Mất Trí Nhớ Bẫy Rập

Chương 77



Đôi bông tai mà Kỷ Thanh Phạm tặng nàng hóa ra lại được cài phần mềm nghe lén.

Trong điện thoại di động của nàng không chỉ có định vị, mà còn bị xâm nhập một cách tinh vi.

Thậm chí, camera điện thoại cũng có thể bị một thiết bị khác âm thầm kích hoạt để đồng bộ và ghi lại hình ảnh mà nàng chẳng hề hay biết.

Việc điều tra những thứ này với Thịnh Chi mà nói không hề khó, chỉ là từ trước tới nay nàng chưa từng mảy may nghi ngờ, lại càng không thể ngờ Kỷ Thanh Phạm lại làm ra chuyện như vậy.

Nàng mân mê chiếc điện thoại trong tay, thầm nghĩ,

Thật là b**n th**.

Điện thoại bị tráo từ lúc nào nhỉ?

Hình như là sau vụ tai nạn xe cộ. Điện thoại cũ của nàng bị hỏng, Kỷ Thanh Phạm đã chuẩn bị cho nàng cái mới, rồi sau đó, hai người còn có một lần cầm nhầm máy của nhau.

Không đúng... Vậy trước khi đổi điện thoại thì sao?

Nếu Kỷ Thanh Phạm đã có thể làm ra những việc này, thì trong suốt thời gian nàng ở nước ngoài, chị ấy không đời nào lại chẳng để mắt đến nàng. Chẳng qua là loại thăm dò núp bóng trong bóng tối này quá kín kẽ, khiến nàng không tài nào phát hiện ra mà thôi.

Hành động này chắc chắn đã bắt đầu từ rất lâu trước đó, sớm hơn nhiều so với những gì nàng có thể tưởng tượng.

Đầu ngón tay gõ nhẹ lên màn hình hai cái, Thịnh Chi tháo nốt đôi bông tai xuống, đặt vào lòng bàn tay ngắm nghía.

... Trong lòng vẫn có chút không dễ chịu.

Những cảm giác nghi hoặc loáng thoáng trước kia giờ đây đã nối lại thành một đường thẳng rõ ràng.

Thịnh Chi thu hồi điện thoại và đôi bông tai lại, khẽ nhếch môi, cố đè nén cảm giác khó chịu trong lòng xuống.

Thực ra không chỉ là một chút, mà là vô cùng khó chịu.

Cực kỳ khó chịu.

Nàng tôn trọng tính chiếm hữu của cô, thấu hiểu cho nỗi bất an của cô là vì nàng cũng rất yêu cô. Thế nhưng những việc Kỷ Thanh Phạm đã làm, những gì nàng vừa tra ra được, quả thực đã đi quá giới hạn.

Nhưng có lẽ, những chuyện này vẫn có thể cứu vãn bằng cách giao tiếp.

Nàng đã về rồi, hai người sẽ nghiêm túc trò chuyện, nói ra cho rõ ràng rồi sau đó lại tiếp tục ở bên nhau, chỉ cần sau này chị ấy không tái phạm là được.

Thế nhưng, cách làm này của Kỷ Thanh Phạm liệu có phải là có chút bất thường quá mức không?

Có lẽ nàng nên đưa Kỷ Thanh Phạm đi gặp bác sĩ tâm lý chăng?

Nhưng nếu nói thẳng ra, liệu Kỷ Thanh Phạm có vì thế mà bị tổn thương không?

Thịnh Chi đưa tay day nhẹ đuôi mắt, tâm trạng vô cùng hỗn loạn.

Sau khi xử lý xong công việc ở Ninh Thành, nàng bay thẳng về Kinh Bắc. Kỷ Thanh Phạm đã đợi sẵn để đón nàng.

Không có tài xế, là đích thân Kỷ Thanh Phạm cầm lái.

Thịnh Chi cảm nhận được rất rõ ánh mắt của Kỷ Thanh Phạm dừng lại nơi tai mình lâu hơn thường lệ.

"Kỷ Thanh Phạm..." Nàng vừa mới mở lời định gọi tên cô thì đã bị cắt ngang.

"Vợ à, chuyện này để về nhà rồi mình hãy nói, có được không?" Kỷ Thanh Phạm vẫn dịu dàng nhỏ nhẹ như xưa, chỉ là nụ cười trông vô cùng khiên cưỡng.

Lúc Thịnh Chi điều tra những thứ kia cũng không hề che giấu, nàng chính là muốn để Kỷ Thanh Phạm biết rằng mình đã phát hiện ra.

Nghe lời cô nói, nàng không có ý kiến gì mà ngồi vào ghế phụ: "Vậy về nhà rồi nói."

Dù sao trên đường đi cũng thật sự không tiện để bàn luận những chuyện này.

Bầu không khí trong xe không đến mức căng thẳng, Thịnh Chi vẫn trò chuyện với Kỷ Thanh Phạm như bình thường.

Thế nhưng đầu ngón tay của Kỷ Thanh Phạm lại càng lúc càng nắm chặt lấy vô lăng.

Thịnh Chi biểu hiện bình tĩnh hơn nhiều so với tưởng tượng của cô, điều này ngược lại càng làm cô thấy bất an hơn.

... Có phải em ấy không muốn mình nữa không? Em ấy đang nghĩ đến chuyện chia tay sao?

Vì nắm vô lăng quá chặt mà các đốt ngón tay cô trở nên trắng bệch.

Cô lại nghĩ, tiếng gọi đầu tiên của nàng vừa rồi không phải là "Vợ", mà là "Kỷ Thanh Phạm".

Thịnh Chi không nhìn cô, chỉ đặt tầm mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn những hàng cây đang lùi nhanh về phía sau theo tốc độ của xe.

Chuyện này nhất định phải nói cho rõ ràng ——

Lúc xuống máy bay nàng đã nghĩ như vậy.

Thế nhưng nàng lại chẳng thể chịu nổi mỗi khi thấy Kỷ Thanh Phạm là nàng lại mềm lòng.

Nghĩ đến đây, Thịnh Chi chống cằm khẽ thở dài.

Thôi vậy, mềm lòng thì mềm lòng đi.

Dù sao chuyện này nhất định phải được giải quyết thông qua giao tiếp.

Nghe thấy tiếng thở dài của nàng, lòng Kỷ Thanh Phạm càng thêm hoảng loạn.

Em ấy đang giận sao? Tại sao em ấy ngay cả nổi cáu với mình cũng không làm?

Có phải em ấy đã chán ghét đến mức không muốn nói chuyện với mình nữa, định về đến nhà là sẽ nói lời chia tay ngay không?

Cô bị những suy đoán này đè nén đến mức sắp thở không thông.

Nếu mình thành khẩn nhận lỗi, liệu có được tha thứ không?

Quá hoảng loạn, quá sợ hãi.

Nỗi sợ lớn đến mức ngay khi vừa bước vào nhà, cô đã trực tiếp quỳ xuống trước mặt nàng.

Trong cơn bối rối, cô vô tình va phải một chiếc bình sứ trắng bên cạnh làm nó rơi thẳng xuống đất. Những mảnh sứ vỡ sắc lẹm cứa rách da thịt cô.

Những giọt máu rỉ ra, nhưng Kỷ Thanh Phạm dường như chẳng hề cảm giác được. Cô chỉ nắm chặt lấy vạt váy nhung đỏ của Thịnh Chi, ngước mặt nhìn nàng với đôi mắt đẫm lệ, nghẹn ngào run rẩy: "Xin lỗi em, em đang giận lắm đúng không? Đừng bỏ mặc chị... chị có thể sửa mà, xin lỗi em..."

Nước mắt lã chã rơi xuống theo hàng mi dài, sắc mặt cô trắng bệch, nhưng cánh môi lại bị cắn đến đỏ mọng, tạo nên một vẻ mong manh yếu đuối.

Thịnh Chi hoàn toàn không ngờ Kỷ Thanh Phạm lại phản ứng như thế này, bao nhiêu bản thảo nàng định sẵn trong đầu lúc ở trong xe giờ đây đều tan biến sạch sành sanh.

Nàng khẽ há môi, điều đầu tiên nàng chú ý chính là làn da bị mảnh vỡ bình sứ cứa rách của cô, những vệt máu đỏ tươi cứ không ngừng thấm ra, vô cùng chói mắt.

"Chảy máu rồi kìa... Chị đứng lên trước đã." Nàng sốt ruột đưa tay muốn kéo cô dậy.

Thế nhưng thấy phản ứng này của nàng, đôi mắt đẫm lệ của Kỷ Thanh Phạm lại lóe lên tia sáng. Cô nhanh như cắt nhặt lấy một mảnh sứ vỡ trên sàn, trước khi nàng kịp phản ứng đã rạch thêm mấy đường lên cánh tay mình.

Ánh mắt cô sáng rực như thể vừa vồ được chiếc phao cứu mạng, cô kiên quyết lặp lại câu hỏi: "Vợ đang xót xa cho chị, đúng không?"

"Em không phải là hết yêu chị rồi... em vẫn còn yêu chị, đúng không?"

Những giọt máu tụ lại thành dòng, tí tách rơi xuống, nở rộ thành từng đóa hoa đỏ thẫm trên mặt sàn.

Cô vừa hỏi vừa khóc, ánh mắt tan vỡ gần như dán chặt vào người nàng. Bàn tay cô nắm mảnh sứ rất chặt, mảnh sứ sắc lẹm kề sát vào da thịt, tưởng như chỉ một giây sau thôi là sẽ lại rạch xuống.

Thịnh Chi lần này thật sự bị dọa cho khiếp vía. Nàng thậm chí nảy sinh cảm giác như thể đây là lần đầu tiên nàng thực sự hiểu về con người Kỷ Thanh Phạm vậy.

"Vâng, em yêu chị..." Nàng cẩn trọng lên tiếng, giọng điệu không dám nặng nề lấy một chút: "Nên chị đừng làm thế này nữa được không?"

Nói xong, nàng càng tiến lại gần hơn, dịu dàng bồi thêm một câu: "Chị cứ như vậy, em nhìn mà thấy đau lòng lắm, thực sự rất khó chịu."

Lời nói của nàng rõ ràng vô cùng hiệu quả. Kỷ Thanh Phạm nghe xong có vẻ sợ hãi mà thu mình lại một chút, nhưng vẫn hỏi: "Có thật không? Em không có ý định bỏ rơi chị sao? Không muốn chia tay với chị sao? Em còn chẳng thèm gọi chị là vợ nữa..."

Thịnh Chi khẳng định chắc nịch: "Thật mà, vợ à, em không hề có ý định bỏ rơi chị, càng không nghĩ đến chuyện chia tay."

Dứt lời, khoảng cách cũng đã đủ gần, nàng thừa dịp cô không nắm chặt mà đoạt lấy mảnh sứ vỡ.

Mảnh sứ rất sắc, nàng sợ nếu chậm một chút Kỷ Thanh Phạm lại nông nổi rạch lên người mình, vì đoạt quá nhanh nên trên tay nàng không tránh khỏi bị cứa một đường.

Nói không đau là nói dối.

Nàng còn chẳng dám nghĩ Kỷ Thanh Phạm đang phải chịu đựng nỗi đau lớn nhường nào.

Kỷ Thanh Phạm nhìn thấy vết thương trên tay nàng, dường như sực tỉnh cơn mê: "Vợ, em chảy máu rồi, chị..."

Thịnh Chi ném mảnh sứ sang một bên, ôm chắt lấy cô, giọng điệu càng thêm dịu dàng: "Không sao đâu, em không sao, chị thả lỏng một chút đi."

Nàng ôm cô vào lòng, từng câu từng chữ vỗ về, an ủi.

Kỷ Thanh Phạm ôm ngược lại nàng rất chặt. Dưới sự dỗ dành của nàng, cô dần không còn run rẩy dữ dội như trước nữa, chỉ là vẫn không ngừng khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt cả chiếc áo choàng nhung trắng mềm mại trên người nàng.

Trong lòng Thịnh Chi vốn còn chút dao động, nhưng giờ đây nàng thật sự thấy mình cần phải đưa Kỷ Thanh Phạm đi gặp bác sĩ tâm lý.

Chuyện này rõ ràng là có gì đó không ổn.

Trạng thái này... trông giống như bị k*ch th*ch quá độ, là một biểu hiện của bệnh lý.

Nàng vừa nghĩ, giọng điệu lại càng thêm phần dịu dàng hơn: "Vợ à, để em bế chị lên, chúng mình đi xử lý vết thương nhé?"

"Phải rồi, vết thương..." Kỷ Thanh Phạm ngước khuôn mặt vẫn còn vương những giọt nước mắt mông lung lên từ lồng ngực nàng: "Em bị thương rồi, chúng mình đi xử lý vết thương thôi."

Cánh môi Thịnh Chi khẽ mấp máy định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, nàng vẫn thuận theo ý cô ——

Quan trọng nhất lúc này là phải đứng dậy và trấn an cảm xúc của Kỷ Thanh Phạm.

Dinh thự này cũng có quản gia và người làm, chỉ có điều Kỷ Thanh Phạm vốn không thích sự hiện diện của người lạ trong nhà, nên khi có hai người ở đây, quản gia và người làm đều lánh mặt ở tòa nhà dành riêng cho nhân viên bên cạnh.

Thịnh Chi nửa ôm nửa dìu Kỷ Thanh Phạm vào phòng, nhắn tin cho người làm nhờ họ dọn dẹp đống mảnh vỡ bình sứ và vết máu trên sàn, đồng thời gọi bác sĩ gia đình tới.

Bác sĩ gia đình đến và xử lý vết thương rất nhanh chóng.

Kỷ Thanh Phạm dường như chẳng hề bận tâm đến những vết thương trên người mình, cô chỉ đau đáu nhìn vào vết xước không đáng kể trên tay nàng.

Cô vô cùng tự trách, chán ghét bản thân và tràn đầy áy náy.

"Tất cả là tại chị, khiến vợ cũng bị thương theo."

Đuôi mắt cô vẫn còn đỏ hoe vì trận khóc vừa rồi.

Dây cót tinh thần vừa căng như dây đàn giờ đây đột ngột giãn ra, khiến cô lộ rõ vẻ yếu ớt và mệt mỏi.

Thịnh Chi nhìn những vết thương đã được xử lý trên cánh tay và trong lòng bàn tay cô, cảm thấy vết thương của mình chẳng nhằm nhò vào đâu.

Nhưng khi nghĩ lại chuyện vừa xảy ra, nàng vẫn chưa hết bàng hoàng.

Nàng chưa từng gặp phải tình huống này bao giờ, cũng chẳng có kinh nghiệm xử lý. Lúc này nàng chỉ sợ mình nói gì không phải, hay làm sai điều gì sẽ lại kích động cô, khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn.

Nàng cố gắng sắp xếp ngôn từ trong đầu.

Có lẽ vẻ mặt ưu tư của nàng quá rõ ràng, Kỷ Thanh Phạm khẽ đặt tay lên tay nàng, m*n tr*n đầu ngón tay nàng. Mái tóc dài xõa tung trên bờ vai gầy, cô nép sát vào người nàng, giọng điệu yếu ớt đến đáng thương, hơi thở mềm mại phả vào cổ nàng.

"Vợ à, em có giận chị cũng được, muốn làm gì chị cũng được, chỉ xin em đừng vứt bỏ chị..."

"Em chưa bao giờ nói là muốn chia tay với chị cả," Thịnh Chi nghe giọng cô, cảm nhận hơi thở của cô vương trên da thịt mình: "... Phải đau lắm đúng không."

Nàng không dùng câu nghi vấn, mà là một lời khẳng định đầy xót xa.

Rạch nhiều đường như vậy, sao có thể không đau cho được?

Nếu lúc đó nàng chỉ cần lên tiếng chậm một chút thôi, có phải Kỷ Thanh Phạm sẽ trực tiếp rạch một đường vào cổ tay mình không?

Nghe nàng hỏi vậy, giọng Kỷ Thanh Phạm đột nhiên trở nên mềm nhũn: "Đau..."

Chứng kiến thần sắc này của cô sau sự việc vừa rồi, Thịnh Chi gần như ngay lập tức hiểu được tâm tư thật sự của cô ——

Vết thương đau hay không hoàn toàn không quan trọng, nếu nó có thể khiến nàng đau lòng vì cô, cô thậm chí sẵn sàng rạch thêm vài đường nữa.

Trong lòng Thịnh Chi càng thêm khó chịu, một nỗi đau âm ỉ cứ thế dâng lên và bóp nghẹt trái tim nàng.

Nàng cắn chặt môi dưới, dắt bàn tay còn lại của Kỷ Thanh Phạm áp sát vào lồng ngực mình: "Chị đừng tự làm hại bản thân nữa, được không? Hãy yêu thương chính mình nhiều hơn một chút... Chị như thế này, em cũng thấy đau lắm, thực sự rất đau."

Lời vừa dứt, hốc mắt Kỷ Thanh Phạm lại càng đỏ hơn, cô lập tức đáp rằng thực ra mình không đau.

"Chị sẽ yêu thương bản thân mà, vợ đừng đau lòng, cũng đừng buồn nữa nhé." Cô v**t v* vị trí trái tim nàng, rồi ghé sát vào hôn lên môi nàng một cái.

Không phải như thế này.

Thịnh Chi nghe cô nói vậy, cảm giác bất lực trong lòng lại càng thêm nặng nề. Nàng chợt hiểu câu nói "Em yêu chị, chị mới yêu chính mình" mà Kỷ Thanh Phạm từng nói với nàng trước đây có ý nghĩa gì.

Phải làm sao bây giờ...

Nàng rũ mắt, đáp lại nụ hôn của cô.

Ngay khoảnh khắc môi chạm môi, Kỷ Thanh Phạm đã chủ động hé môi, đưa đầu lưỡi mềm mại và ẩm ướt ra mời gọi.

Cô dường như hưng phấn và gấp gáp hơn hẳn bình thường, tiếng r*n r* và hơi thở đều trở nên không thể kiểm soát.

Vệt hồng sau trận khóc lan rộng trên gò má, hóa thành vẻ phong tình động lòng người.

Sau nụ hôn, họ ôm chặt lấy nhau.

Những sợi tóc dài đan xen vào nhau tựa như những dây leo tràn đầy sức sống.

Ánh mắt giao nhau, bầu không khí tình tứ như muốn đặc quánh lại, đẹp đẽ đến mức khiến người ta không nỡ phá vỡ.

Sau một hồi do dự, Thịnh Chi vẫn nhẹ nhàng mở lời: "Chúng mình đi gặp bác sĩ tâm lý đi, có được không?"