Mất Kiểm Soát

Chương 3



 

Anh đeo tạp dề trắng, vai rộng eo thon, trông gầy gò nhưng vô cùng sạch sẽ.

 

Lòng tôi dâng lên một nỗi chua xót. Tôi cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào anh.

 

"Xin lỗi... Tôi thay mặt ba tôi xin lỗi anh."

 

"Không sao." Cố Sầm thấy tôi mãi không gọi món, bèn mang cho tôi một ly nước cam: "Đừng vì tôi mà giận dỗi với ba em."

 

Hóa ra anh biết tôi thích uống nước cam.

 

Tôi ngập ngừng, muốn hỏi anh và hoa khôi có phải thật sự ở bên nhau không, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt xuống, im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Trời dần tối, khách trong quán đã về hết. Ly nước cam của tôi chỉ mới uống được một nửa.

 

Cố Sầm bình tĩnh dọn dẹp những thứ còn lại.

 

Đột nhiên, tiếng chuông cửa vang lên, mùi nước hoa nhẹ nhàng lướt qua không khí.

 

Là hoa khôi Trần Du.

 

Cô ấy buộc tóc đuôi ngựa cao, trang điểm kỹ càng, mắt hạnh cong cong, trông rất trẻ trung và xinh xắn.

 

"Đi thôi, muộn là không kịp đâu." Cô ấy cười tủm tỉm nhìn Cố Sầm.

 

Cố Sầm lau sạch tay, ánh mắt hướng về phía tôi, ý tứ đã quá rõ ràng.

 

Tôi đang làm phiền buổi hẹn hò của bọn họ.

 

Trần Du cúi người, nhẹ nhàng nhắc nhở tôi: "Bạn học à, ngại quá, chúng tôi phải đi rồi. Nếu bạn vẫn muốn uống cà phê, phiền bạn ngày mai lại đến nhé."

 

Cô ấy trông rất xinh đẹp, đặc biệt là nụ cười, tạo cảm giác vô cùng thân thiện.

 

Có người nói Trần Du và Cố Sầm là trai tài gái sắc, trời sinh một cặp. Nhưng tôi không nghĩ vậy, Cố Sầm và cô ấy rõ ràng không hề hợp nhau.

 

Tôi cứng đờ đứng dậy, nói một câu "Xin lỗi", rồi vội vã chạy ra ngoài.

 

Mặt trời đã lặn xuống, để lại một khoảng tối mờ mịt, không có đèn đường. Xung quanh tôi chìm trong bóng tối dày đặc, chẳng nhìn thấy gì.

 

Về đến dưới lầu ký túc xá, tôi chợt phát hiện ví tiền đã mất. Bên trong có giấy tờ quan trọng và thẻ ngân hàng — những thứ mà ba tôi đã dặn đi dặn lại phải giữ cẩn thận.

 

Tôi hốt hoảng như con ruồi mất đầu, chạy ngược dọc con đường cũ để tìm kiếm, nhưng không thấy gì.

 

Chắc là tôi đã làm rơi ở quán cà phê rồi.

 

Tôi do dự một lúc lâu, cuối cùng quyết định gửi tin nhắn cho Cố Sầm: "Cố Sầm, tôi làm mất ví rồi. Anh có bạn học nào không, nhờ bạn mở cửa giúp tôi vào tìm với."

 

Vì sợ làm phiền buổi hẹn hò của anh và Trần Du, tôi vội vàng bổ sung: "Không gấp đâu, tôi có thể đợi."

 

Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, nhưng mãi không thấy anh trả lời. Nửa tiếng sau, Cố Sầm mới nhắn lại: "Tối nay tôi không về trường, để mai đi."

 

Anh định qua đêm ở ngoài sao? Lần đầu tiên hẹn hò mà đã ở ngoài qua đêm.

 

Tôi c.ắ.n môi, ngồi thẫn thờ trên bậc thềm đá trước cửa, nhắn tin cho bạn cùng phòng: "Bao giờ các cậu về ký túc xá thế? Tôi làm mất cả chìa khóa lẫn ví tiền rồi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô quản lý ký túc xá rất khó tính, trừ khi cả phòng đều mất chìa khóa, nếu không cô sẽ không bao giờ mở cửa riêng cho tôi.

 

Bạn cùng phòng trả lời: "Chắc 10 rưỡi, hay cậu lên phòng học ngồi tạm đi?"

 

Dự báo thời tiết nói tối nay có mưa lớn, tôi đành phải về phía ký túc xá trước, nhưng chưa đi được mấy bước, mưa đã trút xuống xối xả. Không còn cách nào khác, tôi đành phải quay lại quán cà phê để trú mưa.

 

Phố sinh viên lúc này rất vắng, chỉ có lác đác vài cặp đôi che chung một cái áo, vội vã chạy qua dưới cơn mưa tầm tã.

 

Đầu óc tôi trống rỗng, ngửa đầu lên trời chờ mưa tạnh.

 

Đột nhiên, một người lao ra từ trong màn mưa. Thân hình gầy gò cùng với chiếc áo sơ mi trắng đặc biệt nổi bật trong màn đêm đen kịt.

 

Anh chạy thẳng đến trước mặt tôi, ngẩng đầu lên nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên: "Sao em vẫn còn ở đây?"

 

Cố Sầm đã dầm mưa chạy về. Mái tóc đen bết lại, từng giọt nước mưa lạnh lẽo chảy dài trên trán, lăn xuống khuôn mặt anh.

 

Áo sơ mi của anh ướt đẫm, dính c.h.ặ.t vào cơ thể, mỗi đường nét như được phác họa rõ ràng.

 

Tôi luống cuống đứng dậy, răng va vào nhau lập cập vì lạnh: "Không phải anh đang hẹn hò sao?"

 

Cố Sầm lạnh nhạt liếc nhìn tôi rồi lướt qua, mở khóa và bật đèn quán cà phê.

 

Tôi đứng nán lại ở cửa, cố gắng hít chút hơi ấm.

 

"Vào đi."

 

Anh lấy hai chiếc khăn lông từ dưới tủ, một cái vắt lên lau tóc, cái còn lại ném về phía tôi.

 

Tôi nhìn thấy ví tiền và chìa khóa của mình đang nằm yên tĩnh trên chiếc bàn ở góc phòng.

 

Tôi không muốn nán lại lâu thêm, nên cất ví tiền, định rời đi: "Cảm ơn, tôi về trước..."

 

"Đợi đã." Cố Sầm gọi tôi lại, đặt một ly nước ấm trước mặt tôi: "Uống xong, tôi đưa em về."

 

"Anh có biết mình đang làm gì không?" Tôi gạt lọn tóc ướt sũng: "Anh có bạn gái rồi."

 

Bầu không khí bỗng trở nên mập mờ. Hơi thở Cố Sầm thanh thoát, anh cụp mắt nhìn tôi chằm chằm, đôi môi mím lại.

 

"Tôi không có." Giọng Cố Sầm khàn đi: "Muộn rồi, em đi một mình không an toàn."

 

Tôi nhìn anh một lúc lâu, đột nhiên nắm lấy vạt áo sơ mi của anh, nhón chân hôn lên.

 

Mùi tanh của nước mưa hòa quyện giữa môi và răng. Cố Sầm đứng thẳng người, lưng thẳng tắp. Người anh nóng rực như một cái lò sưởi, xua đi cái lạnh đang bao trùm lấy tôi.

 

Nhưng anh vẫn không động đậy, chỉ có hơi thở trở nên rối loạn.

 

Tôi bỗng cảm thấy tuyệt vọng. Anh chính là tảng đá không thể sưởi ấm. Dù tôi có nhiệt tình bày tỏ tình cảm thế nào, tôi cũng không thể nhận lại bất cứ hồi đáp nào từ anh.

 

Vậy mà Trần Du lại có thể dễ dàng khiến anh mỉm cười.

 

Dần dần, tôi cảm thấy mình không còn sức nữa, buông tay ra, giọng nói nghẹn ngào xen lẫn tiếng nấc: "Tôi biết rồi, sau này tôi sẽ không làm phiền anh nữa..."

 

 

====================