tiện nói bừa như vậy?
Anh không có não à?
Chiếc xe lặng lẽ lướt qua màn đêm. Tôi mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, nhắm mắt tựa vào ghế: "Hứa U, hôn ước của chúng ta, hủy bỏ đi."
Anh ấy bình tĩnh hỏi: "Cô chắc là hủy bây giờ chứ? Sắp lao vào vòng tay của Cố Sầm rồi à?"
"Không có chuyện đó." Lòng tôi rối như tơ vò, chẳng còn hơi sức đâu mà đối đáp với Hứa U: "Cứ nói là chúng ta không hợp, những chuyện khác đừng nhắc đến."
"Tôi biết rồi."
10.
Sau đó, tôi đợi mãi mà không thấy công ty Cố Sầm gọi lại.
Đến thứ hai, tôi đích thân gọi điện cho thư ký của anh.
Thư ký liên tục xin lỗi: "Tổng giám đốc Cố bị ốm rồi. Công việc tồn đọng rất nhiều, vẫn chưa xử lý được. Tôi sẽ cố gắng thúc giục giúp cô."
"Ốm rồi? Bị gì vậy?"
"Cảm nặng."
Cúp điện thoại, thái dương tôi giật liên hồi.
Mặc kệ, cho dù anh có ốm c.h.ế.t cũng chẳng liên quan đến tôi.
Đúng lúc ấy, Hứa U xuất hiện: "Nghe nói Tổng giám đốc Cố bị ốm, rất nhiều người đang tranh thủ đến nhà thăm hỏi lấy lòng. Chúng ta không thể chậm chân được!"
"Tôi với anh ta vừa cãi nhau long trời lở đất xong. Anh còn hy vọng gì nữa?"
Hứa U không thèm để ý: "Sự tại nhân vi mà. Anh ta thích cô, tôi thấy cơ hội thắng của chúng ta rất lớn."
Anh ấy nằng nặc kéo tôi đến nhà Cố Sầm.
Cố Sầm là người mở cửa.
Thấy tôi, anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nghiêng người để tôi bước vào. Tôi đặt gói t.h.u.ố.c vào tay anh, hỏi: "Đỡ hơn chút nào chưa?"
Cố Sầm ỉu xìu đáp: "Không khỏe lắm."
Đến lúc quan trọng, Hứa U lại biến mất tăm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong phòng khách vang lên tiếng ho dữ dội. Cố Sầm ho đến gập cả người. Tôi nhìn mà không đành lòng, bèn đi tới vỗ nhẹ lên lưng anh: "Đi khám bác sĩ chưa?"
"Chưa." Cố Sầm dần lấy lại nhịp thở, vẻ mặt đáng thương: "Không có ai đưa anh đến bệnh viện cả."
Tôi xách túi lên: "Đi, mặc áo khoác vào."
Cố Sầm đột nhiên ôm chầm lấy tôi từ phía sau, hơi nóng hừng hực từ lưng lan đến tận cổ.
Anh sốt rồi.
"A Dư, anh không muốn đi, em ở nhà với anh được không?"
Tôi không giãy ra được, cũng không lay chuyển được anh, đành thỏa hiệp: "Vậy anh quay lại nằm nghỉ đi."
Cố Sầm lại ngả người về ghế sô pha, ánh mắt dõi theo tôi, trông vô cùng đáng thương.
Tôi vào bếp rót một cốc nước, đưa đến bên môi anh. Anh ngoan ngoãn uống hết, rồi nắm lấy cổ tay tôi: "A Dư, em đừng đi, anh buồn ngủ rồi."
Ánh mắt Cố Sầm trông cực kỳ mệt mỏi, nhưng lại không dám nhắm mắt ngủ.
"Tôi không đi."
Nghe thấy lời hứa của tôi, Cố Sầm mới yên tâm nhắm mắt lại, không lâu sau đã nghe thấy tiếng hít thở đều đặn.
Tôi ngồi bên cạnh, tay đặt lên eo Cố Sầm. Đây là lần đầu tiên sau ngần ấy năm, tôi nhìn kỹ dáng vẻ lúc ngủ của anh.
Anh gầy hơn trước, xương hàm sắc lẹm, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t - khuôn mặt điển hình của kẻ bạc tình. Chỉ có đôi mắt vẫn rất đẹp, nét cong mềm mại khiến gương mặt vốn sắc lạnh bớt đi vài phần khắc nghiệt. Khi mở mắt nhìn người khác, vẻ trong trẻo và lạnh lùng vừa đủ.
Anh thay đổi rồi, nhưng không phải hoàn toàn. Vẻ thư sinh năm xưa đã biến mất, nhường chỗ cho sự từng trải và khôn ngoan.
Tôi nhắm mắt, ngả người ra sô pha, sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng.
Bảo tôi không rung động khi đối diện với Cố Sầm — đó là đang tự lừa dối mình.
Chẳng biết từ lúc nào, tôi rơi vào một cơn ác mộng.
Tôi đứng chơ vơ giữa ngã tư vắng vẻ, chờ đợi trong tuyệt vọng. Mãi đến khi trời tối, ba tìm thấy và đưa tôi về nhà, Cố Sầm vẫn không xuất hiện.
Lại một năm khác, tôi đi học xa nhà. Lúc đi đường ban đêm bị kẻ xấu bám theo, tôi hoảng loạn gọi điện thoại cho Cố Sầm, nhưng anh không bắt máy. Sau đó, tên lưu manh bị dọa bỏ chạy, tôi vẫn còn bàng hoàng, gửi một tấm ảnh mình đang ngồi ở đồn cảnh sát, kèm dòng trạng thái: "Nếu có anh ở bên thì tốt biết mấy."
Anh không trả lời, không một lời hỏi han. Tin nhắn như đá chìm xuống biển, dường như anh đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của tôi.
Tôi không nhớ mình đã khóc bao nhiêu lần vì người đàn ông này. Chỉ biết khi tỉnh dậy, nước mắt vẫn còn nóng hổi trên má.
Vừa mở mắt ra, tôi bắt gặp ánh mắt của Cố Sầm. Mắt anh đỏ ngầu, vẻ mặt mệt mỏi, đang dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi.
"Đau..." Tôi cau mày, né tránh vết chai trên tay anh. Giọng mũi nghèn nghẹn nên nghe như tôi đang làm nũng.
Không biết Cố Sầm đã ôm tôi từ lúc nào, cả hai đang nằm trên giường. Tôi bực mình, dùng sức đẩy anh ra, nhưng anh vẫn không nhúc nhích.
"A Dư, anh xin lỗi."
====================