Mấy năm nay, anh ấy vẫn kiên trì theo đuổi tôi. Tôi đã từng nói rõ với anh ấy rằng mình tạm thời không có ý định yêu đương. Anh ấy nói không sao, dù gì ở nhà cũng đang giục gấp, vừa hay có thể lấy tôi làm cái cớ.
Thời gian trôi qua, hai bên gia đình cũng quen biết, thậm chí còn ngày càng thân thiết. Lúc sắp tốt nghiệp, mọi người có ý định muốn chúng tôi đính hôn.
Khoa Nghệ thuật nằm gần cổng Bắc. Mùa hè trời nóng, bên ngoài cổng Bắc thường có các quán nướng, người qua lại đông đúc.
Tôi vừa đến nơi, nhóm bạn ồ ạt vây quanh: "Tiểu Kiều, bọn mình giữ cho cậu vị trí trung tâm này."
Hứa U đứng giữa, vẫy tay với tôi.
Mùa này, hoa nở rộ khắp nơi, rực rỡ như những ngọn lửa nhỏ.
Tôi ngồi xe lăn, chậm rãi lăn bánh xuyên qua dòng người. Gió đêm quyến luyến, như lời thì thầm của người tình, cùng với đó là tiếng nhạc vang vọng giữa những bức tường.
Là bài "Phi Hoa" của Lý Khắc Cần.
Bông hoa bay lất phất trên đầu, may mắn gặp được ráng chiều rực rỡ.
Giống như anh và em, chỉ là đốm lửa tạm vay mượn.
Vì sao lại rơi lệ, chìm vào trong bát canh nóng.
Em nói em lo lắng, nếu không có anh bên cạnh.
Vì sao vẫn nguyện ước nắm c.h.ặ.t ánh bình minh sau khi trời sáng.
Anh và em đã có câu chuyện này, thì đến c.h.ế.t cũng không quên.
Tôi bất giác ngẩn người, nhìn về phía hàng rào sắt cách đó không xa, nơi có những bóng người thấp thoáng. Bất chợt, tôi đứng dậy, quay lưng lại với cơn gió, nhìn chằm chằm về phía đó.
"Tiểu Kiều! Sao cậu lại đứng lên?”
Tôi nhìn chằm chằm vào góc khuất không ai để ý, tim đập như trống dồn.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi không chắc mình có nhìn nhầm không.
Mấy phút trôi qua, đám đông tản đi. Tôi thở dài, tự nhủ có lẽ là do gió cát bay vào mắt.
"Không sao... chắc mình nhìn nhầm rồi..."
Hứa U ở bên cạnh quay sang hỏi tôi: "Nhớ anh ta à?"
"Không có."
Sau khi tốt nghiệp, Cố Sầm không tiếp tục học cao học, mà biến mất luôn.
Ba tôi từng nói qua điện thoại: "Nếu con còn thích nó, ba sẽ nhờ người hỏi thăm—"
"Không thích nữa." Tôi trả lời dứt khoát: "Lúc đó còn trẻ, không biết thế nào mới là đàn ông tốt, sau này con sẽ không phạm sai lầm nữa."
"Được, được con nghĩ vậy là ba yên tâm rồi. Ba và mẹ con đều thấy Hứa U rất tốt."
"Để sau hẵng nói."
Buổi hòa nhạc vẫn tiếp tục, đổi sang một bản nhạc vui tươi hơn.
Tôi ngồi giữa đám đông, cười cùng mọi người, đôi mắt thỉnh thoảng lại liếc ra xa. Thế nhưng, tôi không bao giờ thấy lại bóng hình quen thuộc đó nữa.
8.
Tháng bảy, cái nóng bắt đầu bao trùm Hoàn Hoài.
Tôi xuống tàu cao tốc, cùng Hứa U lên xe riêng của nhà anh ấy. Trên xe, tôi gặp mẹ của Hứa U, một người phụ nữ rất dịu dàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Bác đã nghe Hứa U nói về cháu từ lâu, lần này về chắc là không đi nữa nhỉ?"
"Vâng, cháu không đi nữa." Tôi cười đáp: "Cháu về làm việc ở công ty của ba cháu, rèn luyện vài năm trước đã."
"Tốt quá, Hứa U nhà bác cũng vậy. Mấy hôm nữa, khu nghỉ dưỡng trên núi sẽ khai trương, cháu và ba mẹ nhất định phải đến chơi đấy."
"Chắc chắn rồi ạ."
Hai nhà cách nhau không xa, họ đưa tôi về nhà trước. Mẹ tôi đứng ở cửa, xã giao vài câu với mẹ Hứa U, rồi tiễn họ về.
Tôi đã ướt đẫm mồ hôi từ lâu, vừa bước vào phòng ngủ, nhìn căn phòng ba năm xa cách, tôi lập tức hắt xì mấy cái.
"Mẹ, có phải mẹ quên dọn phòng con rồi không?"
"À, con tự dọn đi, đồ của con, ba mẹ nào dám động vào."
Tôi đành ngậm ngùi đeo khẩu trang vào, bắt đầu lục tung mọi thứ lên để dọn dẹp.
Căn phòng chứa đủ thứ đồ tôi mang về từ hồi còn học đại học, có những thứ không thể để lại ký túc xá, nên đành mang về đây.
Đang lục lọi thì một chiếc hộp nhỏ bỗng rơi ra. Chiếc hộp vừa vặn trong lòng bàn tay, dây ruy băng đỏ thắt thành một cái nơ xiêu vẹo.
Là chiếc hộp quà dùng để đựng trang sức nhỏ.
Vài ký ức cũ ùa về, tôi nhặt nó lên, ngây người hồi lâu, rồi vô cảm ném nó vào thùng rác, tiếp tục dọn dẹp những thứ khác.
Nửa tiếng sau, tôi quay lại bới thùng rác, nhặt chiếc hộp nhỏ ra.
Tôi ngẩn ngơ cầm nó trong tay. Mấy phút sau, tôi mới mở hộp ra, chậm rãi vuốt ve lớp vải nhung đen bên trong.
Nơi này từng đựng một sợi dây chuyền.
Đột nhiên, đầu ngón tay tôi nhói lên. Quan sát kỹ hơn, tôi phát hiện một mảnh giấy nhỏ nằm trong khe hở của chiếc hộp.
Mảnh giấy rất mỏng, nhưng đủ để làm đứt tay tôi.
Tôi rút mảnh giấy ra, thấy đó là một cái mác nhỏ. Trên đó viết một chữ "ghi nợ" nho nhỏ, chắc là lúc nhân viên bán hàng kiểm tra hàng đã vô tình làm rơi vào.
Trong điện thoại tôi có Wechat của nhân viên cửa hàng đó, vì thỉnh thoảng tôi vẫn mua một vài món đồ trang sức nhỏ từ chỗ họ rồi gửi đến Thâm Quyến, nên cũng coi như là quen biết.
Tôi gửi ảnh qua, hỏi: "Trước đây cửa hàng các anh có dùng loại mác này không?"
"Để tôi xem thử, có vẻ là mác của mấy năm trước rồi. Lúc đó chưa có kết nối mạng, cửa hàng hỗ trợ ghi nợ, chỉ cần cầm đồ gì đó thế chấp là được."
"Vậy có thể tra được vật thế chấp là gì không?"
“Chắc là không được đâu. Bao nhiêu năm rồi, họ không áp dụng kiểu này nữa, không tìm được đâu."
"Được rồi, cảm ơn."
Tôi ngồi xuống sàn, chìm vào suy tư. Mãi đến khi mẹ gọi tôi ra ăn cơm, tôi mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, nhét chiếc hộp vào ngăn kéo, rồi bình thản đứng dậy đi ra ngoài ăn cơm.
Ba tôi rất vui, nên hôm nay uống thêm vài ly.
"A Dư à, ba sẽ sắp xếp cho con vào công ty thực tập nửa năm trước, sau đó chuyển thành nhân viên chính thức, tiếp quản vị trí của ba."
====================