Mất Mặt

Chương 7



 

"Miệng người ta in cả lên áo anh rồi mà anh còn ngụy biện..."

 

"Sao nào, trong mắt em tôi là loại người đó à?"

 

Dường như anh cũng nổi nóng:

 

"Được, em nghĩ kỹ rồi thì tùy, chia tay thì chia tay."

 

Không một lời giải thích dư thừa, cũng chẳng hề níu kéo.

 

Anh bỏ lại câu nói đó rồi rời đi, còn tôi một mình lặng lẽ khóc rất lâu.

 

Anh không hề liên lạc với tôi.

 

Cho đến một ngày sau, tôi nhận được một đoạn video trích xuất từ camera do anh gửi, không kèm theo nửa lời.

 

Ở góc quán bar, có một cô gái lúc đi ngang qua bị trẹo giày cao gót, lỡ đụng vào người anh, môi vừa vặn quệt trúng áo khoác anh.

 

Hóa ra tôi trách nhầm anh thật rồi, tôi bỗng chẳng biết phải làm sao.

 

Gửi một câu "Em xin lỗi", anh không trả lời.

 

Nhưng trên vòng bạn bè lại đăng một đoạn video tụ tập, mấy cô gái vây quanh anh cười tươi như hoa.

 

Tôi vừa tức vừa sốt ruột, vội vã phi thẳng đến đó.

 

Lúc đẩy cửa phòng VIP bước vào, ánh mắt anh bắt lấy tôi, rồi lập tức nổi trận lôi đình:

 

"Ai cho phép em ăn mặc thế này ra đường hả?"

 

Do đi vội quá, tôi quên cả thay đồ ngủ.

 

Anh chắn trước mặt tôi, cởi áo khoác ra trùm kín lấy tôi, giọng điệu rất hung dữ:

 

"Mau về nhà ngay."

 

"Anh về cùng em đi."

 

"Đang bàn chuyện làm ăn, em đừng có làm loạn."

 

"Vậy... em đợi anh cùng về."

 

Tôi túm c.h.ặ.t lấy vạt áo của anh, sống c.h.ế.t không chịu buông tay.

 

Có người hùa theo trêu chọc: "Ây da, đây là chị dâu phải không? Quản anh Tranh nghiêm ghê nha."

 

Sắc mặt Lục Vân Tranh tối sầm, nhưng cũng không phủ nhận.

 

Tôi ngoan ngoãn ngồi im cạnh anh, bọn họ bàn chuyện, còn tôi lặng lẽ cúi đầu nhìn mũi giày của mình.

 

Anh vừa nói chuyện với người ta, vừa hậm hực nhặt dâu tây trong đĩa trái cây ra, hằn học nhét vào tay tôi.

 

Về đến nhà, anh vẫn không thèm đếm xỉa đến tôi.

 

Tôi cọ cọ sán tới: "Đừng giận nữa... được không anh?"

 

"Chia tay rồi thì tôi còn gì mà giận? Tôi vui muốn c.h.ế.t đây này!"

 

"Không chia tay nữa, được không anh?" Tôi lí nhí hỏi anh.

 

"Em bảo chia tay là chia tay, em bảo không là không à?" Anh cười khẩy: "Diệp Truân Truân, trong mắt em tôi chính là loại người lăng nhăng, lúc nào cũng chực chờ cắm sừng em đúng không?"

 

Tôi tự biết mình đuối lý, bèn ôm chầm lấy anh, chủ động hôn anh.

 

Anh không chịu cúi đầu.

 

"Lục Vân Tranh, anh cúi đầu xuống một chút đi..."

 

Cuối cùng anh cũng không nhịn được nữa, mạnh bạo ép tôi vào tường:

 

"Diệp Truân Truân, em bớt ngày nào cũng bày ra cái bộ dạng chịu uất ức ngút trời đó đi, ậm ờ mãi cũng rặn không nổi một câu dỗ dành!"

 

Tôi nhỏ giọng đáp: "Em không uất ức mà..."

 

Anh hung hăng hôn xuống:

 

"Đối phó một mình em thôi đã đủ mệt mỏi rồi, ông đây lấy đâu ra bản lĩnh để nuôi thêm đứa nữa chứ?"

 

Hôm đó, anh vừa hung dữ vừa mạnh bạo hành hạ tôi.

 

Mặc cho tôi khóc lóc cầu xin tha thứ thế nào, anh cũng không hề động lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Lại còn ác ý ép hỏi tôi:

 

"Ngoài xin lỗi ra em còn biết nói gì nữa hả? Không biết làm nũng à?"

 

"Em không biết..."

 

"Nói đi, anh trai đừng giận nữa."

 

Tôi ngại không thốt nên lời, anh liền cố tình không cho tôi được buông thả.

 

Nhất quyết ép tôi phải nói ra câu "Anh đừng giận nữa", "Thích anh nhất trên đời"

 

Mới chịu buông tha.

 

Chuyện chia tay, tôi không hỏi, anh cũng không nhắc lại nữa.

 

11.

 

Năm ba đại học, chuyện làm ăn của Lục Vân Tranh khá thuận lợi, tần suất anh chuyển tiền cho tôi cũng nhiều hơn hẳn.

 

Xung quanh anh có rất nhiều cô gái, dường như đi đến đâu anh cũng là tâm điểm.

 

Cùng năm đó, có một cậu con trai theo đuổi tôi, theo đuổi đến mức ai ai cũng biết.

 

Tôi hết lần này đến lần khác từ chối, bị người ta gắn mác "nữ thần thanh lãnh".

 

Nhưng chẳng ai biết rằng, bên dưới lớp áo của vị nữ thần thanh lãnh ấy, lại là những vết hôn đỏ thẫm chỉ thuộc về một người đàn ông khác.

 

Mối quan hệ đó, vừa khiến tôi hao mòn tinh thần, lại vừa là chỗ dựa duy nhất của tôi.

 

Tôi âm thầm kỳ vọng, chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp rồi.

 

Có lẽ chúng tôi sẽ có thể giống như những cặp đôi bình thường khác, quang minh chính đại ở bên nhau.

 

Nhưng tôi không đợi được đến lúc tốt nghiệp.

 

Lục Vân Tranh đã mở lời trước.

 

"Diệp Truân Truân, nhạt nhẽo quá rồi, giải tán đi."

 

Tôi ngẩn ngơ hỏi anh tại sao.

 

Anh chỉ nói, ngủ chán rồi.

 

"Cũng đến tuổi rồi, muốn kết hôn sinh con."

 

Tôi khóc lóc túm c.h.ặ.t lấy cánh tay anh, nói năng lộn xộn:

 

"Anh đợi em thêm một năm nữa thôi... chúng ta cũng có thể kết hôn, có thể sinh con mà..."

 

Anh lạnh lùng ngắt lời tôi:

 

"Đừng tự hạ thấp mình như thế."

 

"Diệp Truân Truân, hai chúng ta không cùng một thế giới, đáng lẽ nên dứt khoát từ lâu rồi."

 

Anh lại chuyển cho tôi một khoản tiền.

 

Trọn vẹn 30 vạn.

 

Và rồi tôi không bao giờ tìm thấy anh nữa.

 

Căn nhà phía sau quán nét anh đã bán.

 

Bạn của anh nói với tôi, anh đã bán cổ phần quán bar, người cũng đã rời đi rồi.

 

Tôi không tin.

 

Tôi đã làm một chuyện vô cùng nổi loạn.

 

Tại quán bar của anh, tôi gọi ba nam người mẫu đến tiếp rượu.

 

Tiêu bằng tiền của anh.

 

Đó là lần đầu tiên tôi quẹt tấm thẻ mà anh đưa cho tôi.

 

Tôi nghĩ, nếu anh vẫn còn bận tâm, thì anh nên xuất hiện chứ.

 

Nhưng từ đầu đến cuối anh không hề đến.