Thịnh Chi ngồi trên bậc cầu thang, lắng nghe Kỷ Thanh Phạm dùng chất giọng đầy hoài niệm kể lại những chuyện đã xảy ra giữa hai người.
Nàng rốt cuộc không phải mất trí nhớ thật, nên chỉ nghe một lúc là nhận ra ngay, những chuyện Kỷ Thanh Phạm kể lại thật sự đã từng xảy ra ở quá khứ — và cũng chỉ giới hạn ở những phần tốt đẹp nhất.
Càng về sau, những lời nói thật càng ít đi. Khi nhắc đến những rạn nứt trong mối quan hệ, cô gần như đều đã tô hồng, biến chúng thành một phiên bản giả tạo chẳng liên quan gì đến thực tế, thậm chí đoạn thời gian tồi tệ nhất còn bị cô lờ đi không một lời nhắc tới.
Tuy nhiên, chính điều này lại khiến Thịnh Chi dần bình tâm lại.
—— Hiện tại, nghe Kỷ Thanh Phạm nói dối nàng trái lại còn thấy tỉnh táo hơn. Nàng chỉ sợ nhất là kiểu thật giả lẫn lộn khiến người ta không cách nào phân biệt nổi. Một khi đã bắt đầu mơ hồ giữa thực và ảo, những phương diện khác cũng sẽ sớm bị cuốn theo vòng xoáy đó.
Kỷ Thanh Phạm nói rất nhiều, cô kiểm soát mức độ "tô hồng" kỷ niệm rất khéo léo. Cô không hoàn toàn che giấu những mâu thuẫn, chỉ là khôn ngoan thay đổi cách diễn đạt. Cô kể về sự rung động và quá trình theo đuổi nàng, kể về việc hai người đối chọi gay gắt trong mắt người khác ra sao, nhưng lại lén lút hôn nhau dưới ánh hoàng hôn trong phòng học vắng người như thế nào, rồi cả những lựa chọn và lời hẹn ước sau khi tốt nghiệp.
Mọi thứ nghe thật chân thực và tốt đẹp, không hề có cảm giác giả tạo. Hơn nữa, nó hoàn toàn khớp với bộ kịch bản mà Kỷ Thanh Phạm đã dựng lên trước đó.
Nếu những lời cô nói lúc trước chỉ như một vòng tròn mới vẽ được một nửa, thì những hồi ức cô kể hôm nay chính là nét vẽ hoàn hảo để khép kín vòng tròn ấy. Một vòng tròn không một kẽ hở.
Thịnh Chi hầu như không nói gì. Để tránh lỡ lời làm lộ tẩy, suốt quá trình nàng chỉ đáp lại bằng những âm mũi hừ hừ hoặc đặt vài câu hỏi ngắn, phần lớn thời gian đều là Kỷ Thanh Phạm độc thoại.
"Chi Chi, em không biết đâu, thanh xuân khi đó của chị u ám biết nhường nào, thật may vì đã có em xuất hiện." Giọng Kỷ Thanh Phạm mang theo chút ý cười.
Câu nói đã dứt nhưng ẩn ý bên trong dường như vẫn còn đó, chờ đợi người nghe tự mình suy ngẫm.
Thịnh Chi vốn đang thất thần vì mải nghĩ về chuyện cũ, nghe thấy câu này thì hồn vía lập tức bay ngược trở về.
—— "Thanh xuân u ám, thật may vì có em xuất hiện."
Kiểu lời thoại này chẳng cần dùng não cũng biết là có ý nghĩa gì. Trong chớp mắt, đầu óc Thịnh Chi hiện ra vô số kịch bản sến súa muốn nối da gà, bao gồm: dồn vào góc tường, mắt đỏ, lời thoại kiểu "mạng này cho em" hay "em là ánh sáng duy nhất đời chị"...
Hàng loạt từ ngữ gào thét trong lòng, nàng khựng lại một chút, uyển chuyển đáp: "Câu tiếp theo chị định nói em là ánh sáng duy nhất của đời chị đấy à? Đừng như thế chứ, nghe sến lắm."
Giọng điệu Kỷ Thanh Phạm khựng lại, bầu không khí mập mờ cũng tan biến trong phút chốc, cô không nhịn được mà bật cười.
Kỷ Thanh Phạm chớp mắt: "Nói đi cũng phải nói lại, bây giờ chị cũng đang là Tổng giám đốc mà. Theo suy nghĩ của Chi Chi, chẳng phải lúc này chị nên cười lạnh một tiếng, sau đó nắm chặt cổ tay em, xích em lại, rồi dùng vẻ mặt u ám b*nh h**n nói với em rằng..."
Nói đến đây, thần sắc trên mặt cô bỗng thay đổi, cô thật sự đưa tay nắm lấy cổ tay nàng, làm ra tư thế như muốn giam giữ: "Chi Chi, cho dù em có mất trí nhớ thì cũng đừng hòng rời xa chị."
Lời nói mang theo sự đe dọa, nhưng âm cuối lại chất chứa nỗi lưu luyến: "Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, vĩnh viễn không bao giờ xa cách."
Nhờ vào vẻ ngoài xuất sắc, dù là đang diễn kịch thì cô trông vẫn toát lên một vẻ nguy hiểm đầy quyến rũ. Kỷ Thanh Phạm nắm cổ tay nàng rất nghiêm túc, Thịnh Chi thử rút tay ra mấy lần mà không được.
Thịnh Chi: "..."
Nàng lấy tay còn lại che mắt, thực sự không ngờ Kỷ Thanh Phạm cũng từng đọc qua mấy loại truyện này, chủ yếu là trông chị ấy có vẻ còn sành sỏi hơn nàng, diễn rất tròn vai. Nàng không thể tưởng tượng nổi dáng vẻ của Kỷ Thanh Phạm khi đọc những thứ này, cũng giống như không thể tưởng tượng được cảnh chị ấy xem mấy video mà trẻ con không được xem vậy.
Thịnh Chi bỏ tay xuống: "Chị diễn cũng giống thật đấy."
Trông cứ như một kẻ cố chấp b*nh h**n muốn giam cầm nàng vậy, lúc nghe cô nói, có khoảnh khắc nàng đã cảm thấy rùng mình một chút. Dù nghe qua thì không khác lời tỏ tình là mấy, nhưng cảm giác mang lại thì hoàn toàn tương phản.
Nàng không nói rõ được là không ổn ở đâu, tóm lại là có chút kỳ lạ. Rõ ràng biết là diễn, nhưng vẫn cảm nhận được một sự nguy hiểm rất vi diệu. Cứ như thể... Kỷ Thanh Phạm đang nói thật lòng vậy.
... Thôi bỏ đi, cái miệng của Kỷ Thanh Phạm nói dối đã đạt đến trình độ thượng thừa, diễn gì mà chẳng giống.
Thịnh Chi đè nén cảm giác kỳ lạ trong lòng xuống.
Kỷ Thanh Phạm mỉm cười dịu dàng, buông cổ tay nàng ra, khẽ đáp: "Chị cũng thấy mình diễn đạt."
Cổ tay được tự do, Thịnh Chi thuận tay nhìn đồng hồ mới phát hiện sau một hồi dây dưa thì đã đến giờ tan tầm rồi.
Nhìn thời gian, phản ứng đầu tiên của nàng là không được tăng ca.
Nàng cảnh giác nhìn Kỷ Thanh Phạm: "Nói trước nhé, là chị kéo em xuống đây rồi lại đi lên, sau đó lại làm em bỏ bê công việc, nên không được bắt em tăng ca đâu đấy."
Nghe nàng nói vậy, Kỷ Thanh Phạm lại cười rộ lên.
"Không tăng ca, ngày mai là thứ Bảy rồi, công ty được nghỉ hai ngày cuối tuần mà," Cô vừa nói vừa đứng dậy, "Chi Chi, hay là về nhà cùng ăn tối đi, chị sẽ đích thân xuống bếp."
Thấy cô đứng lên, Thịnh Chi cũng đứng dậy theo.
Cầu thang bộ này tuy ít người qua lại nhưng được vệ sinh rất sạch sẽ, mỗi ngày đều có người lau dọn hai lần.
Nàng nhìn vào đôi mắt dịu dàng như nước của người phụ nữ trước mặt.
... Kỷ Thanh Phạm muốn tự tay nấu cơm sao?
Thịnh Chi nhớ lại những hộp cơm giữ nhiệt mà Kỷ Thanh Phạm mang đến lúc nàng nằm viện. Nhưng thực sự mà nói, nàng chưa bao giờ tận mắt thấy cảnh chị ấy nấu ăn...
Nghĩ đến đây, Thịnh Chi cân nhắc một chút rồi đồng ý.
Nhưng nàng không hề biết rằng, lời mời này cũng giống như câu: "Nhà chị có con mèo biết nhào lộn 360 độ, em có muốn về xem không?", tất cả đều là cái cớ để dụ người về nhà mà thôi.
Nghe bảo sắp được xem Kỷ Thanh Phạm nấu cơm, Thịnh Chi hoàn toàn không nhận ra ý đồ gì khác.
Cũng giống như lúc nằm viện, nàng không tin nổi món canh đó là do cô tự nấu. Việc Kỷ Thanh Phạm nấu cơm cho nàng nghe không thực tế chút nào.
Vì vậy, được tận mắt chứng kiến cô làm là một cơ hội tốt để nàng có thể gây khó dễ. Nàng cảm thấy mình cần kiên định với sơ tâm ban đầu, ví dụ như làm mình làm mẩy, sai bảo cô như người hầu, tìm đủ mọi cách khiến cô phải hối hận vì đã dám bày ra trò chơi này.
"Không quên sơ tâm mới đạt được kết quả cuối cùng."
Đây mới là nhiệm vụ chính của nàng trong "trò chơi" này, còn những thứ khác, đều là giả.
※
Hôm nay họ không gọi tài xế, Kỷ Thanh Phạm lái xe.
Một lần nữa trở lại căn nhà được gọi là "tổ ấm" của hai người, Thịnh Chi nhìn những dấu vết sinh hoạt hằng ngày mà vẫn cảm thấy thật hoang đường.
Khi nhắc đến chuyện ăn uống, nàng thực sự cực kỳ kén ăn. Nếu bảo Thịnh Chi liệt kê những món nàng không thích, nàng có thể kể ra một danh sách dài dằng dặc, còn món thực sự yêu thích thì chẳng được bao nhiêu.
Khi Kỷ Thanh Phạm lấy nguyên liệu từ tủ lạnh ra, Thịnh Chi thấy bên trong đầy ắp đồ ăn, tràn ngập hơi thở cuộc sống. Nàng không khỏi suy nghĩ, nếu nàng ở một mình thì tủ lạnh chắc chắn chỉ có rượu, nước có ga, nước trái cây hoặc sữa, kem, cơ bản là sẽ không tìm thấy nổi một lá rau.
Đang mải suy nghĩ thì nghe Kỷ Thanh Phạm nói: "Sữa và cà phê ở bên trái, nước trái cây có ga ở bên phải, tầng dưới cùng có kem dâu và kem dừa, nhưng chị khuyên em nên ăn cơm xong một lúc rồi hãy ăn kem."
Thịnh Chi sờ sờ tóc, cảm thấy Kỷ Thanh Phạm cứ như có thuật đọc tâm vậy.
Nàng đáp lời rồi bắt đầu quan sát cô rửa rau, thái thịt.
Về việc mình mắc bệnh công chúa, Thịnh Chi luôn nhận thức rất rõ ràng, vì từ nhỏ đến lớn không ít người đã nói như vậy. Thậm chí có thời gian họ còn gọi nàng là "công chúa" để mỉa mai tính tiểu thư khó chiều của nàng.
Nhưng thế thì đã sao chứ, nàng không định sửa.
Nhìn động tác lưu loát và thuần thục của Kỷ Thanh Phạm, Thịnh Chi nhịn không được hỏi: "Chị định nấu món gì? Em kén ăn lắm đấy."
"Chị biết mà," Kỷ Thanh Phạm cong mắt cười, "Sẽ không có món nào mà Chi Chi không thích đâu."
Thịnh Chi không tin lắm.
Kỷ Thanh Phạm nói xong bỗng sực nhớ ra điều gì đó, cô nhẹ nhàng "A" một tiếng rồi quay sang nhìn nàng: "Chi Chi, chị quên buộc tóc lại rồi, em giúp chị buộc lên được không?"
"Chị bảo em buộc là em phải buộc à?" Thịnh Chi khẽ nhíu mày, nhưng ánh mắt lại vô thức đảo quanh, "Dây buộc tóc đâu?"
Nàng chẳng muốn giúp chị đâu, chỉ là nể tình bữa cơm này là chị ấy nấu thôi.
Kỷ Thanh Phạm khẽ nghiêng đầu ra hiệu: "Ở đằng kia kìa."
Thịnh Chi đi tới lấy một cái dây buộc tóc nhỏ. Tóc của Kỷ Thanh Phạm rất đẹp, tóc dài mượt mà xõa xuống, những lọn xoăn nhẹ mang theo vẻ phong tình quyến rũ.
Thịnh Chi ít khi buộc tóc cho người khác.
Vài lần hiếm hoi đó đều là từ thời cấp ba, lúc quan hệ giữa hai người chưa trở nên tồi tệ như sau này.
Mỗi khi tóc xõa xuống gây vướng víu khi làm bài, nàng lại chủ động buộc cho cô. Kỷ Thanh Phạm thời cấp ba không giống bây giờ, chị ấy rất dễ đỏ mặt.
Chợt nhận ra mình lại nhớ về chuyện cũ, Thịnh Chi vội xua tan ý nghĩ đó đi. Nàng cảm thấy có lẽ vì hôm nay Kỷ Thanh Phạm cứ nhắc chuyện xưa quá nhiều nên nàng mới bị ảnh hưởng.
Trước đây nàng chưa từng nghĩ nhiều như thế, thậm chí còn cố ý muốn quên đi, nhưng bây giờ...
Kỷ Thanh Phạm đang không ngừng đào sâu những ký ức đó.
Thịnh Chi tùy tiện búi tóc cho cô. Thực ra nàng đã đoán trước được Kỷ Thanh Phạm sẽ nói gì sau khi được mình buộc tóc giúp.
Quả nhiên, cô cong môi cười: "Kỹ thuật buộc tóc của Chi Chi thật sự chẳng thay đổi chút nào."
Nếu nàng mất trí nhớ thật, hẳn lúc này nàng sẽ nghĩ chị ấy đang nói về giai đoạn trước khi nàng gặp tai nạn, nhưng nàng đâu có quên.
Thịnh Chi không thèm để ý câu nói đó, Kỷ Thanh Phạm cũng chẳng bận tâm, chỉ mỉm cười rồi tiếp tục xử lý nguyên liệu.
Hôm nay tần suất nhắc về quá khứ của Kỷ Thanh Phạm quá cao, tâm trạng Thịnh Chi ít nhiều bị ảnh hưởng, lúc này nàng không muốn tiếp chuyện với cô lắm.
Nhưng không muốn tiếp chuyện là thật, mà ánh mắt cứ vô thức rơi trên người cô cũng là thật.
Một Kỷ Thanh Phạm bận rộn trong bếp dường như mang lại một cảm giác rất khác.
Ánh đèn vàng ấm áp trong bếp chiếu xuống, nhuộm lên người cô một lớp sáng dịu nhẹ.
Cô mặc một chiếc tạp dề màu anh đào nhạt, bên trong là bộ váy dài màu trắng, ống tay áo kéo cao, mái tóc búi lỏng lẻo hơi lệch sang một bên vai.
Thịnh Chi buộc tóc cho cô rất tùy tiện, nhưng trên người Kỷ Thanh Phạm không hề thấy vẻ lôi thôi, ngược lại còn mang một nét đẹp lười biếng, bình dị như một vị tiên nữ vừa bước xuống trần gian.
Suốt quá trình, Kỷ Thanh Phạm không hề nhờ nàng giúp gì, ngoại trừ việc buộc tóc.
Thế nhưng, nhìn bóng dáng cô một mình bận rộn hết việc này đến việc kia, lòng Thịnh Chi bỗng dâng lên một cảm giác bồn chồn khó tả.
Nàng nhìn Kỷ Thanh Phạm, xác định cô không nhìn về phía này rồi mới liếc nhìn sang bên cạnh.
Ở đó có một củ khoai tây đã gọt vỏ, có lẽ là chuẩn bị thái.
Thịnh Chi lặng lẽ nhích lại gần, thấy Kỷ Thanh Phạm vẫn chưa chú ý, liền rửa sạch tay định thái khoai tây.
Nàng tự nhủ mình đến đây để gây khó dễ, bây giờ nhúng tay vào chỉ là vì đứng xem chán quá thôi, chứ không phải muốn giúp nấu cơm đâu ——
Vừa tự trấn an mình, Thịnh Chi vừa bắt đầu thử thái khoai tây.
Nàng nhớ lại tư thế thái rau, hình như là một tay giữ, một tay thái. Nàng thử một chút nhưng cảm thấy khó nhấn dao xuống, sau vài giây dừng lại, nàng đặt củ khoai tây ngay ngắn, rút tay trái về, chỉ dùng tay phải cầm dao chặt mạnh xuống.
Nhát dao thứ nhất, củ khoai tây chia làm hai nửa.
Nhát dao thứ hai, khoai tây biến thành bốn khối to nhỏ không đều.
Nhát dao thứ ba...
"Chi Chi, em đang làm gì thế?"
Nhát dao thứ ba còn chưa kịp hạ xuống, giọng nói dịu dàng của Kỷ Thanh Phạm đã vang lên bên tai.