Nghe Kỷ Thanh Phạm nói vậy, trong lòng Thịnh Chi bỗng dâng lên sự tò mò.
"Quà sinh nhật sao? Chẳng phải chị đã tặng em rồi sao?"
Nàng đang nhắc tới chiếc vương miện tán hoa từ thế kỷ trước, khảm gần sáu mươi carat kim cương hồng hiện đang được cài trên tóc mình.
"... Vẫn chưa tặng hết đâu." Kỷ Thanh Phạm khẽ thở ra một hơi, điều chỉnh lại nhịp thở. Chỉ là dù hơi thở đã bình ổn, hàng mi cô vẫn còn run rẩy rất khẽ mà nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng thể nhận ra. "Trước khi để Kiều Kiều nhìn thấy món quà, chị có thể che mắt em lại không?"
Thật thần bí.
Còn phải che mắt lại nữa sao?
Thịnh Chi ngoan ngoãn để cô che mắt mình lại, lòng càng thêm hiếu kỳ.
Sự tò mò ấy đã đạt đến đỉnh điểm khi Kỷ Thanh Phạm đưa nàng lên máy bay riêng.
Rốt cuộc Kỷ Thanh Phạm muốn tặng nàng thứ gì đây?
Nghĩ vậy, nàng không nhịn được mà cất tiếng hỏi.
"Đợi đến nơi Kiều Kiều sẽ biết thôi." Kỷ Thanh Phạm vén vài lọn tóc xõa bên má nàng, hôn nhẹ lên mắt nàng qua lớp lụa mỏng.
Vì đôi mắt bị che kín không thể nhìn thấy gì, nên từ lúc lên máy bay cho tới khi xuống máy bay, Thịnh Chi đều phải nắm chặt tay Kỷ Thanh Phạm. Nàng hoàn toàn ỷ lại vào cô, và cũng chỉ có thể ỷ lại vào cô mà thôi.
Trong lúc Thịnh Chi không thể nhìn thấy, Kỷ Thanh Phạm gần như chìm đắm trong niềm vui sướng khi thấy nàng chỉ có thể dựa dẫm vào mình như vậy.
Sự si mê tận xương tủy vốn bị đè nén dưới lớp ngụy trang và sự kiềm chế bấy lâu, nay lại từ nơi đầm lầy sâu thẳm len lỏi thoát ra ngoài.
Cảm giác này... thật giống như nàng chỉ thuộc về một mình cô vậy.
Nhưng đôi mắt không thể cứ bị che kín mãi, dù có điều chỉnh tốc độ bay thế nào thì cũng đến lúc phải dừng chân.
Cô buộc phải kìm nén khao khát có phần cực đoan trong lòng, trở lại làm bạn đời dịu dàng như nước của nàng.
"Kiều Kiều, đến nơi rồi." Kỷ Thanh Phạm tự tay gỡ lớp lụa mềm đang che mắt cho Thịnh Chi.
Đôi mắt bị che quá lâu, khi được lấy tấm che mắt xuống, nàng có chút không thích ứng được. Cộng thêm ánh sáng xung quanh không quá sáng, Thịnh Chi phải chớp mắt mấy lần.
Cơn gió thoảng qua mang theo hương hoa quyện cùng hơi ẩm của biển cả.
Tầm nhìn nhanh chóng trở nên rõ nét, một hòn đảo xinh đẹp đến hư ảo hiện ra trước mắt nàng.
Nước biển xanh trong vắt, từng lớp sóng vỗ vào bờ, tan vào dải cát trắng mịn mang sắc hồng nhạt.
Thịnh Chi ngẩn ngơ, không ngờ sau khi tháo khăn che mắt lại được chiêm ngưỡng một khung cảnh như thế này.
Ngay lúc nàng còn đang sững sờ, giọng nói chan chứa tình cảm của Kỷ Thanh Phạm dịu dàng vang lên bên tai:
"Chào mừng em đến với đảo cổ tích."
"Sinh nhật vui vẻ, công chúa của chị."
Vừa dứt lời, hàng vạn ánh đèn bỗng chốc bừng sáng, lung linh rực rỡ.
Tựa như một bức tranh đẹp đến nao lòng đang từ từ trải rộng ra trước mắt nàng.
Thịnh Chi nín thở trong giây lát.
... Quá đẹp.
Vẻ đẹp ấy khiến người ta rung động, và sự lãng mạn đầy chân thành kia cũng khiến người ta không cách nào cưỡng lại được.
Cô đã mang thế giới vốn chỉ tồn tại trong tưởng tượng của nàng ra ngoài đời thực một cách nguyên vẹn.
Biển cả mênh mông vô bờ, các nàng đang đứng trước một cổng vòm khắc hoa.
Hòn đảo được bài trí rõ ràng là đã tốn không ít tâm tư. Đặt chân tới nơi này, Thịnh Chi ngỡ như mình thực sự lạc vào thế giới thần tiên.
Dưới làn sương mờ ảo, những viên kẹo khổng lồ như đang trôi lơ lửng. Những chú nai con và thỏ tuyết với vẻ mặt ngơ ngác đang ló đầu ra nhìn, chú sóc nhỏ đứng trên cành cây ôm hạt thông còn to hơn cả cơ thể, nghe thấy động tĩnh liền quay sang nhìn về phía các nàng.
Phóng tầm mắt ra xa hơn, hoa lá quấn quýt trên dây leo, bướm lượn lờ đậu trên nh** h**, tất cả bao quanh tòa lâu đài trắng như tuyết.
"Những con vật kia là thật sao?" Vì quá đỗi kinh ngạc, Thịnh Chi nhìn những con vật sống động đằng xa, dù trong lòng đã rõ câu trả lời nhưng vẫn không kìm được mà hỏi.
"Không phải thật đâu... Nhưng chạm vào chúng thì cảm giác chẳng khác gì đồ thật cả, Kiều Kiều có muốn đi sờ thử không?" Đôi mắt Kỷ Thanh Phạm cong lên ý cười.
Thịnh Chi không kìm lòng được nữa, gò má nàng vì xúc động mà ửng hồng như sắc hoa tường vi, lay động lòng người.
Trong mắt nàng ngập tràn sự mong chờ và yêu thích. Nàng khẽ reo lên một tiếng vui sướng rồi nhấc bước kéo Kỷ Thanh Phạm băng qua cổng vòm, vạt váy khẽ đung đưa theo từng nhịp điệu.
Sao Kỷ Thanh Phạm lại có thể tốt đến thế này cơ chứ... Nàng vừa v**t v* chú thỏ vừa nghĩ ngợi trong cơn hạnh phúc đến choáng váng.
Hòn đảo này khi thực sự dạo bước mới thấy nó lớn hơn nhiều so với tưởng tượng.
Mọi thứ đều hoàn mỹ như một giấc mơ, chẳng có nơi nào là không vừa ý.
Đến lúc này nàng mới biết, Kỷ Thanh Phạm còn tự tay làm bánh sinh nhật cho nàng.
So với chiếc bánh kem nhiều tầng dùng để làm lễ trước mặt khách khứa trong bữa tiệc sinh nhật trước đó, Thịnh Chi thích chiếc bánh mà Kỷ Thanh Phạm tự tay làm này hơn nhiều.
Nàng đã chụp rất nhiều ảnh trên đảo.
Không chỉ có ảnh phong cảnh, mà phần lớn là ảnh chụp chung của nàng và Kỷ Thanh Phạm.
Trong số đó, tấm nàng thích nhất là dưới ánh đèn lung linh, nàng nheo mắt cười bưng một miếng bánh ngọt đã cắt sẵn, trên chóp mũi vẫn còn dính chút bơ, còn Kỷ Thanh Phạm thì đang nghiêng người hôn lên má nàng.
Ống kính chụp ảnh sắc nét đến mức thấy rõ từng sợi lông mi, không khí dịu dàng lưu luyến gần như muốn tràn ra khỏi tấm hình.
Thật ra nàng có rất nhiều nguyện vọng cho ngày sinh nhật.
Nhưng nếu chỉ có thể thực hiện một điều... thì nàng vẫn hy vọng sau này, năm năm tháng tháng, đều có Kỷ Thanh Phạm ở bên cạnh đón sinh nhật cùng.
Thịnh Chi nghĩ thầm đầy mãn nguyện, quay về nhất định phải rửa hết đống ảnh này ra.
—— Rửa ra, lưu giữ thật kỹ, rồi mỗi năm đều sẽ cùng Kỷ Thanh Phạm lật xem lại thật nhiều, thật nhiều lần.
※
...
"Kiều Kiều có thích nơi này không?"
Trong nhà kính trồng hoa, những cánh hoa rực rỡ leo kín khung xích đu trắng tinh.
Giữa những bông hoa lốm đốm, các nàng nằm nghiêng đối diện với nhau.
Đầu ngón tay mềm mại đan xen, Kỷ Thanh Phạm dắt tay nàng, nhẹ nhàng v**t v*.
"Sao chị lại hỏi là có thích không chứ," Thịnh Chi cảm thấy Kỷ Thanh Phạm hỏi quá dè dặt, "Phải là rất thích, rất thích, cực kỳ thích mới đúng."
Cả người nàng như được lấp đầy bởi niềm hạnh phúc và vui sướng.
Khóe môi cong lên không thể nào hạ xuống được.
"Kiều Kiều thích là tốt rồi," Kỷ Thanh Phạm nói đến đây bỗng nới lỏng tay một chút, những ngón tay thon dài chậm rãi lướt qua đốt ngón tay nàng. Cô hạ thấp giọng, lầm bầm tự nói: "... Giá mà có thể giấu Kiều Kiều ở nơi này thì tốt biết mấy, để chỉ mình chị nhìn thấy em thôi."
Thịnh Chi nghe không rõ lắm, vô thức phát ra một âm thanh khẽ như đang hỏi lại.
Kỷ Thanh Phạm sực tỉnh, đôi mắt cong lên cười với nàng: "Em không nghe rõ sao? Chắc là do chị nói nhỏ quá."
Giọng cô thản nhiên và nhẹ nhàng: "Chị vừa nói là, nếu có thể cùng Kiều Kiều ở lại đây vài ngày thì tốt quá, chỉ là không biết Kiều Kiều có sẵn lòng không thôi."
... Ở lại đảo vài ngày sao?
Nghe cô nói vậy, Thịnh Chi lập tức gật đầu đồng ý.
Thật ra chẳng cần Kỷ Thanh Phạm phải nói, nàng cũng đang có ý định đó.
Dù sao hòn đảo này cũng rất lớn, nàng còn muốn đi xem thật kỹ từng ngóc ngách, để cảm nhận từng chi tiết nhỏ mang đầy tình yêu mà chị ấy dành cho mình.
Nghĩ đến đây, trái tim nàng chợt mềm đi vì xúc động.
Để chuẩn bị những thứ trên đảo này chắc chắn phải tốn rất nhiều công sức, nàng không thể tưởng tượng nổi Kỷ Thanh Phạm đã chuẩn bị trong bao lâu.
... Kỷ Thanh Phạm thực sự, thực sự rất yêu nàng.
Nghĩ lại việc trước đây từng hoài nghi tình cảm của chị ấy là thật hay giả, nàng thấy mình thật chẳng nên chút nào.
Trong khoảng cách chưa đầy một gang tay, sau khi trả lời xong, Thịnh Chi nhìn vào đôi mắt đang ngập tràn ý cười của Kỷ Thanh Phạm. Nàng không kìm lòng được, cảm xúc dâng trào mà hôn lên mắt cô.
Nụ hôn trượt từ hàng mi xuống gò má, rồi dừng lại trên cánh môi.
"Em xin lỗi." Giữa hơi thở quấn quýt, Thịnh Chi đột nhiên nói một câu đầy hối lỗi.
Môi hai người gần như vẫn chạm vào nhau, hơi thở mỏng manh tạo nên một cảm giác ngứa ngáy.
"Kiều Kiều xin lỗi chị chuyện gì vậy?" Kỷ Thanh Phạm khẽ mở môi, áp tới hôn nàng.
Dáng môi của Thịnh Chi rất đẹp, hôn vào cảm giác rất tuyệt.
Cô có chút khao khát mà l**m hôn lên cánh môi của nàng.
"Chỉ là em cảm thấy đã để chị chịu thiệt thòi bấy lâu nay..." Thịnh Chi vừa nói vừa đáp lại nụ hôn của cô.
"Kiều Kiều đang thương xót chị sao?" Kỷ Thanh Phạm nghe vậy khựng lại một giây, rồi bất chợt thở dài: "... Đúng là rất thiệt thòi, nên Kiều Kiều phải yêu chị nhiều hơn nữa, chỉ được yêu mình chị thôi đấy."
"Em sẽ như vậy," Những cảm xúc mềm mại dâng trào như sóng nước trong lòng, Thịnh Chi ôm lấy cô, vẻ chân thành động lòng người, "Em chỉ yêu mình chị thôi."
Nàng càng nghĩ càng thấy mình đã để Kỷ Thanh Phạm chịu thiệt thòi quá lâu, nhất là những lời mạnh miệng mà nàng từng nói trước kia.
Nàng muốn từ bỏ thói quen nói lời không thật lòng, cố gắng trở nên tốt hơn, trở thành một người yêu trưởng thành, dịu dàng và tâm lý để yêu chị ấy thật tốt, không để chị ấy phải chịu ủy khuất nữa.
Ngay cả trong công việc, nàng cũng muốn nâng cao năng lực của mình hơn.
Những nụ hôn dồn dập mà nhẹ nhàng.
Chỉ là sự nhẹ nhàng ấy, khi hai cánh môi cứ quấn quýt không rời, dần trở nên khó lòng kiểm soát.
Hơi thở nóng hổi giao hòa trong những va chạm nồng nàn đến mức ngạt thở, quấn quýt lấy nhau không rời.
Kỷ Thanh Phạm khẽ híp mắt, cắn nhẹ môi dưới, đưa tay gỡ chiếc vương miện trên tóc Thịnh Chi xuống.
Khi mái tóc dài như thác đổ xõa xuống, cô luồn tay vào làn tóc mượt mà ấy.
"Kiều Kiều..."
Nhịp thở sớm đã trở nên dồn dập không theo quy luật.
Thịnh Chi hôn qua đôi môi, rồi hôn dần xuống nơi trái tim cô đang đập.
"Tỷ tỷ, nhịp tim của chị loạn quá." Nàng gần như ngậm lấy cả tiếng tim đập của cô vào môi mình.
"Vì chị cũng rất thích, rất thích..."
Kỷ Thanh Phạm lặp lại những từ nàng vừa dùng để bày tỏ, chỉ là giọng nói có phần đứt quãng.
"Thích cái gì cơ?" Thịnh Chi nương theo động tác mà cọ xát vào lòng bàn tay cô, giống như đang làm nũng.
"Ừm, rất thích Kiều Kiều... Thích Kiều Kiều gọi chị là tỷ tỷ, thích Kiều Kiều hôn chị như thế này, thích cùng Kiều Kiều..."
Âm điệu ẩm ướt như sắp tan ra thành nước, Thịnh Chi từng chút, từng chút hôn xuống.
"Nói tiếp đi chị." Nàng l**m nhẹ lên người cô, giống như một chú mèo con đang hưng phấn vì gặp được cỏ mèo, đuôi mắt chân mày đều hiện lên vẻ quyến rũ động lòng người.
Trong nhà kính, hương hoa nồng nàn như muốn tràn ra ngoài, những dư vị ngọt ngào không kịp tan đi mà lặng lẽ trôi theo thời gian.
Váy lễ phục và sườn xám bị gạt sang một bên.
Ranh giới giữa kim giờ và kim phút cũng trở nên mờ mịt.
Nước xuân từng đợt trào ra, men theo đầu ngón tay nhỏ xuống.
Nhưng Thịnh Chi lại dần cảm thấy không thỏa mãn với những tiếp xúc này, nàng muốn được gần chị hơn nữa.
Gần thêm chút nữa, gần thêm chút nữa.
Cho đến khi da thịt hoàn toàn dán vào nhau.
Nơi chạm nhau là một sự mềm mại và trơn nhẵn.
Khi áp tới, bàn chân nàng chạm vào cổ chân người kia, cảm giác như một viên bạch ngọc mịn màng.
Đã quá nhiều lần, cơ thể đã nhạy cảm đến cực hạn. Chỉ cần chạm nhẹ như vậy thôi, Kỷ Thanh Phạm đã không nhịn được mà thêm một lần, rồi lại một lần nữa bị ép đến phát khóc.
Thịnh Chi khẽ cọ vào người cô: "Chị vẫn ổn chứ?"
Dù trước đó đã thỏa thuận là lúc không chịu nổi nữa thì cứ gọi tên nhau.
Nhưng nhìn dáng vẻ của Kỷ Thanh Phạm lúc này, nàng cảm thấy mình dường như hơi quá tay.
Kỷ Thanh Phạm vẫn không gọi tên nàng, đôi mắt ướt át càng thêm vẻ mê hoặc. Ngược lại cô càng thêm phối hợp, giọng nói vốn đã khàn, lại cố tình chọn giọng điệp thật thấp đầy đáng thương.
... Cảm giác hoàn toàn hòa quyện vào nhau này thực sự quá tuyệt vời.
Thịnh Chi cắn nhẹ vào đốt ngón tay ướt át. Ban đầu nàng định dừng lại một chút để cô nghỉ ngơi, nhưng càng nghĩ vậy lại càng không thể dừng lại được.
Cùng lúc đó, trên mặt biển ngập tràn ánh trăng bạc.
Nàng nâng niu cô, cũng giống như nâng niu một vầng trăng sáng, không ngừng lắc lư, không ngừng đung đưa, không ngừng chập chờn.
Lúc thì lơ lửng trên chín tầng mây, lúc lại đắm mình trong nước.