Mất Trí Nhớ Bẫy Rập

Chương 84



Thịnh Chi nghĩ rằng đêm nay khả năng cao Kỷ Thanh Phạm sẽ không ngoan ngoãn như những gì đã hứa. Nàng thừa hiểu cô chỉ ngoài miệng đồng ý vậy thôi, chứ trong lòng chắc chắn đang ấp ủ ý định khác, thế nên nàng vẫn chưa thực sự đi ngủ.

Kiên trì ôm cây đợi thỏ suốt nửa đêm, chẳng ngờ nàng lại thật sự tóm được "cái tai thỏ" này.

Tuy rằng đã có chút chuẩn bị tâm lý, nhưng dù thế nào nàng cũng không ngờ được cô lại làm đến mức đó...

Hơn nữa, trông chị ấy chẳng giống như mới làm chuyện này lần đầu.

Gần như ngay lập tức, nàng đoán được trước kia chắc chắn cũng từng xảy ra những tình cảnh tương tự, chỉ là bản thân nàng không hề hay biết mà thôi.

Nghĩ tới đây, Thịnh Chi lặp lại câu hỏi vừa rồi một lần nữa, âm thanh càng thêm mềm mỏng, hơi thở như lan: "Sao không trả lời? Đây là lần thứ mấy chị lén lút làm chuyện này sau lưng em rồi?"

Kỷ Thanh Phạm dường như chưa kịp phản ứng trước việc nàng "đột nhiên tỉnh giấc", cả người cô căng cứng. Sau khi định thần lại, cô lập tức cúi thấp đầu sát gần nàng, vừa tỏ ra vô cùng đáng thương vừa lí nhí nhận sai: "Cũng không có bao nhiêu lần đâu mà... Chỉ là chị thật sự rất muốn, rất muốn vợ mà thôi."

Thịnh Chi không khước từ sự gần gũi của cô. Suy cho cùng, theo một nghĩa nào đó, hai người họ giờ đây đã thân mật đến mức không còn khoảng cách, việc từ chối sự thân mật này cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Huống hồ, nàng vốn dĩ cũng không muốn thật sự đối xử lạnh nhạt với cô.

Nhịp thở của hai người gần như hòa quyện, nàng nghe thấy cô nói, cũng bắt được cụm từ "không có bao nhiêu lần" trong lời cô vừa thốt ra.

"Không có bao nhiêu lần" —— nói cách khác, chính là không chỉ một lần.

"Sớm nhất là từ khi nào?" Nàng tiếp tục hỏi cô, giọng điệu thản nhiên như một cuộc trò chuyện bình thường.

Trái ngược với giọng điệu bình thản của nàng, Kỷ Thanh Phạm cảm nhận được động tác lại chẳng hề như vậy. Cô hơi nheo mắt, đôi môi khẽ mở, nhất thời không nói nên lời, cảm giác như đang chơi vơi giữa hư không, chẳng tìm được điểm tựa.

"Trả lời đi."

Hai chữ ngắn gọn vừa dứt, cô cũng nhanh chóng đổ gục xuống người nàng.

"Ừm..." Miễn cưỡng sắp xếp lại câu chữ, cô không chắc mình trả lời như vậy có ổn không, nhưng lại chẳng muốn nói dối, cuối cùng đành đứt quãng đáp: "Từ hồi... cấp ba..."

Nhận được câu trả lời, Thịnh Chi lần này thực sự kinh ngạc vô cùng: "Từ lúc cấp ba chị đã như vậy rồi sao?"

Vậy thì chị ấy quả thực còn... hơn cả những gì nàng tưởng tượng.

"Cũng không hẳn là thế này." Kỷ Thanh Phạm nói xong, có chút không chống đỡ nổi mà hoàn toàn ngã vào lòng nàng, giọng nói kéo dài, ẩn chứa sự kìm nén.

Giống như ánh trăng vắt ngang tim, nhưng lại ấm áp hơn cả trăng sáng.

Tựa như một vầng mây rạng rỡ.

"Không phải thế này thì là thế nào?"

Thịnh Chi ôm lấy cô, không hẳn là hoàn toàn cố ý muốn làm khó cô.

Tuy không thể phủ nhận nàng cũng có chút tâm tư muốn khiến chị ấy bối rối để trừng phạt thêm một chút, nhưng lúc này, nàng cũng thực sự tò mò.

Nàng tò mò muốn biết hồi cấp ba Kỷ Thanh Phạm đã làm những gì.

Bởi vì nàng lục lại ký ức, chẳng hề nhận thấy bất kỳ cảm giác hay ý đồ nào, cũng hoàn toàn không hay biết gì cả.

Những rung động nhịp nhàng cùng hương thơm quấn quýt không rời trên cơ thể hai người càng lúc càng trở nên rõ nét.

"Thì là, ừm..." Kỷ Thanh Phạm càng thêm bối rối, mỗi từ nói ra đều phải ngắt quãng, cô vừa phải ép bản thân không được quá đắm chìm, vừa phải phân tâm để trả lời câu hỏi, tâm trí hỗn loạn không sao bình ổn lại được. "... Lén hôn em thôi, không dám làm quá lộ liễu, cũng chẳng dám để lại dấu vết gì."

Thịnh Chi vẫn không buông tha, nàng vừa nắn vừa xoa, chỉ cảm thấy câu trả lời của cô thật mập mờ: "Hôn ở đâu? Hôn thế nào? Chị nói chung chung thế này em chẳng hình dung ra được."

"Ở phòng y tế của trường. Lần đó vợ bị sốt, chị đã lẻn vào..."

Nghe đến đây, Thịnh Chi men theo lời kể mà nhớ lại, cuối cùng nàng cũng lờ mờ nhớ ra mình từng có một lần bị sốt ở trường. Tuy nhiên, việc Kỷ Thanh Phạm có hôn nàng hay không thì nàng hoàn toàn không có ấn tượng. Khoan hãy nói đến chuyện thời gian đã trôi qua quá lâu, chỉ riêng việc cơn sốt cao lúc ấy đã khiến đầu óc nàng mơ màng rồi.

Dù nghĩ vậy nhưng nàng vẫn không dừng việc truy vấn, mà dần dần dồn ép hỏi cô: "Vậy còn có hôn chỗ nào khác không? Có dùng... lưỡi không?"

"Còn có... còn có tai và cổ nữa." Nhịp thở của Kỷ Thanh Phạm trở nên dồn dập, cô cắn nhẹ lên đốt ngón tay rồi lại buông ra, muốn thả lỏng một chút nhưng hoàn toàn không thể.

Phải trả lời, không thể trốn tránh.

Cô cảm thấy sự chú ý của mình sắp tan biến đến nơi, chỉ còn biết đáp lại theo bản năng một cách mơ hồ: "Có dùng..."

Dây buộc đã buông lỏng ngay từ lúc bắt đầu.

Nhịp tim của Thịnh Chi và cô dường như chồng khít lên nhau, sự thân mật cuối cùng cũng chậm lại đôi chút: "Vẫn còn mơ hồ lắm, hay là bây giờ chị hãy minh họa lại những gì chị đã làm đi."

Lời nói như một mệnh lệnh ban xuống.

Cô không từ chối, cũng chẳng thể nào từ chối.

Thế là cô bắt đầu "thực hành" cho nàng thấy, tái hiện lại cảnh tượng năm ấy.

"Hóa ra là như vậy..." Giọng nói của Thịnh Chi rất êm tai, tiếng rên khẽ cũng dịu dàng động lòng người. "Nhưng lúc đó, chị chỉ nghĩ đơn giản vậy thôi sao? Có khi nào trong lúc làm vậy, chị lại nảy ra những ý nghĩ quá đáng hơn không?"

Giọng nói của nàng mang theo sự mời gọi rõ rệt, vào lúc này thậm chí còn toát lên vẻ quyến rũ mê hoặc khó cưỡng. "Tỷ tỷ, vợ ơi, nếu có thì chị hãy nói cho em nghe đi."

Nàng đột ngột gọi tiếng xưng hô mà cô khao khát được nghe nhất.

Không một ai có thể cưỡng lại dáng vẻ mê người này, hay nói cách khác, dù bất cứ ai có thể chống cự đi chăng nữa, thì Kỷ Thanh Phạm chắc chắn không phải người đó. Cô không thể kháng cự, cô đã bị nàng hoàn toàn mê hoặc, không tài nào thoát ra được, giọng cô run rẩy: "Có nghĩ... chị có nghĩ..."

Ánh mắt cô hơi mê mang, mất dần tiêu cự, cô bắt đầu nói ra rất nhiều điều mà nàng không thể ngờ tới.

"Lúc đó chị đã nghĩ như thế rồi sao?" Câu hỏi là do nàng tự đặt ra, nhưng khi nhận được câu trả lời, nàng lại hỏi ngược lại một cách đầy ẩn ý. Thịnh Chi nghe xong, bất chợt bật ngọn đèn ngủ lên.

"Chị thích nhìn như thế này lắm sao?"

Nàng vừa nói vừa nắm lấy tay cô, khẽ cọ vào lòng bàn tay cô.

"Hay là... chị thích nhìn em như thế này hơn?"

Ánh mắt thật khó lòng kiểm soát, Kỷ Thanh Phạm nhìn nàng, cả người dường như càng thêm căng thẳng, giọng điệu cũng mất đi sự kìm nén, tựa như đang khao khát điều gì: "Ừm... Đẹp lắm, thực sự rất đẹp... Chị chỉ thích nhìn em thôi."

Thịnh Chi khẽ mỉm cười, nép sát vào cô.

Một gương mặt động lòng người, khi đắm chìm trong tình ý lại càng thêm phần tuyệt mỹ.

Da thịt kề cận, nàng tiếp tục dịu dàng hỏi khẽ: "Còn gì nữa không? Chị còn thích gì khác nữa?"

Ánh đèn ngủ không quá sáng, vô cùng dịu mắt, phủ lên mọi thứ một lớp sương mờ ảo của sự lưu luyến, ấm áp và nồng nàn.

Nàng hỏi cô đáp, những lời đáp càng lúc càng cho thấy vẻ mất kiểm soát.

"Chị còn rất thích tiếng của vợ nữa, tiếng thở... nghe rất êm tai, mỗi lần nghe thấy chị đều muốn..."

"Thật đáng tiếc." Thịnh Chi chạm khẽ vào đôi môi ửng đỏ, nói với Kỷ Thanh Phạm: "Những chuyện chị lén làm từ trước đến nay, bây giờ hãy thực hành lại hết một lượt cho em xem đi. Em đã bỏ lỡ nhiều như vậy, chị phải bù đắp cho em chứ."

Nàng vừa nói vừa khẽ khều chân cô. Dưới ánh đèn ngủ, nàng nhìn theo những khát khao sâu kín nhất của cô đang dần được phơi bày qua hành động.

Những gì đã làm, nay biến thành hành động. Những gì chưa từng làm, nay cũng dần trở thành hiện thực.

Những ảo tưởng dịu dàng khó lòng thốt nên lời ấy, vào khoảnh khắc này, thảy đều biến thành những hình ảnh chân thực.

Sức nóng khi hai người quấn quýt dường như đang tăng dần. Rõ ràng trong phòng không hề lạnh, nhưng chỉ cần tách ra một chút thôi là sẽ cảm nhận được hơi lạnh ùa về, khiến người ta chỉ muốn dán chặt lấy nhau.

Dưỡng khí dần cạn kiệt, nhịp thở dồn dập tựa như nàng tiên cá vừa lên bờ khi chiếc đuôi còn chưa kịp biến mất.

"Nếu thật sự không chịu nổi thì chị có thể gọi tên em, chúng ta đã giao kèo rồi mà... Chị không gọi là vì không gọi nổi, hay là vì căn bản không muốn dừng lại đây?"

"Quả nhiên là hoàn toàn không muốn dừng lại mà." Bàn tay ướt đẫm áp lên gương mặt cô, lướt qua cánh môi... "Làm dính đầy cả ra rồi, chị phải dọn dẹp cho sạch đấy."

Cô tựa đầu lên từng nhịp tim của nàng, gục vào hõm vai mà th* d*c.



Đã một thời gian dài nàng không được ngon giấc, thế nên lần tỉnh dậy sau một giấc ngủ say hiếm hoi này khiến tinh thần nàng nhẹ nhõm hơn hẳn.

Tuy nhiên, sự nhẹ nhõm ấy chỉ nằm ở tinh thần, chứ cơ thể nàng thì chẳng nhẹ nhàng chút nào. Đặc biệt là khi vừa tỉnh dậy, vòng eo nàng đã bị một đôi tay ôm chặt đến mức khiến nàng thấy khó thở.

Thịnh Chi còn chưa kịp ngồi dậy thì đã thấy đôi tay đang ôm mình khẽ động đậy, rồi lập tức siết chặt hơn.

Cảm giác như nhịp thở bị nghẹn lại, nàng không nhịn được mà vừa th* d*c vừa khẽ gọi cô một tiếng, âm thanh mang theo chút nũng nịu: "Tỷ tỷ... nhẹ tay thôi."

Giọng nói nàng khi mới tỉnh giấc vẫn còn vương chút mệt mỏi. Gọi xong, Thịnh Chi lim dim mắt, đưa tay xoa xoa mái tóc đang vùi trong lòng mình: "Em ở đây mà, không đi đâu hết, chỉ ở trên giường với chị thôi."

Thực ra, nàng cũng không thích gọi Kỷ Thanh Phạm là tỷ tỷ cho lắm.

Đôi khi nàng gọi như vậy thuần túy là vì Kỷ Thanh Phạm thích được nàng gọi như thế mà thôi.

Nàng cứ cảm thấy xưng hô như vậy khiến mình có vẻ nhỏ bé hơn Kỷ Thanh Phạm.

Mặc dù thực tế đúng là nàng kém chị ấy hơn hai tuổi, gọi tỷ tỷ cũng là chuyện hợp tình hợp lý, nhưng dù có hợp lý đến đâu thì nàng cũng không mấy mặn mà.

Nàng rất muốn mình trở nên thành thục và đáng tin cậy trước mặt cô.

Nàng không muốn làm "em gái", nàng gọi ai là chị cũng được, nhưng riêng với Kỷ Thanh Phạm, nàng thà để cô gọi mình là chị còn hơn.

Dẫu biết để thực hiện được điều đó thì con đường phía trước vẫn còn xa lắm, nhưng nàng vẫn đang nỗ lực để trưởng thành.

Dù được nàng v**t v* trấn an, Kỷ Thanh Phạm vẫn không hề nới lỏng vòng tay, tựa như đang ôm một báu vật vừa mất đi rồi tìm lại được, dù đã ôm chặt trong lòng nhưng vẫn chẳng dám buông ra.

"Vợ ơi, chị không nằm mơ đúng không? Em không đuổi chị đi, còn..." Cô ôm nàng thật chặt, cất tiếng thì thầm.

Cứ như thể khi mặt trời ló dạng, trời sáng rồi thì người trong lòng cũng sẽ như bọt biển hư ảo mà tan biến mất.

"Sau này đừng để chị không tìm thấy em nữa được không? Cảm giác ấy thực sự rất giống như bị em vứt bỏ vậy."

Cô ôm thật chặt, vùi đầu vào lòng nàng cũng thật sâu, Thịnh Chi cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi đang lặng lẽ thấm ướt làn da mình.

Lần này chị ấy thực sự đã nếm trải đủ đắng cay rồi.

"Em đâu có nói là muốn vứt bỏ chị, nhưng đã làm sai chuyện thì dù sao cũng phải chịu trừng phạt thỏa đáng chứ..." Thịnh Chi không để cô cứ mãi vùi đầu như vậy, nàng đưa tay nâng mặt cô lên, hôn đi những giọt nước mắt: "Chị phải hứa với em, sau này có chuyện gì cũng phải nói cho em biết, không được lừa dối, cũng không được giấu giếm em."

Khoảng thời gian nàng rời đi, nguyên nhân cốt yếu nhất là vì nếu Kỷ Thanh Phạm cứ ở ngay trước mặt nàng, thì dù nàng có giận đến mấy cũng khó lòng trút ra được, cuối cùng lại chỉ nhẹ nhàng bỏ qua, để rồi lần sau có thể xảy ra những tình huống nghiêm trọng hơn —— khiến mối quan hệ của cả hai hoàn toàn mất kiểm soát và trở nên tồi tệ.

Nàng không muốn mọi chuyện đi đến bước đường đó.

Thực tế, ngoài việc nàng khiến cô không thể tìm thấy mình ra, thì những hành động khác của nàng hoàn toàn không được coi là trừng phạt.

Kỷ Thanh Phạm hiểu được ý tứ trong lời nói của nàng, cô đưa tay nắm lấy bàn tay nàng, áp chặt lên lồng ngực mình: "Những điều này chị đều có thể bảo đảm, vợ hãy tin chị."

Nói đến đây, giọng cô bỗng trở nên trầm xuống và run rẩy vô cùng.

"Nhưng mà... nếu bảo chị phải kìm nén d*c v*ng chiếm hữu, thì có lẽ chị không làm được."

Cô có thể không cần bất cứ thứ gì, càng chẳng màng đến những điều khác, mọi thứ cô có đều chỉ để giúp cô sở hữu nàng một cách trọn vẹn hơn. Điều cô khát khao, từ đầu đến cuối cũng chỉ có mình nàng.

Dù không có được cũng vậy, mà không thuộc về cô cũng thế.

Một khi đã xác định, ngoài nàng ra, không một ai khác có thể thay thế.

Cô vẫn vậy, cứ hễ thấy bên cạnh nàng xuất hiện người khác là sẽ nổi lòng ghen tị, một căn bệnh không thuốc nào chữa khỏi, mãi mãi không dứt, chỉ muốn nàng dành trọn sự chú ý lên người mình.

Chỉ khi ở trong tầm mắt của nàng, chỉ khi được nàng ôm vào lòng, cô mới có thể có được một khoảnh khắc bình yên ngắn ngủi.