Vết thương trên người Kỷ Thanh Phạm vốn không quá nghiêm trọng, cộng thêm việc bôi thuốc đều đặn mỗi ngày nên dù bị thương vào thứ Sáu, đến Chủ nhật cô đã gần như lành hẳn.
Vết thương thì đã lành, nhưng Thịnh Chi nhìn đi nhìn lại vẫn thấy phần tóc mái của Kỷ Thanh Phạm dài quá rồi.
Chẳng lẽ sinh hoạt hằng ngày không thấy vướng mắt sao?
Nàng thật sự nhìn không nổi nữa. Đợi đến Chủ nhật, sau khi bác sĩ gia đình kiểm tra và xác nhận vết thương không còn ảnh hưởng gì, nàng liền để nhà tạo mẫu tóc riêng của mình làm cho cô một kiểu tóc mới.
Phần tóc mái lòa xòa hơi u ám được tỉa lại theo lớp, mái tóc đen dài phía sau cũng được cắt bớt một chút đến ngang ngực, rủ xuống mềm mại ngay đoạn thắt lưng.
Thịnh Chi đứng sau lưng Kỷ Thanh Phạm, nhìn cô qua gương, không tiếc lời khen ngợi: "Chị thật đẹp, da trắng, mắt cũng xinh nữa."
Kỷ Thanh Phạm nghe xong có chút không tự nhiên, trước giờ chưa từng có ai khen cô như thế. Cô cũng chưa bao giờ làm tóc ở tiệm, toàn tự mình cắt đại, vì thấy phiền nên thường xuyên quên tỉa tóc.
Trên người Thịnh Chi rất thơm, lúc nào nàng cũng mang theo mùi hương ngọt ngào ấy.
Mãi sau Kỷ Thanh Phạm mới khẽ nói: "...Em cũng đẹp lắm."
Thịnh Chi bị câu nói có phần lắp bắp của cô chọc cho cười nghiêng ngả. Cười xong, nàng vuốt mái tóc trước gương, hoàn toàn không khiêm tốn: "Đó là đương nhiên rồi, em vốn dĩ rất đẹp mà."
Dù vẫn đang là học sinh nhưng Thịnh Chi lại nhuộm một mái tóc màu hồng nhạt vô cùng nổi bật. Nàng có vóc dáng cao gầy, mái tóc dài buông xõa sau lưng, đuôi tóc hơi xoăn nhẹ, trông cực kỳ cá tính.
Kỷ Thanh Phạm chú ý thấy tai trái của nàng có đeo một chiếc khuyên tai màu đen tuyền. Không biết làm bằng chất liệu gì nhưng nó không hề xỉn màu mà lại nhìn rất trong suốt.
Đang nói, Thịnh Chi chợt nhận ra điều gì đó, giọng điệu trở nên kỳ lạ: "...Oa, không phải chứ, Kỷ Thanh Phạm, tai chị đỏ lên rồi kìa."
Nàng giống như vừa phát hiện ra chuyện gì lạ lắm, bởi ấn tượng của nàng về người trước mặt là một cây nấm lầm lì ít nói. Hóa ra cây nấm này không phải chỉ biết im lặng mà là đang xấu hổ sao?
Thịnh Chi nhìn vành tai cô ngày càng đỏ, không kìm được mà thổi một hơi vào đó.
Nàng toại nguyện nhìn gò má Kỷ Thanh Phạm cũng bắt đầu ửng hồng, nụ cười càng thêm rạng rỡ: "Chị đáng yêu thật đấy."
Kỷ Thanh Phạm lúng túng mím môi, trái tim trong lồng ngực đập loạn xạ.
Thứ Hai, trường học bắt đầu vào tiết.
Buổi sáng Thịnh Chi không đến, mãi đến buổi chiều nàng mới xuất hiện.
Nàng đến vừa kịp lúc, chỉ còn khoảng năm sáu phút nữa là vào học.
Chỗ ngồi của nàng ở hàng sau gần cửa sổ.
Sau khi đến, Thịnh Chi đứng ở cửa lớp nhìn một vòng. Tìm thấy chỗ Kỷ Thanh Phạm đang ngồi, nàng nhếch môi rồi đi tới gõ gõ bàn của người bạn cùng bàn với cô: "Tôi đổi chỗ với cậu được không, cậu ra chỗ tôi ngồi đi. Chỗ đó gần cửa sổ, học mệt có thể nhìn ra ngoài ngắm cảnh."
Khi nói những lời này, giọng điệu của nàng tuy không tệ nhưng chẳng có chút dáng vẻ thương lượng nào, rõ ràng đang thông báo, nếu cứng rắn hơn chút nữa thì chính là ra lệnh.
Kỷ Thanh Phạm cầm bút, hôm nay cô cứ cúi gằm mặt xuống. Vì mới cắt tóc nên có rất nhiều người nhìn cô, khiến cô vừa không thích ứng vừa thấy ngượng ngùng.
Thịnh Chi đã nói muốn đổi, người khác liền không có quyền từ chối.
Bạn cùng bàn của Kỷ Thanh Phạm nhanh chóng thu dọn sách vở rồi ngồi vào chỗ của Thịnh Chi. Ngăn bàn và mặt bàn của nàng còn sạch hơn cả mặt người, hoàn toàn không cần phải dọn dẹp gì.
Đổi chỗ xong, Thịnh Chi ngồi ngay bên cạnh Kỷ Thanh Phạm. Không khí trong lớp bỗng chốc yên tĩnh đến đáng sợ, mọi người đều nghĩ Kỷ Thanh Phạm đã chọc giận nàng ở đâu đó. Nhưng nhìn bộ dạng của Thịnh Chi thì không giống như muốn bắt nạt cô, thậm chí giọng điệu còn rất thân thiết: "Sao chị cứ cúi đầu suốt thế? Rõ ràng tóc cắt xong nhìn đẹp thế này, tay nghề của nhà tạo mẫu nhà em vẫn rất đáng tin mà."
Kỷ Thanh Phạm nắm chặt bút, đôi môi mấp máy nhưng không phát ra âm thanh. Thịnh Chi liếc thấy mọi người xung quanh đang nhìn mình, nàng có chút mất kiên nhẫn "hừ" một tiếng: "Nhìn cái gì? Sắp vào lớp rồi lo mà đọc sách đi."
Nghe Thịnh Chi nói câu này một cách đầy lý lẽ, khóe miệng mấy người kia không nhịn được mà giật giật, nhưng vì sợ bị nàng phát hiện nên vội vàng cúi đầu, bất kể thật hay giả đều chăm chú nhìn vào sách.
Thịnh Chi thu lại ánh mắt, nàng nhìn Kỷ Thanh Phạm. Đôi chân dài dưới gầm bàn không chịu ngồi yên mà lấn sang dưới bàn của cô, khẽ chạm vào chân cô, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc: "Sao không ngẩng đầu lên hả?"
Váy đồng phục mùa hè vốn dài quá gối, nhưng Thịnh Chi luôn xắn lên trên đầu gối.
Bị nàng chạm vào, toàn thân Kỷ Thanh Phạm run lên như thể giật mình, đầu cũng lập tức ngẩng lên.
Thịnh Chi thấy vậy thì hài lòng, nhưng chân vẫn không rút lại.
Sau khi tiếng chuông vào học vang lên, nàng lại bảo mình không mang sách, sáp lại xem chung một quyển với Kỷ Thanh Phạm.
Nàng không nhất thiết phải có được câu trả lời từ Kỷ Thanh Phạm, chỉ là thấy chị ấy rất thú vị. Nhìn chị xấu hổ thấy vui, nhìn chị nói lý nhí cũng thấy vui, tóm lại nàng chỉ muốn trêu chọc chị ấy thôi.
Dưới sự đối đãi đặc biệt của Thịnh Chi, chẳng mấy chốc cả khối đều biết Kỷ Thanh Phạm là người bạn mới rất thân của nàng.
Lúc đầu, Giang Vãn Âm còn bảo Thịnh Chi nên cẩn thận tâm tư của Kỷ Thanh Phạm, nhưng sau khi thấy hứng thú của nàng đối với cô chẳng khác gì việc phát hiện ra một món đồ chơi mới, Giang Vãn Âm cũng không nói gì thêm nữa.
Cô cảm thấy có lẽ không bao lâu sau, Thịnh Chi sẽ tự chán mà thôi.
Thật ra không chỉ mình Giang Vãn Âm nghĩ vậy, đây là suy nghĩ chung của mọi người — bao gồm cả Kỷ Thanh Phạm.
Cô luôn cảm thấy thái độ của Thịnh Chi đối với mình tốt vượt ngoài dự liệu.
Còn Thịnh Chi dường như hoàn toàn không ý thức được điều đó.
Nàng dắt cô đi chơi, mua quần áo, dây chuyền, vòng tay cho cô, cùng cô ăn ngon, dẫn cô đi xem những thứ cô chưa từng thấy...
Nhận ra Kỷ Thanh Phạm có vẻ hứng thú với làm móng, Thịnh Chi lại kéo cô đi tiệm làm nail.
Những mẫu mã ở đó đa dạng đến hoa cả mắt. Bản thân Thịnh Chi không thích làm, nhưng lại rất hào hứng chọn mẫu cho người khác: "Làm bộ này đi."
Kỷ Thanh Phạm đáp: "Được."
Thịnh Chi "ừm" một tiếng, chớp mắt lại đổi mẫu khác: "Bộ kia hình như cũng đẹp đấy."
Kỷ Thanh Phạm lại thuận theo ý nàng.
Thịnh Chi cảm thấy Kỷ Thanh Phạm thật sự rất thú vị, nàng nói gì chị ấy cũng nghe nấy, mà không phải kiểu phụ họa giả tạo.
Nhất là sau khi biết bộ móng này tốn mất mấy nghìn tệ, Kỷ Thanh Phạm trông rất hoảng hốt: "Tiền này sau này chị sẽ trả lại cho em, cả những món trước đó nữa..."
Cô thật sự không ngờ lại tốn nhiều tiền đến thế.
Mấy nghìn tệ đối với cô là một con số vượt xa tưởng tượng.
Thịnh Chi "ây" một tiếng: "Trả gì chứ, chúng ta là bạn bè mà."
Nàng nhìn chằm chằm KKyrThanh Phạm, chú ý thấy gương mặt trắng trẻo của cô dần đỏ bừng lên, trông cứ như sắp bốc khói đến nơi.
Thật là vui mà.
Nhưng tâm trạng vui vẻ này của Thịnh Chi đã tan biến vào ngày hôm sau khi nàng phát hiện Kỷ Thanh Phạm đã cắt bỏ bộ móng đó.
Nàng không nhịn được mà chộp lấy tay cô xem xét: "Sao chị lại cắt đi? Chị không thích à?"
Kỷ Thanh Phạm nhìn nàng, có chút không biết trả lời thế nào.
Thật ra khi làm bộ móng này, cô đã biết rõ mình không thể để lâu. Cô còn phải nấu cơm, phải làm rất nhiều việc nhà, bộ móng tinh xảo này không thể giữ được.
Thấy cô im lặng, giọng điệu Thịnh Chi trở nên không vui: "Cả quần áo em mua cho chị cũng vậy, ngay cả lúc không phải mặc đồng phục cũng chẳng thấy chị mặc bao giờ."
Kỷ Thanh Phạm mím môi, nhưng vừa mới mở miệng định giải thích thì nước mắt đã rơi xuống.
Lúc đó họ vẫn đang ở hành lang, Kỷ Thanh Phạm khóc khiến nàng không kịp trở tay. Thịnh Chi do dự một chút rồi kéo cô vào một phòng học không người.
Thật ra trước lần này, Thịnh Chi chưa từng thấy Kỷ Thanh Phạm bộc lộ cảm xúc rõ rệt như vậy.
Qua những lời xin lỗi đứt quãng của cô, Thịnh Chi cũng chắp vá được sự việc.
Nàng hiểu ra cô có một người em trai, cùng một cặp cha mẹ trọng nam khinh nữ, chỉ xem cô như một công cụ.
Từ nhỏ đến lớn, quần áo cô mặc đều là đồ cũ người khác không dùng nữa, thi điểm cao hơn em trai còn bị đánh.
Những việc vặt vãnh khác không cần nói ra Thịnh Chi cũng có thể đoán được.
Vành mắt Kỷ Thanh Phạm đỏ hoe: "Chị xin lỗi... Chị thật sự rất thích, nhưng có lẽ chị không xứng với những bộ quần áo đẹp hay bộ móng tay đó..."
Ngay từ đầu cô tiếp cận nàng đúng là có mục đích, nhưng Thịnh Chi đã tiêu cho cô rất nhiều tiền, dù số tiền đó với nàng chẳng thấm vào đâu thì cô vẫn cảm thấy khó chịu trong lòng.
Người nhà cô chưa bao giờ cho cô bao nhiêu tiền, họ chỉ nói cô không xứng, không cần thiết. Hồi nhỏ chỉ cần lỡ tay dùng hơi nhiều dầu gội đầu một chút thôi cô cũng bị mắng chửi, đánh đập.
Kỷ Thanh Phạm càng nghĩ càng không dám nhìn Thịnh Chi, cô nói: "Sau này em đừng tốn tiền vì chị nữa, chị thật sự không xứng đâu. Em ở bên hạng người như chị cũng chẳng vui vẻ gì, những người khác đều thú vị hơn chị..."
Cô cũng không biết tại sao hôm nay chỉ bị Thịnh Chi hỏi hai câu mà đã không kìm được nước mắt. Cô không muốn khóc, nhưng không nhịn nổi.
Trong căn phòng học trống trải chỉ có hai người họ.
Nghe cô nói vậy, Thịnh Chi không mang theo khăn giấy nên đành dùng lòng bàn tay lau nước mắt cho cô: "Ai nói chị không thú vị? Em thấy chơi với chị rất vui mà."
"Còn chuyện xứng hay không nữa, đã bảo chúng ta là bạn bè rồi, chị là người xứng đáng nhất thiên hạ này luôn. Em chẳng có gì nhiều, chỉ có tiền là nhiều thôi, chị cứ tiêu phung phí cỡ nào cũng không hết được đâu."
Nói xong, Thịnh Chi dừng lại một chút, nhẹ nhàng quấn sợi tóc của mình quanh ngón tay: "Hay là chị đừng về nhà nữa, về ở chung với em đi. Mẹ em không hay ở nhà, trong nhà ngoài em ra chỉ có dì giúp việc thôi, phòng trống còn nhiều lắm."
Nghe nàng nói vậy, nước mắt Kỷ Thanh Phạm lại tuôn ra mãnh liệt hơn.
Cô chợt nhớ lại lúc đó nghe được người khác nói với Thịnh Chi — "Hạng người đó ấy mà, chị gặp nhiều rồi, hạng người này chỉ hận không thể bám víu lấy em thôi."
Cô đúng là đã nghĩ như vậy.
Ngay cả chú chó con kia, cũng vì biết đó là chó của Thịnh Chi nên cô mới bảo vệ.
Thế nhưng càng tiếp xúc, cô càng thấy mình không gánh nổi sự tốt bụng của Thịnh Chi.
Cô thậm chí không biết phải làm gì.
Cô đã quen với việc đón nhận ác ý từ người khác, nên không biết nếu có người đối tốt với mình thì phải làm thế nào.
Bởi vì trước giờ chưa từng có ai đối xử với cô dịu dàng như thế.
Kỷ Thanh Phạm nghẹn ngào giải thích: "Không sao đâu, thật ra chị đã quyết định rồi. Bây giờ chị sẽ không làm họ nghi ngờ, đợi sau khi thi đại học xong, chị sẽ đi đến nơi mà họ không bao giờ tìm thấy được." Cô không muốn nợ nàng thêm nữa, dù thực tế càng ngày món nợ ấy càng chồng chất.
Thịnh Chi nhìn cô vài giây, cuối cùng vẫn thuận theo ý cô: "Trong lòng chị có tính toán là được rồi, có gì cần giúp thì nhớ tìm em."
Nàng buông sợi tóc kia ra.
"...Vừa rồi em cứ ngỡ chị ghét em cơ," Thịnh Chi nói, giọng nhỏ dần, giống như một lời thì thầm: "Chị tin em đi, em sẽ chăm sóc tốt cho chú chó con của mình, nên chị không được ghét em đâu đấy. Nếu chị cũng giống như những người kia, ngoài mặt thì nịnh bợ nhưng thực chất lại ghét bỏ em, em sẽ bắt nạt chị, không thèm chơi với chị nữa."