Mất Trí Nhớ Bẫy Rập

Chương 75



Thịnh Chi chớp chớp mắt, nàng giờ mới kịp phản ứng lại rằng Kỷ Thanh Phạm đang ghen.

Lại còn... ăn giấm của cả một con chó nhỏ nữa chứ.

Giọng điệu của cô chua đến mức không thể chua hơn được nữa.

"Sao đến cả giấm của chó con mà chị cũng ăn thế này." Thịnh Chi đặt chú chó nhỏ trong lòng xuống, nghiêng người ôm lấy Kỷ Thanh Phạm rồi khẽ cười.

Giọng nói của nàng tràn ngập ý cười, nhưng Kỷ Thanh Phạm dường như càng thêm hoảng loạn, giống như một người không cách nào phán đoán được hành động của mình có bình thường hay không, cô luống cuống hỏi: "Em... em có ghét chị không?"

"Ghét gì chứ, sao chị lại nói như vậy? Chị cứ bộc lộ tâm tư với em chẳng phải rất tốt sao? Chẳng lẽ em lại muốn lúc chị khó chịu, chị cứ phải nhẫn nhịn, rồi tự mình ôm lấy nỗi lòng đó rồi tiêu hóa một mình?" Thịnh Chi nhìn vào mắt Kỷ Thanh Phạm, đuôi mắt rạng rỡ khẽ nhướng lên, trái tim nàng mềm nhũn, thân mật dán chóp mũi mình vào mũi cô: "Thanh Phạm là quan trọng nhất, nếu chị không muốn thì chúng ta sẽ không nuôi nữa."

Nàng dùng ngữ khí vô cùng kiên định để khẳng định rằng cô là người quan trọng nhất.

Trong đôi mắt nàng nhìn cô, là một mảnh tình ý dịu dàng động lòng người.

Nàng dung túng cô như thế, giống như ngày đó được cô nắm tay dẫn dắt từng bước vào chiếc lồng vàng. Khi ấy, tà váy hoa lệ trải dài tầng tầng lớp lớp trong lồng, nàng đẹp tựa một chú thiên nga kiêu sa đang vươn cổ đợi chờ cái chết, nhưng nàng cũng chỉ nói với cô "Em là của chị", cũng chỉ nói với cô rằng "Chị muốn làm gì cũng được".

Hẳn là thỏa mãn rồi đi?

Có lẽ là nên thấy thỏa mãn rồi.

Nhưng tại sao khi Thịnh Chi đã lộ ra vẻ dung túng cưng chiều đến nhường này, cô vẫn cảm thấy vô cùng thiếu thốn. Cô giống như một con quái thú không biết thế nào là đủ, chỉ tạm thời nuốt xuống những lời dỗ dành để an ủi cơn khát, để rồi sau đó, lòng tham và sự đói khát mãnh liệt hơn lại không ngừng trỗi dậy.

Cô thậm chí bắt đầu suy nghĩ, liệu có phải bản thân mình đã phán đoán sai rồi không.

Biết đâu Thịnh Chi có thể hoàn toàn, cam tâm tình nguyện tiếp nhận toàn bộ sự tham lam và chiếm hữu của cô?

—— Như nàng nguyện ý, thỏa mãn nỗi lòng của cô.

Những suy nghĩ u ám cứ chao đảo đầy nguy hiểm giữa ranh giới của khắc chế và buông thả.

Người bị cô chăm chú nhìn lại chẳng hề hay biết mảy may, vẫn cứ hồn nhiên tiến lại gần sự nguy hiểm, không ngừng áp sát.

Kỷ Thanh Phạm giống như vì lời nói của nàng mà ngơ ngác, cô không nói gì, nhưng thần sắc lộ ra lại là thứ mà Thịnh Chi vô cùng quen thuộc.

Đó là dáng vẻ khao khát được hôn.

Trong mỗi một khoảnh khắc thân mật, đều được nàng tinh tế khắc ghi.

Chỉ là khi nụ hôn còn chưa kịp đáp xuống, bên tai hai người chợt vang lên một tiếng động nhỏ.

Đối diện với ánh mắt ngước lên của Thịnh Chi, Thi Ôn Gia lập tức muốn tông cửa xông ra ngoài: "Tôi không cố ý quấy rầy hai người đâu!"

Cô ấy xấu hổ đến mức đỏ bừng mặt.

Bản thân mình vào lúc nào không vào, sao cứ nhất thiết phải chọn đúng thời điểm này mà bước vô chứ.

Thi Ôn Gia chính là người bạn mà Thịnh Chi đã gọi điện liên lạc trước đó, cô ấy mở vài bệnh viện thú y.

Nhà họ Thi có hai cô con gái, tính ra thì Thi Ôn Gia chính là người thừa kế, sau này sẽ tiếp quản xí nghiệp gia đình. Nhưng cô lại chẳng có chút hứng thú nào với những thứ đó, điều cô muốn làm là một bác sĩ thú y. Thế nên cô chẳng nói chẳng rằng mà đẩy cô em gái lên gánh vác, còn bản thân thì chạy ra ngoài mở bệnh viện thú y trong mơ của mình.

Em gái của cô ấy Thịnh Chi cũng từng gặp qua, trái ngược hoàn toàn với Thi Ôn Gia, cô em vô cùng ổn trọng và lão luyện, trông chẳng giống em gái mà giống chị gái của Thi Ôn Gia hơn.

Thịnh Chi nhìn bộ dạng này của cô ấy, lập tức đoán được những hoạt động tâm lý kịch liệt bên trong đến bảy tám phần.

"Nhưng cậu đến cũng đúng lúc lắm, chú chó nhỏ này giao cho cậu nhé, mình không mang nó về nhà đâu." Nàng nới lỏng vòng tay đang ôm Kỷ Thanh Phạm ra, nhưng ngay sau đó, Kỷ Thanh Phạm đã dời tới bên cạnh, nắm lấy bàn tay vừa buông xuống của nàng.

"Được." Thi Ôn Gia gật đầu đồng ý.

Cô ấy có chút thẫn thờ nhìn Thịnh Chi và Kỷ Thanh Phạm nắm tay nhau rời đi.

Trong đầu cô ấy vẫn toàn là hình ảnh vừa nhìn thấy lúc nãy.

Không thể nào... Thịnh Chi mà cũng có lúc lộ ra thần sắc dịu dàng như vậy sao?

Trước kia nghe bạn bè trong giới tụ tập trò chuyện về việc này, cô còn chưa tin lắm, hiện tại tận mắt chứng kiến mới cảm nhận được đây là sự thật không thể thật hơn.

Ai mà ngờ được người vốn dĩ bất cần đời nhất, ngược lại là người ổn định sớm nhất cơ chứ.

Cô không khỏi cảm thán, bế chú chó con vẫn còn đang chớp mắt nhìn ra cửa lên mà trêu đùa: "Thôi được rồi tiểu khả ái, mày đành theo đứa độc thân không có bạn gái như tao về nhà vậy."



"Kiều Kiều, sau này chúng ta có thể không đến đây nữa được không?"

Khi đã ngồi vào trong xe, Thịnh Chi nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ của Kỷ Thanh Phạm.

Giọng điệu cô hỏi có chút chần chừ, lại còn rất cẩn thận dè dặt.

"... Sao vậy chị?" Thịnh Chi phát hiện đôi khi bản thân dường như không theo kịp mạch suy nghĩ của Kỷ Thanh Phạm.

Giống như bây giờ, nàng không thể hiểu nổi vì sao cô đột nhiên lại nói như vậy.

"À thì là..." Kỷ Thanh Phạm càng nói càng ngập ngừng, "Vừa rồi người kia cứ nhìn em suốt, nhìn tới nhìn lui, nhìn em không biết bao nhiêu lần."

Thịnh Chi càng thêm mờ mịt: "Người kia là ai?"

Kỷ Thanh Phạm không tình nguyện lắm mà mở miệng bổ sung: "Người bạn đó của Kiều Kiều."

Có vẻ như cô rất không muốn giữa Thịnh Chi và đối phương có bất kỳ mối quan hệ nào.

"À, thì ra chị nói Ôn Gia sao? Em nghe chị nói 'người kia', còn tưởng là kẻ xa lạ nào đó chứ," Thịnh Chi nghe cách hình dung của Kỷ Thanh Phạm mới hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, nàng giải thích, "Dù sao lúc nãy bọn em cũng đang trò chuyện mà."

"Không phải, cô ấy thật sự nhìn em rất nhiều lần, chúng ta chuẩn bị đi rồi mà cô ấy vẫn còn nhìn..." Nói đến đây, giọng Kỷ Thanh Phạm khựng lại, ngữ khí đột nhiên ủy khuất vô cùng, "Kiều Kiều, sao em lại gọi cô ấy là 'Ôn Gia'? Em gọi chị cũng gọi hai chữ sau của tên giống vậy."

Thịnh Chi không nhịn được cười, nàng nhấn nút nâng tấm vách ngăn cách hàng ghế sau của xe lên.

Phần lớn thời gian Kỷ Thanh Phạm đều đối xử với nàng dịu dàng và bao dung, giờ đây thấy dáng vẻ này của chị ấy, nàng lại có cảm giác khó tả.

Nàng không cho rằng Kỷ Thanh Phạm thật sự quyết định sau này sẽ không tới nơi này nữa.

Lời nói này nghe qua giống như những lời bộc phát trong lúc đang ăn dấm hơn, chẳng phải sao?

Một lần nữa, nàng lại có nhận thức sâu sắc về việc Kỷ Thanh Phạm thiếu hụt cảm giác an toàn đến nhường nào.

Nhưng nhìn Kỷ Thanh Phạm với dáng vẻ thiếu an toàn, lo được lo mất như vậy, Thịnh Chi cảm thấy nguyên nhân căn bản nhất vẫn là do mình hồi đáp tình cảm quá muộn màng, cho nên chị ấy mới trở nên thế này.

"Vậy không gọi Thanh Phạm nữa, gọi là vợ có được không?" Ánh mắt nàng khẽ động, yêu kiều cong mắt cười với cô, vừa nói vừa cố ý kéo dài tông giọng, nũng nịu gọi thêm một câu: "Vợ ơi, chị nói xem có được không?"

Nũng là tự mình làm, vợ cũng là mình chủ động gọi, nhưng thật ra trong lòng Thịnh Chi đã sớm ngượng ngùng vô cùng.

Mặc dù nàng đã sớm có ý nghĩ này, nhưng lần đầu tiên gọi ra như vậy vẫn không tránh khỏi cảm giác thẹn thùng...

Lúc đầu nàng nghĩ đợi đến khi Kỷ Thanh Phạm gọi nàng như thế, nàng sẽ thuận thế mà đổi cách xưng hô luôn, thế nhưng Kỷ Thanh Phạm mãi vẫn không gọi nàng như vậy.

Không gọi thì thôi, bản thân nàng thật sự rất muốn gọi rồi, mà không khí lúc này cũng vô cùng tự nhiên và thích hợp.

Thế nhưng Thịnh Chi nói xong, thấy Kỷ Thanh Phạm lập tức im bặt, nàng lại có chút thấp thỏm.

Liệu Kỷ Thanh Phạm có cảm thấy danh xưng này quá sến không?

"... Em gọi chị như vậy thêm vài tiếng nữa đi." Kỷ Thanh Phạm lặng lẽ nhìn nàng.

Nhận ra Kỷ Thanh Phạm rất thích cách gọi này, Thịnh Chi hoàn toàn trút bỏ được gánh nặng, nàng dồn dập gọi cô thêm mấy tiếng nữa.

Mặt Kỷ Thanh Phạm cũng đỏ bừng, bao nhiêu vẻ ghen tuông lúc nãy đều tan biến, hóa thành vẻ mị hoặc như sóng nước. Cô chống tay trước người, nhích eo sát lại gần nàng, đòi một nụ hôn: "Vợ ơi, hôn chị đi... Nụ hôn lúc nãy bị cắt ngang, em phải bù lại cho chị."

Hai người trao nhau một nụ hôn dài và nồng nàn.

Không khí xung quanh bao trùm trong một mảnh nồng tình mật ý.

"Nhưng chị như thế này thật sự không sao chứ?" Vừa dứt nụ hôn, trên môi vẫn còn vương lại sắc đỏ động lòng người, Kỷ Thanh Phạm khẽ th* d*c, nhẹ giọng thầm thì.

"Làm sao mà có sao được, em còn hy vọng chị có thể bộc lộ tâm tình thế này với em nhiều hơn nữa, đừng có tự mình chịu đựng mà không nói ra." Thịnh Chi mong muốn Kỷ Thanh Phạm có thêm thật nhiều cảm giác an toàn, nàng hết lần này đến lần khác dỗ dành cô: "Không có ai quan trọng hơn chị cả, tình yêu của em chỉ thuộc về một mình chị thôi."

Thấy Kỷ Thanh Phạm không còn nhắc đến Thi Ôn Gia nữa, nàng lại chạm nhẹ vào khóe môi cô, trêu chọc: "Nhưng mà đúng là rất nhiều, rất nhiều giấm nha, vợ à, chị đúng là một hũ giấm mà."

—— Nói nuôi chó con thì ghen, đến cả bạn bè nhìn nhiều vài lần cũng ghen.

Lòng ghen tuông thật lớn.

Chẳng biết chừng trước kia Kỷ Thanh Phạm cũng thường xuyên ghen, nhưng lại không cách nào bày tỏ với nàng, chỉ có thể lặng lẽ tự mình tiêu hóa.

... Nghĩ đến đây, giống như một người bị thương nhưng không có ai quan tâm, chỉ có thể tự cuộn mình lại để l**m láp vết thương vậy.

Sự liên tưởng này khiến tim Thịnh Chi mềm đến rối bời.

—— Nàng đang dung túng cho cô.

Không ngừng, lặp đi lặp lại, hết lần này đến lần khác dung túng cô.

Ánh mắt Kỷ Thanh Phạm lúc đậm lúc nhạt, theo con đường xe chạy qua, dưới ánh đèn mờ ảo hiện lên vẻ lúc sáng lúc tối.

"Thì đúng là chị sẽ ghen mà," Giọng điệu cô trầm xuống, lầm bầm nói: "Vợ chỉ có thể thích một mình chị thôi, chỉ có thể yêu một mình chị, trong mắt trong lòng chỉ có thể có chị, nhất định phải mãi mãi yêu chị. Toàn thân toàn tâm của em đều phải thuộc về chị, không ai được phép cướp đi sự chú ý của em cả. Nếu em mà thay lòng đổi dạ thích người khác, chị sẽ khiến kẻ đó sống không bằng chết, nếu không đánh chết được thì cũng phải khiến họ tàn phế."

Cô vừa nói vừa nhìn nàng, trong con ngươi chỉ phản chiếu hình bóng của nàng: "Vợ chắc chắn cũng không muốn liên lụy đến người khác đâu nhỉ... Cho nên để người khác không bị cuốn vào, em nhất định phải chỉ yêu mình chị thôi đấy."

Thịnh Chi bị cô dọa có chút sợ, cảm giác những lời này của Kỷ Thanh Phạm nói ra vô cùng cực đoan, nhất là mấy câu hành hạ đến chết hay làm tàn phế kia.

Rất kỳ quái, cũng rất nguy hiểm.

Thế nhưng ngay giây sau đó, Kỷ Thanh Phạm lại lộ ra một nụ cười có chút ngượng ngùng, là kiểu ngượng ngùng mà nàng rất hiếm khi thấy được.

Nàng đã thấy Kỷ Thanh Phạm cười dịu dàng, cười phong tình, nhưng thực sự rất hiếm thấy nụ cười mang theo vài phần xấu hổ như thế này.

Trên mặt cô vẫn còn vương lại vệt đỏ ửng từ nụ hôn vừa nãy, phối hợp với nụ cười này trông vô cùng mỹ lệ và mềm yếu, khiến người ta không cảm thấy một chút đáng sợ nào.

Thịnh Chi hoàn hồn lại rồi cũng cười theo, nàng nghĩ có lẽ mình đã quá căng thẳng, những lời Kỷ Thanh Phạm nói chắc chỉ là cố ý nói quá để biểu đạt tình cảm mà thôi.

... Quả nhiên vừa rồi là do mình quá nhạy cảm nên mới nảy sinh cảm giác đó.

Kỷ Thanh Phạm rõ ràng là đang đùa giỡn với nàng thôi, giống như khi trêu mèo, người ta hay bảo "Mèo con đáng yêu quá, muốn cắn cho một miếng", nói vậy chứ đâu có nghĩa là thật sự muốn ăn thịt mèo đâu.

Huống hồ loại suy nghĩ cố chấp đó cũng không thể nào là thật được.

Thịnh Chi thả lỏng tâm trạng, rất phối hợp cùng cô diễn trò "bị uy h**p" này, thậm chí còn giả vờ dùng tông giọng khẩn cầu: "Em sẽ yêu chị mà, cầu xin chị đấy, xin đừng liên lụy đến người vô tội."

Chỉ là sau khi diễn xong đoạn kịch khoa trương đó, nàng không nhịn được mà cong mắt cười khẽ.

"Em diễn giả quá nhỉ, vẫn là chị nắm bắt ngữ khí tốt hơn, nghe có cảm giác hơn hẳn."

Nhưng cười xong, Thịnh Chi lại nghiêm túc nhắc lại lần nữa: "Nhưng mà em thật sự rất yêu chị và cũng chỉ yêu một mình chị thôi. Có bất kỳ điều gì bất an chị đều có thể bày tỏ với em, em hy vọng có thể cho chị thật nhiều cảm giác an toàn."

Nàng cũng tin rằng vào một ngày nào đó trong tương lai, điều này sẽ được thực hiện tốt ——

Cho Kỷ Thanh Phạm thật đầy đủ cảm giác an toàn, để chị ấy không còn phải lo âu nữa.

Nghe thấy nàng nói vậy, Kỷ Thanh Phạm lại áp sát vào hôn nàng.

"Ừm, ừm..." Cô vừa đáp lại nụ hôn của nàng, vừa thì thầm những lời yêu thương: "Chị cũng thật yêu, thật yêu em, mãi mãi yêu em."