Lòng bàn tay mềm mại áp lên vành tai nàng.
Khi đôi tai được che chắn, tiếng mưa gió ngoài cửa sổ bỗng chốc lùi xa, nhịp tim dồn dập của hai người cùng hơi thở quấn quýt, dây dưa lại trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Kỷ Thanh Phạm đối với nàng mà nói, vừa là cơn mưa rào tưới mát tâm hồn, lại vừa là sợi dây leo mềm mại, từng chút một siết lấy, quấn chặt không rời.
Đây rõ ràng là một thời điểm không hề thích hợp, một sự việc không nên xảy ra, và với một người... vốn dĩ không nên là đối tượng để nàng dựa dẫm.
Thế nhưng, chính cái người mà nàng cho là "sai lầm" ấy, lại đang mang đến cho nàng cảm giác an toàn tuyệt đối, trao cho nàng cái ôm ấm áp nhất và những nụ hôn dịu dàng nhất.
Lúc này đây, người mà nàng có thể ôm lấy, có thể tựa vào cũng chỉ có cô mà thôi, chẳng còn lựa chọn nào khác.
Tiếng sấm ngoài kia đã dứt hay chưa, Thịnh Chi chẳng còn rõ nữa, nàng chỉ thấy nhịp tim của cả hai lúc này thật quá ồn ào.
Nàng đang rơi vào cái bẫy này, vừa bị động, lại cũng vừa chủ động.
Chủ động là hành động của nàng, nhưng bị động lại là trái tim nàng. Nàng tỉnh táo mà chìm đắm, tỉnh táo để bản thân lún sâu vào sự ngọt ngào này.
"Chi Chi... em thấy đỡ hơn chút nào chưa?"
Trong một khoảnh khắc nào đó, Kỷ Thanh Phạm khẽ thở nhẹ ra, buông lỏng tay.
Hơi thở của cô ẩm ướt, bám lấy nàng. Hai chóp mũi gần như chạm vào nhau, đôi tay cô tuy rời khỏi vành tai nhưng lại chuyển sang nâng lấy gương mặt nàng, đầu ngón tay lơ đãng m*n tr*n đôi tai nàng, thi thoảng lại lướt qua khuyên tai nơi tai trái.
Hơi thở nhẹ nhàng mà dồn dập tan vào không gian tối đen.
Hàng mi của Thịnh Chi run rẩy, nàng thầm nghĩ tai mình lúc này chắc chắn đang nóng bừng lên, dù không chạm vào nàng cũng cảm nhận được.
—— Nàng chỉ hy vọng Kỷ Thanh Phạm không nhận ra điều đó.
Nhưng vì không có ánh sáng, Thịnh Chi không cách nào nhìn rõ đôi mắt của Kỷ Thanh Phạm.
Có lẽ vì xung quanh chỉ còn bóng tối, cũng có lẽ vì nàng đã nhắm mắt quá lâu.
Vì không thể nhìn thấy, nàng chỉ còn cách cảm nhận từng cử động của cô. Thế là nàng đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ không thể kiểm soát, ngay giây phút này, liệu trong đôi mắt ấy là sự lạnh lùng đã tháo bỏ lớp ngụy trang, hay vẫn là sự thâm tình, trong trẻo như những gì chị ấy vẫn luôn thể hiện?
Thịnh Chi chưa kịp trả lời, Kỷ Thanh Phạm đã như nghe được mà bắt đầu đặt lên những nụ hôn nhẹ bẫng.
Không trả lời, nghĩa là vẫn chưa ổn. Không lên tiếng, nghĩa là vẫn chưa đủ.
Cô hôn lên trán nàng, hôn lên mí mắt, lên gương mặt và cả khóe môi.
Những nụ hôn tựa lông hồng, vừa chạm vào đã rời đi, ngứa ngáy khiến người ta muốn né tránh.
"Phải làm sao đây, Chi Chi..." Sợi tóc hai người dính vào nhau, cô thở dài: "Có lẽ tối nay sẽ không có điện đâu."
Thịnh Chi cảm thấy mình như sắp chết đuối trong bầu không khí này.
Lý trí bảo nàng nên đi kiểm tra công tắc nguồn điện, nhưng cơ thể lại chẳng muốn rời xa hơi ấm này dù chỉ một chút.
Ai biết được bao giờ mới sửa xong, mà cũng chẳng ai biết liệu nó có thể sửa được hay không.
Cuối cùng, nàng chỉ biết cắn môi, giữa tiếng mưa đang chuyển từ dữ dội sang rì rầm mà yếu ớt thốt lên: "Dù sao... bây giờ chị không được buông em ra."
Trong bóng tối, khóe môi Kỷ Thanh Phạm khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện.
Thật giống như một giấc mơ, cô nghĩ.
Quả nhiên, cơ hội là do mình tự tạo ra, phải biết nắm bắt lấy.
Trong hoàn cảnh này, mỗi giây trôi qua đều như bị kéo dài. Không đợi được câu trả lời từ Kỷ Thanh Phạm, trái lại cảm nhận được cô buông tay xuống, Thịnh Chi không nhịn được mà ôm cô chặt hơn, gần như kẹp lấy vòng eo của cô.
Cuối cùng, Kỷ Thanh Phạm cũng lên tiếng, giọng nói có chút chần chừ, chậm rãi: "Nhưng chúng ta không thể cứ đứng đây cả đêm được, mưa xem chừng còn lâu mới tạnh."
"Chi Chi, tối nay... em muốn ngủ cùng chị không?"
Hai chữ "ngủ cùng" được cô thốt ra mang theo ý vị sâu xa, dù có lẽ về mặt chữ nghĩa, các nàng chỉ đơn thuần là nằm cạnh nhau mà ngủ.
Dứt lời, Kỷ Thanh Phạm không nói thêm gì nữa, cũng không hỏi gì, cô chỉ im lặng chờ đợi.
Đợi.
Và đợi.
Sau một hồi im lặng thật lâu, Thịnh Chi mới đan chặt lấy tay cô, cảm giác bất an khiến nàng nắm tay theo kiểu mười ngón đan xen: "... Vậy chúng ta vào phòng ngủ, tóm lại chị không được buông em ra."
Nói câu này xong, ở nơi mà không ai nhìn thấy, mặt nàng đã đỏ bừng. Giọng điệu của nàng nghe chẳng giống đi ngủ chút nào, mà cứ như chuẩn bị đi giết người phóng hỏa.
Quyền tiến hay lui rõ ràng nằm trong tay nàng, thế nhưng ít nhất là đêm nay, nàng không còn lựa chọn nào khác.
Nghe nàng nói vậy, Kỷ Thanh Phạm như đã đạt được mục đích, cô siết nhẹ đầu ngón tay, giọng nói trầm thấp ấm áp lặp lại từ mà Thịnh Chi chẳng muốn nhắc tới: "Được, chúng ta về phòng ngủ cùng nhau."
... Chị không thấy nói mấy lời này ngượng miệng sao?
Cứ nhất định phải thêm hai chữ "ngủ cùng" vào mới chịu à?
Thịnh Chi nhíu mày, cảm thấy Kỷ Thanh Phạm rõ ràng là cố ý.
Rõ ràng không phải kiểu "ngủ" đó, mà cứ nói như vậy khiến người ta cứ ngỡ là "ngủ" kiểu đó thật vậy.
Thật đáng ghét! Quả nhiên cái tên "người phụ nữ xấu xa" mà nàng đặt cho chị ấy trong danh bạ chẳng sai chút nào.
Nàng càng nghĩ càng tâm thần bất định, nghiến răng nghiến lợi đến mức mặt đỏ ửng: "Chị có thể đừng nói "ngủ cùng" nữa được không?"
"Tại sao lại không được nói?" Kỷ Thanh Phạm ra vẻ không hiểu, dùng ngón cái m*n tr*n lòng bàn tay nàng, chậm rãi hỏi lại: "Chẳng phải lát nữa chúng ta sẽ ngủ cùng nhau sao?"
Trong lúc trò chuyện, hai người đã dắt tay nhau đứng trước cửa phòng ngủ.
Âm cuối của cô như mang theo chiếc móc câu, dường như cảm thấy bấy nhiêu vẫn chưa đủ để khiến người ta mơ màng, cô còn áp sát lại gần nàng hơn nữa.
Ánh đèn pin điện thoại bật lên, những hạt bụi nhỏ lơ lửng dưới ánh sáng, khoảng cách giữa hai người gần đến mức không kẽ hở.
Trong phòng ngủ, nơi nào nhìn vào cũng thấy một màu đen, cộng thêm thời tiết dông bão khiến cảm giác u ám càng thêm nặng nề.
Tiếng mưa đập vào cửa kính chói tai, Thịnh Chi dùng ánh mắt liếc nhìn phòng ngủ rồi không tự chủ được mà siết chặt lấy tay Kỷ Thanh Phạm. Nàng nghe thấy nhịp thở của cô dồn dập hơn hẳn lúc nãy, Dường như để đánh lạc hướng sự chú ý, nàng lên tiếng phản bác:
"Cũng không hẳn là ngủ cùng. Nếu đi được thì em đã đi rồi, tối nay chị chẳng qua chỉ là bạn giường với thôi!"
—— Sợ nhất là không gian đột nhiên im lặng.
Ngay khi nhận ra mình vừa thốt ra từ gì, Thịnh Chi xấu đến mức cảm giác như có một luồng nhiệt chạy từ đỉnh đầu xuống tận gót chân.
Hỏng rồi, nàng tuyệt đối là bị cái câu "ngủ cùng" của Kỷ Thanh Phạm dắt mũi nên mới nói năng lộn xộn như vậy...
Cái gì mà bạn giường chứ!
Kỷ Thanh Phạm lặp lại từ ngữ đó trong miệng một lần, giọng điệu vẫn dịu dàng: "Được thôi, nếu Chi Chi đã muốn vậy, chị sẽ làm tốt chuyện mà "bạn giường" nên làm."
Thịnh Chi bị trêu chọc đến mức mặt nóng như lửa, tức đến mức chỉ muốn bịt ngay cái miệng của Kỷ Thanh Phạm lại, để cô đừng nói những lời làm loạn tâm trí nàng nữa.
Kỷ Thanh Phạm nhìn Thịnh Chi một bên thì xù lông, một bên lại nắm chặt tay mình không buông, dáng vẻ này chẳng khác nào "nghiện mà ngại".
Cô khẽ cười thầm, bước tới một bước, tựa người vào khung cửa, nhìn Thịnh Chi đang đứng bất động rồi khẽ đung đưa bàn tay đang dắt lấy nhau của hai người. Cô lúc này giống như đóa hoa quỳnh nở rộ trong đêm, đầy tình mà mời gọi: "Không vào sao?"
Thịnh Chi nghe giọng cô, cảm nhận được cái lắc tay trêu đùa, chỉ thốt ra đúng một chữ, dường như thêm một chữ nữa cũng là quá nhiều: "Vào."
Nàng nâng bàn tay còn lại lên che mặt.
Vào thì vào, trong lòng nàng tuyệt đối không có suy nghĩ lung gì hết!
※
Sau khi vào phòng ngủ, hai người cùng nhau tắm rồi thay một cách kỳ lạ.
Xong xuôi, Thịnh Chi lại càng ngượng ngùng hơn khi bắt Kỷ Thanh Phạm phải đứng canh ngoài cửa phòng tắm. Nàng phải đảm bảo mình vẫn cảm nhận được sự hiện diện của cô, nhưng đồng thời cô cũng không được nhìn thấy nàng thay váy ngủ.
Lần trước đến đây nàng đã phát hiện ra, trong tủ quần áo của phòng ngủ này có đầy đủ quần áo đúng size của nàng, thậm chí còn đúng cả phong cách nàng thích.
Chiếc váy ngủ nàng đang mặc cũng có chất liệu mềm mại, thoải mái y hệt chiếc nàng hay mặc ở nhà.
Kỷ Thanh Phạm thực sự đã sắp đặt mọi chi tiết vô cùng chân thực, hiểu rõ nàng đến mức cứ như thể họ là một cặp thê thê tình cảm mặn nồng, rất ân ái, đã chung sống từ lâu.
Váy ngủ có hương thơm thoang thoảng, lúc thay đồ Thịnh Chi đã nhận ra, mùi hương này rất giống mùi thơm trên người Kỷ Thanh Phạm. Nàng không khỏi nghĩ đến việc lúc nãy cả hai đều dùng chung loại kem đánh răng vị bạch đào.
Thật ngọt.
Lần trước Thịnh Chi quả thực có vào phòng này, nhưng lúc đó nàng chưa từng nằm lên chiếc giường này.
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi xối xả, gió mạnh thổi tung những tán lá, tựa như một bản dương cầm hùng tráng với những nốt nhạc nặng nề.
Trong tiết trời này, chiếc giường đôi mềm mại càng trở nên ấm .
Trên giường chỉ có một chiếc chăn mỏng. May mà giường rất rộng, Thịnh Chi khẽ ho một tiếng, định bụng sẽ bảo lát nữa nằm xuống thì mỗi người một bên, đừng nằm quá gần.
Dù sao thì một lúc rồi không thấy sấm sét nữa, lại có Kỷ Thanh Phạm bên cạnh, tuy ngoài trời vẫn tối đen như mực nhưng nàng đã thấy khá hơn nhiều —— ý nghĩ "qua cầu rút ván", dùng xong rồi bỏ xuất hiện trong đầu nàng.
Đáng tiếc, câu nói đó nàng định sẵn là không thể thốt ra. Bởi vì ngay khi vừa mới nói được chữ "...", một tiếng sét thật to đã nổ vang ở bên ngoài.
Lời định nói bị nuốt ngược vào trong, Thịnh Chi theo bản năng ôm chầm lấy Kỷ Thanh Phạm.
Nói là ôm cũng không chính xác, mà gần như là nàng trực tiếp rúc vào lòng cô.
Không biết có phải ảo giác không, nhưng nàng dường như nghe thấy tiếng cười khẽ đầy thích thú của Kỷ Thanh Phạm.
Thịnh Chi không biết liệu chị ấy có đoán được ý định "đuổi khéo" của mình lúc nãy hay không. Nhưng Kỷ Thanh Phạm không nói gì, chỉ đưa tay xoa đầu nàng, cứ thế nửa ôm nửa dỗ nàng nằm xuống giường, giọng điệu dịu dàng: "Ngoan, có chị ở đây rồi."
Lúc nãy khi ôm chầm lấy cô, Thịnh Chi chưa kịp phản ứng, đến tận khi nằm xuống nàng mới nhận ra mình đang được Kỷ Thanh Phạm ôm trọn vào lòng, đầu nàng gối lên n** m*m m** nhất.
Tai và cổ đều được bao bọc lấy.
Gò má Thịnh Chi nhuộm một màu đỏ , cảm giác cả người như bị lửa đốt.
Nàng xấu hổ đến mức muốn bốc khói, nhưng vòng tay của Kỷ Thanh Phạm quá ấm áp cũng quá mềm mại, khiến cơ thể nàng phản bội lại lý trí, không kìm lòng được mà tham luyến hơi ấm này.
Nàng không nhịn được mà nhớ về thời cấp ba, Kỷ Thanh Phạm lúc đó hay ngại ngùng và thuần khiết biết bao. Nàng chỉ cần nhìn lâu một chút là khuôn mặt thiếu nữ đã ửng hồng. Sau này dù có thân thiết hơn, chị ấy vẫn rất dễ bị làm cho đỏ mặt xấu hổ đến mức không nói nên lời.
Tại sao sau khi trưởng thành, mọi chuyện lại đảo ngược thế này? Tại sao người hở một chút là đỏ mặt lại là nàng?
Điều này khiến nàng càng thêm khao khát được nhìn thấy Kỷ Thanh Phạm đỏ mặt ngượng ngùng vì mình một lần nữa, giống như trong giấc mơ thật trước kia, bị nàng bắt nạt đến mức đuôi mắt đỏ hoe, chực trào nước mắt.
Nàng rất muốn làm điều đó.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng ấy thôi, một cảm giác hưng phấn vô hình đã lan tỏa sâu trong lòng nàng.
Vậy... phải làm thế nào để Kỷ Thanh Phạm đỏ mặt đây?
Làm thế nào để chị ấy... lộ ra dáng vẻ đó với nàng một lần nữa?